vmt

Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]

Lượt đọc: 1701 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »
Chương 130
di phục xuất tuần (thượng).

❊ ❊ ❊

Vị tướng quân lúc bấy giờ đang làm nhiệm vụ trấn giữ biên ải, hôm đó dotình cờ muốn thị sát dân tình nên mới đi tuần ngang qua nơi Trần tiểuthư gieo tú cầu chọn chồng.

Trái cầu rời khỏi tay nàng nương theo gió lao đi. Một đám thanh niên xô tới thi nhau nhảy lên. Song vì chàng ngồi trên lưng ngựa nên tầm vớicao hơn bình thường, các thanh niên khác không sao giành được, vả lạichàng cũng ngỡ ngàng, hành động theo bản năng, vội đưa tay đón bắt tráicầu ôm vào lòng.

Đám đông reo hò vang trời đổ xô lại chen lấn để coi mặt kẻ may mắn. Vịtướng quân cũng bàng hoàng, rồi ngây người ra ngồi yên trên lưng ngựa ôm trái cầu trong tay. Trần tiểu thư vốn có thiện cảm với chàng ngay từđầu, thấy vậy thì mỉm cười vui sướng.

Quang cảnh cực kỳ sôi động.

Trần viên ngoại từ trong nhà dẫn một đám gia nhân chạy ra la lên:

- Xin các vị hương thân đừng chen lấn nữa, trái cầu đã vào tay…

Nói đoạn tiến lại gần vị tướng hỏi:

- Anh tên là gì?

Viên tướng đó chưa trả lời, có một nam nhân khác mặc khôi giáp màu bạccũng cởi ngựa tới, thấy cảnh tướng quân đang ôm trái cầu chiêu thân thìgiật mình thất sắc, hiểu ngay ra sự tình, vội tìm cách giải vây.

- Lần gieo này không tính? – Người nam nhân mặc áo giáp bạc la lên - Cô nương kia… xin hãy gieo lại lần nữa!

Vị tướng cũng không nói gì, càng nghe càng ngơ ngác như người từ cungtrăng rơi xuống trần, chỉ biết hoàn trả lại trái cầu cho viên ngoại, vàcứ ngồi yên trên ngựa không cho Trần viên ngoại biết tánh danh.

Trần viên ngoại đương nhiên là không cam lòng, và cũng cảm thấy rất xấuhổ khi con gái ông bị người ta từ chối hôn sự vậy, bèn la thật lớn:

- Mọi người nghe đây! Tân lang là vị huynh đài này!

Rồi quay qua những người xung quanh, viên ngoại tiếp lời:

- Kính thưa quý vị hương thân. Gia đình chúng tôi đã chọn được hiềntế, chính là người này, sẽ cử hành lễ cưới ngay, mời các vị ở lại uốngvới chúng tôi một ly rượu mừng nhé!

Đám đông nghe vậy vỗ tay hoan hô.

Lúc này Trần tiểu thư cũng xuất hiện, nàng tiến lại phía sau lưng chanàng. Mọi người vẫn nhìn nàng không chớp mắt, đồng loạt kêu lên:

- Quả là xinh đẹp tuyệt trần!

Vài người còn xuýt xoa bảo:

- Huynh đài này, huynh thật là may mắn đó nha!

- Chẳng lẽ huynh đài không thấy cô ta đẹp ư? Cưới làm vợ là xứng chán!

Viên tướng nghe nói vậy gương mặt tỏ vẻ không vui, buột miệng nói:

- Nhưng không đẹp bằng một người khác!

Câu trả lời ngắn gọn. Ai nấy đều ngạc nhiên. Đám đông chợt im lặngnhìn nhau, sau đó trố mắt nhìn chàng, không hiểu chàng nói "người nào”mà lại có nhan sắc hơn Trần tiểu thư được chứ?

Trần viên ngoại cũng cảm thấy bất bình, bước tới nói lớn:

- Sao lại không tính? Không phải khi nãy lão đây đã có nói rằng bấtluận là ai, miễn chưa có vợ và trong hạn tuổi mà bắt trúng trái cầu làđược chọn hay sao? Nếu anh đây không muốn cưới con gái lão sao lúc nãylại bắt trái cầu?

Rồi viên ngoại tiếp lời:

- Vậy chứ lão đây hỏi anh, anh có vợ ở nhà rồi phải không?

Viên tướng không lộ chút bối rối:

- Ta chưa có vợ, nhưng mà - Chàng vừa đáp trả vừa nắm lấy dây cương, mắt hờ hững nhìn Trần tiểu thư xinh đẹp như hoa như ngọc - Thật lòngxin lỗi tiểu thư, hiện trong tim ta đã có hình bóng một người khác rồi,ta đã đem lòng yêu người khác rồi!

Dân chúng nghe nói giật mình:

- Ai? Ai vậy? Cô ấy ở đâu? Đẹp hơn cả cô tiểu thư nhà họ Trần kia à?

- Ít ra với ta thì cô ấy phải đẹp hơn!

Dứt lời chàng phi ngựa bỏ đi.

Nam tử vận y phục màu bạc ngó thấy chủ soái mình không còn đó nữa, cũng lật đật hô:

- Tránh đường! Tránh đường! Làm ơn tránh đường! – Nói rồi liền xua ngựa đuổi theo.

Viên ngoại nhìn bóng hai con chiến mã xa dần mà tức run người, còn Trầntiểu thư thì xấu hổ chỉ muốn bỏ đi phương khác mà sinh sống.

Đám đông tẽn tò bảo Trần viên ngoại:

- Sao lại có chuyện "gieo cầu mà không tính" như vậy được chớ? Traichưa có vợ, gái chưa có chồng, lại trong hạn tuổi, hoàn toàn phù hợp với các điều kiện đặt ra, sao ông không chịu cho gia đinh giữ hắn ta lại,ép hắn phải nhìn nhận? Liệu con gái ông sẽ phải gieo cầu thêm mấy lần,hứa gả cho mấy người đàn ông đây?

Đám gia đinh cũng tức giận, lớn tiếng lại:

- Hắn là ai mà dám chê con gái của ông? Không biết nể sợ ông hay sao?

Trần viên ngoại càng tức tối, ông ta tái mặt, lắp bắp:

- Hắn… Hắn…

Song chỉ thốt được hai âm thì tắt lời.

Trần tiểu thư thấy đôi bên cứ lớn tiếng bàn qua tán lại như vậy, không nhịn được nữa, bước tới nói như quát:

- Không được cãi cọ nữa! - Giọng nàng lớn như tiếng chuông vang -Nghe ta nói đây! Từ đây về sau bổn cô nương sẽ không thèm lấy ai hếtcả, bất quá … vào chùa cắt tóc làm ni cô là xong!

Nói rồi nàng ôm mặt khóc ròng bỏ chạy vô nhà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vmt