Phất Huyền Thập Tam Khúc

Lượt đọc: 3565 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 58
khuynh tâm ôm lấy.

❊ ❊ ❊

Thân mình Mộ Dung Yên run lên, tâm loạn như ma, không biết nên đáp lời Phù Trừng như thế nào, nói tiễn, không thể nghi ngờ là sẽ làm thương tổn nàng một lần, nói lưu lại, lại lấy lý do gì để lưu lại đây?

Phù Trừng nhìn sự trầm mặc của nàng, tâm lạnh như nước, giật giật khóe miệng, gượng cười nói: "Nương nương không cần tiễn, bổn cung dẫn theo Ngự Lâm quân, trên đường nhất định sẽ an toàn." Nói xong, Phù Trừng xoay người đi, thân mình run lên, nhiệt lệ nhịn không được liền trượt xuống.

Thanh Hà, tới khi nào ngươi mới có thể nhìn thẳng vào trái tim của ta?

"Ngươi...Ngươi vẫn là..." Mộ Dung Yên nói đến bên miệng, lại trở nên nghẹn ngào.

"Không cần." Thanh âm mang theo giọng mũi nồng đậm của Phù Trừng vang lên, đâm vào trái tim Mộ Dung Yên ẩn ẩn đau đớn.

Nhìn Phù Trừng từng bước đi xa, Mộ Dung Yên nhịn không được đuổi theo vài bước, ôn nhu nói: "Đèn Lưu Ly ngươi đưa tặng, ta rất thích."

Phù Trừng dừng bước chân, không dám quay đầu lại, "Ngươi thích là tốt rồi."

Mộ Dung Yên muốn nói lại thôi, lại đến gần Phù Trừng một bước, chua xót nói: "Bắt đầu từ khi ta bước vào cung năm mười bốn tuổi, mọi thứ của ta đều bị hủy ở Tần cung, mỗi ngày thứ ta đối mặt là hư tình giả ý, ngươi lừa ta gạt, một chút bất cẩn, sẽ tan xương nát thịt...Đêm đầu tiên khi hầu hạ hắn, ta từng nghĩ đến chuyện tự sát, chính là...Ta không thể bỏ lại đệ đệ của ta...Hắn là huyết mạch duy nhất của Đại Yên..." Mang theo nụ cười tự giễu, "Thân mình này của ta, sớm đã dơ bẩn không chịu nổi, mặc kệ ta tẩy như thế nào, cũng tẩy không sạch sẽ được..." Thanh âm nghẹn ngào, nghe được khiến Phù Trừng đau lòng, "Ta không muốn làm bẩn thanh danh của ngươi..."

Phù Trừng xoay người qua, từng bước đến gần Mộ Dung Yên, đột nhiên gắt gao ôm nàng vào trong lòng, ôn nhu nói: "Cái danh Trấn quốc Công chúa Đại Tần, nay ở trong dân gian không biết đã là tồi tệ đến mức nào, ta không cần những thứ này..." Nói xong, Phù Trừng hơi kéo ra khoảng cách giữa hai người, nâng lên một bàn tay lên, mềm nhẹ lau đi nước mắt nơi khóe mắt của nàng, "Người ta để ý chỉ có ngươi."

Thân mình Mộ Dung Yên một trận run run, "Thế gian này không chấp nhận chúng ta như vậy..."

Phù Trừng kiên định nói: "Ta càng muốn trời đất chấp nhận chúng ta cùng nhau cả đời!"

Mộ Dung Yên giật mình nhìn Phù Trừng, khi nhìn thấy ánh mắt sáng quắc thâm tình của Phù Trừng, nàng không khỏi cúi đầu xuống, đôi má bắt đầu nóng ran.

Phù Trừng mở hai tay đem nàng ôm vào trong ngực, trong thanh âm mang theo một chút cầu xin, "Thanh Hà, ta chỉ muốn ngươi tin ta, sẽ có một ngày, ta làm cho ngươi chân chính ấm áp lên..."

"Có sự ấm áp trong giờ khắc này, như vậy là đủ rồi..." Những lời này, Mộ Dung Yên không dám nói ra, mi tâm cau lại, trong lòng sầu lo nan giải, tựa vào trong lòng người kia trong nháy mắt sự bất an kia dần dần biến mất, nàng quyến luyến tư vị ấm áp như vậy, quyến luyến có một người yêu thương che chở như vậy...

Người trong lòng vẫn luôn trầm mặc, Phù Trừng buồn bã thở dài, hai tay ôm Mộ Dung Yên càng chặt, nếu như có thể, nàng muốn đem toàn bộ ấm áp đều cho người kia, chỉ cần người kia có thể ấm áp lên một chút, cho dù chỉ là một chút thôi cũng được.

Hai tròng mắt bất giác đã thấm ướt, Phù Trừng hít vào một hơi thật sâu, nén xuống nhiệt lệ nơi vành mắt.

Mộ Dung Yên bị hai cánh tay của nàng siết đến phát đau, cũng từng bị cánh tay hữu lực của Phù Kiên ôm lấy như vậy, nhưng khác nhau chính là, cái ôm trong giờ khắc này cho dù làm cho nàng đau, cũng là cái đau của ấm áp.

Hai cánh tay rũ xuống không tự chủ được mà ôm lấy thắt lưng Phù Trừng, gương mặt của Mộ Dung Yên hơi hơi cọ vào trong lòng Phù Trừng, càng dựa sát vào trong ngực Phù Trừng.

Ngày như vậy, có được một ngày là tốt rồi.

Tại đây chùa miếu thanh tịnh, tại đây đông đêm lạnh như băng, có một cái ôm ấm áp vô tà như vậy, cũng coi như ông trời đối với Mộ Dung Yên nàng không tệ.

Nếu như làm như vậy cũng có thể khiến cho nàng vui vẻ, coi như là Mộ Dung Yên đến đáp lại nàng...

Phù Trừng kinh hỉ vô cùng, gượng cười, thầm nghĩ: "Thanh Hà, đáp lễ tối nay ngươi đưa ta, ta cũng rất thích..."

Không biết từ khi nào, bên trong hoàng tự có bông tuyết rơi xuống, bay lả tả, đọng ở trên mái hiên màu xanh, tĩnh lặng nở rộ.

Trong một gian phòng khác ở Tây viên hoàng tự, cửa sổ nhỏ rộng mở, ánh nến lay động.

Người mặc áo lông màu hồng ngồi ở trên giường, trong tay bưng một ly trà ấm, nhấp một ngụm, nheo mắt nhìn bóng dáng hai người ôm lấy nhau chiếu lên trên khung cửa sổ đối diện, mỉm cười hỏi cung nữ đang hầu hạ bên cạnh, "Trấn quốc Công chúa này tựa hồ đối với Hiền phi tỷ tỷ đặc biệt tốt, ngươi nói, đây là tại sao chứ?"

Cung nữ nào dám trả lời, vội vàng lắc đầu nói: "Nô tỳ không dám vọng đoán chuyện của chủ tử."

Trương Linh Tố mỉm cười đem trà nóng đặt sang một bên, từ trên giường nhỏ đứng lên, "Mài mực cho bổn cung, hôm nay bổn cung bỗng nhiên muốn vịnh tuyết*."

(*Làm thơ về tuyết)

"Dạ." Cung nữ lên tiếng, đi tới bên cạnh bàn, bắt đầu mài mực.

Trương Linh Tố nhìn vào khung cửa số đóng chặt kia, nhẹ nhàng mà thở dài, thầm nghĩ: "Mộ Dung Yên, đừng trách ta lợi dụng ngươi, ta chỉ muốn còn sống rời khỏi thâm cung Đại Tần này, không muốn lại tiếp tục dây dưa giữa Phù Kiên và Dương Lan Thanh...Tình là thanh kiếm hai lưỡi, có thể làm bị thương các ngươi, cũng có thể làm bị thương Phù Kiên...Các ngươi càng gần nhau, sự oán giận trong lòng Phù Kiên lại càng sâu sắc..."

"Nương nương, mực đã mài xong." Cung nữ cung kính nói xong, đứng thẳng bên cạnh bàn.

Trương Linh Tố phất tay nói: "Ngươi trước lui xuống đi, bổn cung muốn yên tĩnh viết thơ."

"Dạ." Cung nữ lui xuống, cẩn thận đóng kỹ cửa phòng.

Trương Linh Tố hạ bút thấm mực nước, nhìn giấy Tuyên Thành sạch sẽ trải trên bàn, khi viết xuống chữ đầu tiên, chỉ nghe thấy nàng lẩm bẩm nói: "Vào thâm cung này, ngoài chuyện đầy người dơ bẩn, ngay cả tâm cũng không thể sạch sẽ...Hoàng gia không có thân tình, máu mủ tình thâm thân nhân còn là như vậy, huống chi là người đã đấu đá nhiều năm như chúng ta? Mộ Dung Yên, ta chỉ có thể nói với ngươi một câu, xin lỗi."

Bông tuyết dần dần lớn hơn, bên ngoài phòng gió tuyết gào thét, Trương Linh Tố không khỏi đặt bút xuống đi tới phía trước cửa sổ, đóng cửa sổ lại, gió tuyết bên ngoài, tựa hồ bắt đâu từ một khắc này, cũng không còn lại liên quan đến nàng nữa.

Cùng lúc đó, hai người gắt gao ôm lấy nhau ở trong phòng dần dần tách ra, không khí có chút thản nhiên ái muội.

"Ta..." Phù Trừng muốn mở miệng đánh vỡ cục diện bế tắc, nhưng mà mới vừa mở miệng, cũng không biết nên nói cái gì?

Mộ Dung Yên cúi đầu, cũng không biết nên đáp lại cái gì, ánh mắt nhìn nhìn về phía khác, thấy trà nóng đặt trên bàn, vì thế mở miệng nói: "Trà này có lẽ là lạnh rồi, ta đi phân phó Đàn Hương lại pha hai chén khác đến."

"Không cần." Phù Trừng cười lắc lắc đầu, "Đêm đã khuya, lại uống trà nóng, chỉ sợ liền ngủ không được."

"Vậy..." Mộ Dung Yên nhìn chiếc giường trong am phòng, so với giường cao chăn ấm trong cung, quả thật là nhỏ hơn không ít, nếu như muốn nằm hai người, chỉ sợ phải nghiêng người mà ngủ.

Phù Trừng tựa hồ nhìn ra sự do dự trong lòng nàng, vì thế nhìn nhìn ghế dài bên cạnh, lập tức đi qua, ngồi xuống ghế dài, cười nói: "Nương nương vẫn là sớm nghỉ ngơi đi, ta nghỉ ở đây đến bình minh liền đi."

"Nhưng mà lúc này bên ngoài gió tuyết rất lớn, ngươi ngủ ở đây chỉ sợ sẽ bị nhiễm phong hàn." Mộ Dung Yên lắc đầu nói.

"Trước ngày hôm nay, có lẽ ta sẽ cảm lạnh, nhưng mà sau ngày hôm nay, muốn làm ta bị cảm lạnh, sẽ là khó càng thêm khó." Nói xong, Phù Trừng xoay người, hai tay khoanh trước bụng, khép hai mắt lại.

"Ngươi..." Mộ Dung Yên không thể nói được nàng, đột nhiên nghĩ tới một chuyện, "Ngươi trước đừng ngủ, ta có chuyện muốn nói."

"Ngươi nói đi..." Phù Trừng vẫn là nhắm mắt, thanh âm vẫn là ấm áp như vậy.

"Về Thục phi, từng bắn ngươi một mũi tên ở núi Lạc Hà."

"Nàng muốn nhờ ngươi tới làm người hoà giải, có phải hay không?" Phù Trừng bỗng nhiên mở mắt ra, bình tĩnh nhìn Mộ Dung Yên, "Trương Linh Tố tuyệt đối không phải là hạng người đơn giản, trên người nàng có rất nhiều bí mật, sau này ngươi lui tới với nàng, cần phải lưu tâm một chút." Nói xong, Phù Trừng dương như nghĩ đến chuyện gì đó, vội vàng xoay người ngồi dậy, cảnh giác hỏi: "Thanh Hà, ta biết nàng cũng đến đây, ngươi có biết nàng ở am phòng nào không?"

"Ngay ở đối diện...Nàng không phải là sẽ..." Mộ Dung Yên nói đến một nửa, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có chút bất an, cùng Trương Linh Tố ở trong cung tranh đấu nhiều năm như vậy, giả ý cũng tốt, thật tình cũng vậy, một câu "Tỷ tỷ" kia của nàng thật sự coi mình là tỷ tỷ sao?

Phù Trừng trầm ngâm một lát, trong lòng tựa hồ đang tính toán gì đó, cười nói với Mộ Dung Yên: "Được, ta tha thứ nàng là được, tối nay ta thật sự là mệt nhọc, ngủ dậy đến ngày mai rồi nói sau." Nói xong, Phù Trừng liền muốn nằm xuống ghế dài.

Mộ Dung Yên nắm lấy ống tay áo lông của nàng, "Không cần ngủ ở đây, vẫn là lên giường ngủ đi."

"Lên giường?" Phù Trừng không khỏi đỏ mặt lên.

"Sao? Đường đường là Trấn quốc Công chúa thế nhưng lại sợ hãi sao?" Mộ Dung Yên bỗng nhiên hỏi lại một câu, muốn làm cho không khí ái muội này hơi nhạt đi một chút.

"Ta có cái gì phải sợ?" Nói xong, Phù Trừng nắm chặt lấy ngón tay nàng, lôi kéo nàng cùng nhau nằm lên giường, kéo góc chăn phủ lên người cả hai.

Hai người nằm nghiêng nhìn nhau, ánh mắt hơi chạm vào nhau, liền vội vàng tránh né, hồn nhiên không biết gò má của cả hai đã sớm giống như lửa đốt.

Hai người liền xoay người đi, đều tự ôm lấy một góc chăn, nén xuống nhịp tim cuồng liệt khó có thể khống chế được, không biết đến nửa đêm khi nào mới có thể ngủ thiếp đi.

Sáng sớm, gió tuyết ngừng lại, bầu trời u ám, làm cho người ta cảm thấy có chút áp lực khó hiểu.

Tiếng chuông hoàng tự vang lên, xa xăm động tâm, làm cho Phù Trừng đang ngủ say liền tỉnh lại.

Chớp chớp mắt mở ra, phát hiện không biết từ khi nào, hai người lại biến thành nằm nghiêng đối mặt nhau, hô hấp gần trong gang tấc làm cho trái tim Phù Trừng lại không an phận mà nhảy dựng lên.

Phù Trừng im lặng nhìn gương mặt ngủ say của Mộ Dung Yên, vài sợi tóc hỗn độn tản ra trên gương mặt của nàng, Phù Trừng muốn vén những sợi tóc lên cho nàng, lại sợ đánh thức nàng, phá hủy sự ấm áp trong giờ khắc này.

Khóe miệng hơi hơi cong lên, Phù Trừng cố ý tiến đến gần gương mặt của nàng một chút, muốn nhìn rõ hơn dung nhan của nàng, càng nhớ rõ càng sâu khắc, ngay lúc này Mộ Dung Yên thế nhưng lại tỉnh lại.

"Ngươi làm càn..." Mộ Dung Yên kinh hô một tiếng, theo bản năng muốn ngồi dậy, cũng không ngờ Phù Trừng tránh không kịp, thế nhưng lại bị đôi môi của Mộ Dung Yên hung hăng chạm vào bờ môi.

Chạm vào trong nháy mắt, làm cho thân mình hai người run lên, Mộ Dung Yên muốn lui về phía sau, Phù Trừng lại quyến luyến tình nồng trong giờ khắc này, ngược lại là áp lên người Mộ Dung Yên, một ngụm cuống lấy bờ môi của nàng, ôn nhu cọ cọ hôn lấy.

Thân mình Mộ Dung Yên đột nhiên nóng rực lên, muốn né tránh đôi môi Phù Trừng, lại không biết mỗi khi lui một phần, đôi môi Phù Trừng liền áp đến một phần, lui không thể lui, sự trốn tránh của Mộ Dung Yên cuối cùng chỉ còn có đáp lại.

Đôi cánh hoa vuốt ve làm lay động hai trái tim nóng bỏng, khi Phù Trừng to gan vươn đầu lưỡi thơm tho chạm vào đầu lưỡi thơm tho của nàng, Mộ Dung Yên không khỏi khẽ rên lên một tiếng, ôm chặt cần cổ Phù Trừng, xoay người đem Phù Trừng đặt ở dưới thân...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »