Phất Huyền Thập Tam Khúc

Lượt đọc: 3476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 151
đạp gió tuyết.

❊ ❊ ❊

Trường An, trải qua mấy lần chiến hỏa, nay dưới sự thống trị của Trừng nhi, khôi phục lại ba phần hùng vĩ năm đó.

Hoàng thành ti trúc* thanh thanh, sau một hồi gia yến, Trừng nhi lặng lẽ mỉm cười, mượn cớ không thắng nổi lực rượu, cùng Mộ Dung Yên lui xuống trước.

(*Sợi tơ và ống tre, ý chỉ là đàn và sáo.)

Trương Linh Tố cùng Tư Mã Yên hiểu ý mỉm cười, Trương Linh Tố bỗng nhiên vươn tay ra, "Yên nhi, ta đưa ngươi đến một chỗ."

Tư Mã Yên cười hỏi: "Đi đâu?"

"Thừa Ân điện."

Tư Mã Yên biến sắc, từng là tẩm cung của Thục phi Đại Tần, nơi đó nhất định tràn ngập những ký ức Tố Tố không muốn nhớ lại, "Vì sao phải đến đó?"

"Ta muốn chân chính kết thúc cơn ác mộng này." Trương Linh Tố cầm lấy tay Tư Mã Yên, cười đến thản nhiên, "Yên nhi, đi thôi."

"Hảo." Trong lòng Tư Mã Yên đau xót, yên lặng theo Trương Linh Tố đi về phía Thừa Ân điện.

Từ khi các nàng bắt đầu vào cung, Trừng nhi liền phân phó cung nữ và nội thị, nhìn thấy hai người các nàng muốn đi đâu, cũng không cần quấy nhiễu, để các nàng ở trong cung tùy ý xuất nhập.

Không bao lâu, hai người đã đi tới Thừa Ân điện, Trương Linh Tố phất tay cho lui cung nữ cùng nội thị trong Thừa Ân điện, "Các ngươi đều lui xuống đi."

"Dạ."

"Tố Tố, đây là Tần cung ngươi đã sống trong sáu năm sao?" Tư Mã Yên bước vào Thừa Ân điện, dọc theo điện tường Thừa Ân điện đi một vòng, trong lòng thê lương, "Chúng ta vẫn là đến nơi khác nói chuyện, được không?"

Hai tay đem cửa điện đóng lại, Trương Linh Tố đứng ở sau cửa điện, trào phúng cười nói: "Yên nhi, đến cung điện khác, vẫn là Tần cung, nơi này từng chút từng chút, đều là ác mộng."

"Tố Tố." Tư Mã Yên đi qua, từ phía sau vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy thân mình của Trương Linh Tố vào lòng, "Đều đã qua, ta cũng đã trở lại, ngày tháng tốt đẹp của chúng ta vừa mới bắt đầu, những chuyện không tốt, chúng ta đều quên đi, được không?"

Trương Linh Tố xoay người, hai tay ôm lấy thân mình Tư Mã Yên, hít một hơi thật sau hương tóc của Tư Mã Yên, "Ta biết ngươi đã trở lại, cho nên ngươi mơ tưởng lại rời khỏi ta."

"Ta không muốn rời đi, cho dù là ông trời, cũng không thể làm gì được ta." Hai má Tư Mã Yên nhẹ nhàng cọ cọ lên hai má Trương Linh Tố, thâm tình nói: "Tố Tố, ta nhớ ngươi..."

"Ta cũng nhớ ngươi..." Khóe miệng Trương Linh Tố cong lên, "Yên nhi, ngươi có bằng lòng hay không..."

"Cái gì?" Tư Mã Yên ngẩn ra, trong nháy mắt khi chống lại đôi mắt của Trương Linh Tố, hai má không khỏi đỏ lên, "Ngươi muốn...Kỳ thật...Ta cũng muốn..."

Hai tay Trương Linh Tố buông lỏng rồi rời ra, hai tay mềm nhẹ vô cùng mà ôm lấy hai má Tư Mã Yên, chân thành nói: "Nơi này là nơi bắt đầu cơn ác mộng của ta, ngươi có bằng lòng khiến cho nơi này trở thành nơi bắt đầu mộng đẹp của ta hay không?"

"Tố Tố..." Tư Mã Yên thản nhiên mỉm cười, hai tròng mắt bỗng nhiên thấp ướt, khẽ hôn Trương Linh Tố một cái, "Quên quá khứ, chỉ cần nhớ đến tương lai, sống một đời mơ ước."

"Ha ha, Yên nhi, kỳ thật..." Trương Linh Tố đột nhiên cười trộm một tiếng, "Ta chỉ muốn ngươi vĩnh viễn nhớ rõ...Ta..." Thanh âm mị hoặc dừng ở bên tai Tư Mã Yên.

Chỉ thấy Trương Linh Tố từ từ cởi giáp y của mình ra, đá văng chiến giày dưới hai chân, chỉ mặc một kiện độc y tuyết trắng đứng ở trước mặt Tư Mã Yên, khinh niệp lan chỉ, dường như đang chuẩn bị nhảy múa vì nàng.

"Những ngày qua không có ngươi bên cạnh, mỗi ngày ta đều muốn ngươi, nhớ ngươi, chỉ ngóng trông ngươi có thể đạp tuyết trở về...Trong đêm dài nhân tĩnh, ta ngủ không được, liền luyện tập một vũ điệu, tên là 'Đạp tuyết'. Yên nhi, cả đời này, ta chỉ nhảy cho ngươi xem một lần này, bởi vì ta không muốn lại phỉa đợi ngưoi đạp tuyết trở về, ta muốn mỗi ngày đều có thể nhìn thấy ngươi, không cần lại cùng ngươi tách ra!"

Thân mình Tư Mã Yên chấn động, nghẹn ngào nhìn Trương Linh Tố bắt đầu nhảy múa ở trước mặt, lẩm bẩm nói: "Trời đổ tuyết lạnh như vậy, mỗi ngày ngươi ăn mặc mong manh như vậy ở trong phòng khiêu vũ, có biết ta sẽ đau lòng không?"

"Có bao nhiêu đau lòng đây?" Toàn thân Trương Linh Tố khiêu vũ, trong nháy mắt khi chống lại đôi mắt của Tư Mã Yên, hai hàng nhiệt lệ không khỏi chảy xuống.

"Đau lòng...Đó là..."

"Suỵt...Xem ta nhảy cho xong, lại nói cho ta biết, được không?"

Trương Linh Tố nháy mắt trái với Tư Mã Yên một chút, mị hoặc mỉm cười, chân ngọc tung lên, giống như phi thiên diệu vũ, chỉ cần liếc mắt một cái liền nhớ thương...

Cổ tay mềm mại nhấc lên, eo thon tựa như một cơn sóng gợn, vũ điệu tên là đạp tuyết, chỉ thấy tuyết rơi trên những ngọn sóng, thật giống như đọng lại từng bọt tuyết trắng, làm cho người ta nhất cố sinh liên*.

(*Phải ngoái nhìn rồi sinh ra cảm giác thương tiếc)

Tư Mã Yên nhìn như si như túy, trong lòng vừa ấm áp vừa chua xót, thì thào: "Tố Tố..."

"Ân?" Trương Linh Tố thất thần đáp lại một tiếng, điệu nhảy trong nháy mắt liền ngừng lại, "Yên nhi, nói cho ta biết, có bao nhiêu đau lòng?" Bàn tay mềm mại vươn ra ôm lấy cổ Tư Mã Yên, trong nụ cười mị hoặc của Trương Linh Tố mang theo thương tiếc, "Nói không tốt, tối nay có thể sẽ bị phạt!"

Đôi môi Tư Mã Yên hé mở, hôn lên môi Trương Linh Tố, không có điên cuồng mà cuốn lấy, chỉ có ôn nhu như nước mà chạm vào, giống như nữ tử trước mắt này, chính là điều quý trọng nhất trong lòng nàng, từng chút từng chút mà hảo hảo yêu thương.

Trương Linh Tố đột nhiên tránh né nụ hôn của nàng, hai gò má đỏ bừng mà nhìn Tư Mã Yên, "Ngươi còn có thể lại rời đi sao?"

Tư Mã Yên mãnh liệt lắc lắc đầu, đột nhiên hung hăng hôn lên môi Trương Linh Tố, lời hứa tốt nhất không phải là một câu bất ly bất khí, mà là dùng những năm tháng còn lại, yên lặng hứa với ngươi một đời cùng nhau vượt qua khó khăn hoạn nạn.

Chiếc lưỡi đinh hương triền miên khó phân, ánh mắt khép hờ hé nhìn gương mặt say mê của đối phương, cánh hoa môi vuốt ve làm cho thân mình lẫn nhau dâng lên vô số tình diễm...

Lửa tình bùng cháy, làm sao có thể dập tắt? Tương tư được bù đắp, chỉ nguyện một đêm dài như cả đời, cuộc đời này cả kiếp ny này, không còn cô phụ cảnh xuân tươi đẹp.

Một lát sau, hai người song song ngã xuống giường, Trương Linh Tố giống như rắn nước, gắt gao cuốn lấy vòng eo Tư Mã Yên, không thể không hôn lên vành tai Tư Mã Yên, thỉnh thoảng liền thổi nhẹ một hơi, trêu chọc trái tim cuồng nhiệt của Tư Mã Yên.

"Yên nhi, nhớ ta không?" Thanh âm mị hoặc của Trương Linh Tố vang lên bên tai Tư Mã Yên, đầu lưỡi trượt dọc theo vành tai vuốt ve, ngón tay đã lặng yên giải khai vạt áo trong của Tư Mã Yên.

Thân mình Tư Mã Yên run lên, chỉ cảm thấy thân thể cháy đến nóng bỏng, muốn hung hăng hôn lấy đầu lưỡi tác quái của Trương Linh Tố, lại luôn bị nàng giảo hoạt né tránh, lại một lần nữa đem trái tim của nàng trêu chọc đến gần như điên cuồng.

"Tố Tố...Tố Tố..." Tư Mã Yên nỉ non, hai tay trượt xuống đơn y của Trương Linh Tố, nắm lấy phần đầy đặn mềm mại của Trương Linh Tố -- đơn y của hai người bởi vì thân mình triền miên vuốt ve, sớm đã trở thành thứ trói buộc ở trên người, Tư Mã Yên muốn vươn tay cởi bỏ đơn y của Trương Linh Tố, không ngờ Trương Linh Tố nhanh hơn nàng một bước, đem đơn y của Tư Mã Yên kéo xuống trước, xoay người đem nàng đặt ở dưới thân.

Tư Mã Yên kích động nhìn gương mặt sáng quắc của Trương Linh Tố, còn chưa kịp phản ứng, ngón tay Trương Linh Tố đã cách qua cái yếm mà đặt lên hạt đậu đỏ ở trước ngực nàng không ngừng đảo quanh, chọc cho Tư Mã Yên không khỏi cắn môi phát ra một tiếng nức nở than nhẹ.

"Ta muốn ngươi..." Trương Linh Tố cúi người xuống, há miệng cắn nút thắt trên cái yếm của Tư Mã Yên,mỉm cười quyến rũ mà kéo ra.

Tư Mã Yên ôm lấy cổ Trương Linh Tố, cười nói: "Tố Tố, ta...Thân thể của ta không tốt như trước đây..."

Trương Linh Tố cả kinh, "Làm sao vậy?"

Tư Mã Yên đột nhiên hôn lên môi Trương Linh Tố, xoay người áp lấy Trương Linh Tố, lúc này mới buông đôi môi của nàng ra, đỏ mặt nói: "Thương tiếc là tốt rồi..."

Trương Linh Tố ôn nhu cầm lấy tay nàng, đem Tư Mã Yên gắt gao ôm lấy, "Yên nhi, ở Giang Nam rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Uống rượu độc..." Tư Mã Yên nhẹ nhàng bâng quơ cười cười, nàng thích nhìn thấy bộ dáng Tố Tố quan tâm đến nàng, "Làm tổn thương thân mình mà thôi."

"Không phải đã có thuốc giải của Hứa đại nhân?"

"Thuốc giải chỉ có thể giải được rượu độc, cũng không giải được một loại độc khác, cho nên, bắt đầu từ khi ta tỉnh lại, sau này ta cũng không thể vất vả quá độ." Tư Mã Yên nhíu mày, gương mặt đỏ bừng, trong lời nói mang theo thâm ý, "Tố Tố, thủ hạ lưu tình a."

Trương Linh Tố cả kinh, hiểu được ý tứ của Tư Mã Yên, ôm nhu cười nói: "Yên nhi, yên tâm."

Hai chữ "Yên tâm", tràn ngập dụ hoặc, chỉ thấy Trương Linh Tố hé miệng ngậm lấy điểm đỏ trước ngực Tư Mã Yên, răng nanh nhẹ nhàng cắn một cái, đầu lưỡi liếm dọc theo điểm đỏ một vòng lại một vòng mà khiêu khích lửa nóng trong thân thể của Tư Mã Yên.

Tư Mã Yên ôm chặt gương mặt Trương Linh Tố, nhẹ nhàng run lên, trong nháy mắt mồ hôi tuông ra, một chút ửng hồng từ trước ngực lan tràn ra, Tư Mã Yên không khỏi kẹp chặt hai chân, chỉ cảm thấy dưới thân mình có thứ gì đó ẩm ướt chảy ra.

Ngón tay Trương Linh Tố dọc theo đường cong của Tư Mã Yên một đường trượt xuống, xoay người đem Tư Mã Yên đặt ở dưới thân, cởi tiết khố của Tư Mã Yên ra, tách đôi chân khép chặt của nàng ra, đột nhiên cúi người hôn lên cửa vào ướt át run run của nàng.

Tư Mã Yên thất thanh duyên dáng gọi to một tiếng "A!". Khi Trương Linh Tố dùng đầu lưỡi như rắn nước mà trêu chọc, chỉ cảm thấy cửa vào ướt át kia như đang mở rộng, càng muốn nhịn xuống, lại càng tê dại đến lợi hại, theo bản năng mà muốn khép hai chân lại, lại sợ kẹp hỏng Tố Tố, chỉ có thể để mặc cho Tố Tố bừa bãi khi dễ nhị hoa đang dần dần nở rộ.

"Tố Tố...Không...Cần...Ta...Ta..." Tư Mã Yên cắn cắn môi, xấu hổ nói cho hết lời, chỉ cảm thấy toàn thân khô nóng đến lợi hại, thở dốc cũng dần dần trở nên kịch liệt.

"Cho ta...Yên tâm." Trương Linh Tố nâng gương mặt ướt sũng lên, cười với Tư Mã Yên, tay trái cầm lấy cổ tay phải của nàng, giơ lên cao qua đầu của nàng, tay phải đã tiến vào nơi giữa hai chân của Tư Mã Yên, "Cả đời này, ngươi mơ tưởng lại rời đi..."

"Ta không đi...Không đi!" Cánh tay trái của Tư Mã Yên gắt gao ôm lấy vòng eo Trương Linh Tố, nhịn không được cong vòng eo, đóa hoa dưới sự vuốt ve của đầu ngón tay Trương Linh Tố, thất thanh hô một tiếng, "A..."

Trương Linh Tố vừa mừng vừa sợ, ngón tay trong phút chốc trượt vào, kích thích Tư Mã Yên mở to đôi mắt say lòng người, nhẹ nhàng mà cắn lên đầu vai của Trương Linh Tố một cái.

Theo mỗi một động tác của Trương Linh Tố, Tư Mã Yên vong tình rên rỉ, đầu ngực gợn sóng cuồn cuộn, bên trong chân tâm đóa hoa nổ tung, đều rơi vào trong đáy mắt Trương Linh Tố.

Trương Linh Tố thất thần mỉm cười, nhu tình ngàn vạn mà hôn lên đôi môi anh đào của Tư Mã Yên, phủ lên tiếng rên rỉ làm cho tâm thần người ta nhộn nhạo của nàng.

Yên nhi, ngươi đã trở lại, ta không bao giờ cho phép ngưoi rời đi nữa.

Trong phút chốc, rèm bên giường lặng yên buông xuống, che lấy hai người nữ tử đang triền miên trên giường, bắt đầu từ giờ khắc này, cho dù là thâm cung Trường An tịch mịch, cũng là tổ ấm yên vui của hai người.

Chỉ biết rằng:

Xuân tiêu đoản, Xuân tiêu đoản, liêu tâm tình khiển quyển. (Đêm xuân ngắn ngủi, đêm xuân ngắn ngủi, nhấc lên tâm tình lưu luyến.)

Phù sinh đoản, phù sinh đoản, chấp thủ bạch thú duyên. (Cuộc sống ngắn ngủi, cuộc sống ngắn ngủi, nắm tay cùng nhau đến bạc đầu)

- - Chuyển thư 'Túy trang từ'

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »