Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Lượt đọc: 7191 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 259
kết thúc sao

❊ ❊ ❊

“Như vậy, Tĩnh Lam mới định đồng ý ly hôn, nhưng mà, lúc phân chia tài sản mới biết được, 60% Kỳ Thịnh đều không thuộc về Lãnh Ngạn, lúc này, tôi mới đột nhiên nghĩ đến, lời lúc ông cụ còn sống nói vô cùng có khả năng không phải nói dỗi. Thật ra thì, sau khi Tĩnh Lam và Lãnh Ngạn ly hôn, tôi biết ngay, tài sản nhà họ Lãnh cách tôi ngày càng xa vời, nhưng mà, đã bước lên con đường này, không thể quay đầu.”

“Hơn nữa, trong lòng giống như đang có một tâm ma kêu gào, không thể để cho nhà họ Lãnh có đời sau, thà ngọc thạch câu phần * cũng không thể tiện nghi nhà họ Lãnh, dù sao giết một người cũng là giết, giết hai người cũng là giết, đều là sát tâm, nên cái gì cũng không cần thiết. Sau đó bác sỹ Trần nghèo rớt mồng tơi, lại tìm tới tôi, muốn tôi vay nặng lãi thay ông ta, nếu không sẽ giao bệnh án giả của Tĩnh Lam lúc trước cho Lãnh Ngạn, nói thật, tôi không lấy ra được nhiều tiền như vậy, cho dù có tôi cũng sẽ không lấy ra, vì vậy, mướn người theo dõi ông ta, giết ông ta ở ATM, rồi cướp đi bệnh án.”

(*) Ngọc thạch câu phần: ngọc đá đều tan, tốt hay xấu rồi cũng bị tiêu hủy.

Đội trưởng Chu nghe đến đó, nắm tay đấm một quyền nặng nề lên bàn, “Thật sự phát rồ tới cực điểm! Trong tay ông mạng người tùy ý như vậy sao? Như vậy tối ngày hôm qua ông chuẩn bị ngay cả con gái của mình cũng giết sao?”

Lúc này quản gia đã nói hết mọi chuyện, cảm giác giống như cuộc đời của ông lặp lại lần nữa, toàn thân thoát lực, mềm nhũn mà dựa vào ghế, cặp mắt vô hồn, vẻ cười khổ hiện ra.

“A, mạng người? Tình thân? Tình bạn? Con gái? Tôi đều không tin! Tôi chỉ tin tưởng chính mình! Chỉ thiếu tin tiền, chỉ có tiền tài mới cho tôi cảm giác an toàn! Đã có tiền thì không cần ngủ tấm xi măng, rốt cuộc không cần đẩy hàng vỉa hè bị người ta phân biệt đối xử, bà ấy cũng sẽ không gả cho người có tiền, sau đó dùng ánh mắt khinh bỉ đâm thủng lòng tôi, cho nên, tôi nhất định phải có tiền, tôi nhất định phải trở nên nổi bật! Nhất định thế!”

Đội trưởng Chu ngạc nhiên mà nhìn ông ta, nhìn ông ta lấy ra một tấm hình trong túi, giống như hạ quyết tâm thật lớn, xé nát, rơi xuống, lộn xộn rơi xuống đất...

Quản gia đột nhiên nở nụ cười, vẻ đắc ý trong nụ cười khiến cho người ta khó có thể nắm lấy, “Rốt cuộc nói ra, thì ra cảm giác nói ra được sao nhẹ nhõm, nhẹ nhõm như vậy...” Cười lớn, ông lại khóc, cuối cùng, chỉ nghẹn hai tiếng, “Nếu như... Nếu như...” Rồi không có đoạn sau...

Đội trưởng Chu không biết nên nói gì, nhẹ nhàng phất tay, “Dẫn đi đi!”

“Rõ!” Hai cảnh sát mỗi người giữ một cánh tay ông ta.

Ông ta không hề phản kháng, hai chân như nhũn ra, để cảnh sát kéo ra khỏi phòng thẩm vấn.

Lúc này đã gần rạng sáng, cửa phòng thẩm vấn lại mở ra, gió sáng sớm thổi qua, cuốn từng mảnh vụn trên mặt đất bay lên chung quanh.

Cạnh cửa xuất hiện một đôi giày da màu đen, tất cả đã lộ rõ chân tướng *, nhưng mà, sao anh lại không thoải mái nổi.

(*) nguyên gốc: 水落石出 thủy lạc thạch xuất - tra ra manh mối, tương tự cháy nhà ra mặt chuột.

Đội trưởng Chu cũng không quay đầu lại, hỏi, “Người phụ nữ trong hình là ai?”

Chủ nhân giày da màu đen – Lãnh Ngạn, ánh mắt rơi lên đất, loáng thoáng còn có thể phân biệt được những mảnh vụn kia là mắt ngọc mày ngài của một thiếu nữ đậu khấu (1).

“Không biết.” Anh lắc đầu.

Anh quả thật không biết, cũng không biết trong sinh mạng của quản gia từng có một cô gái như vậy. Có lẽ, mỗi người đều có một khoảng thời gian trẻ trung tốt đẹp, tràn đầy mộng tưởng và ước mơ với cuộc sống, với tình yêu, với tương lai. Nhưng mà, trong sóng triều thời gian, rốt cuộc là đại lãng đào sa *, cuốn tất cả những thứ tốt đẹp chính là tính người, còn lại, vốn là thứ yếu ớt nhất, thường hay thay đổi? Thiện và ác biến chuyển thường cũng ở ý niệm này, dù từ bao giờ, đều phải nhớ kỹ, dụ dỗ trước mặt, bảo vệ mình, bảo vệ không màng danh lợi ban đầu.

(*) đại lãng đào sa: Sóng lớn cuốn cát đi.

“Kết thúc! Cuối cùng kết thúc!” Đội trưởng Chu xoay người nở nụ cười với anh.

Lãnh Ngạn cười khổ, anh chẳng thể nghĩ tới, ở bên mình lại xảy ra một trò hề rối tung rối mù như vậy, thật sự là một trò hề!

Cuối cùng là kết thúc bi kịch của ai? Đã được quyết định từ lâu! Đúng! Cũng gần kết thúc rồi! Tất cả đều sắp kết thúc rồi! Rốt cuộc anh có thể nhìn thấy khuôn mặt tươi cười lúc đầu của Duy Nhất, cùng hướng đi tới con đường hạnh phúc trước mặt anh, chỉ có điều, mệt quả, thật sự rất mệt mỏi...

“Cậu bạn! Giúp một tay, chừa cho tôi chút mặt mũi, nói với tòa án, không cần công khai thẩm tra xử lý vụ án này, coi như giấu giếm dùm tôi chút riêng tư đi!” Anh vỗ vỗ bả vai đội trưởng Chu, nghênh ngang rời đi.

Lái xe ra khỏi đồn cảnh sát, quay kính xe xuống, để gió lạnh buổi sáng thổi tan mệt mỏi của anh, trước mắt, còn một chuyện cuối cùng chưa giải quyết, chỉ có điều, thắng lợi lập tức ở trước mắt, chờ tất cả chấm dứt, anh có thể cùng Duy Nhất lên du thuyền xa khơi thưởng thức trời xanh, mây trắng cùng biển rộng của bọn họ...

“Thiếu gia, cậu thật liệu sự như thần, sao có chuyện đều phát sinh theo ý nghĩ của cậu vậy? Đội trưởng Chu bắt được Tĩnh Lam lúc nào?” Tần Nhiên càng ngày càng bội phục tổng giám đốc rất ung dung thản nhiên, phảng phất tất cả đều trong khống chế của cậu ấy, mọi chuyện đều phát triển dựa theo ý đồ của thiếu gia.

Từ dụ địch cướp tù tối hôm qua, đến thẩm vấn suốt một đêm. Sao thiếu gia lại có thể đoán được sẽ có người đến cướp tù, đoán chắc quản gia sẽ không cung khai, ngay cả ghi âm cung khai của Tĩnh Lam cũng được chuẩn bị xong, nhưng mà, thẩm vấn Tĩnh Lam từ bao giờ, sao anh không biết!

Lãnh Ngạn khẽ mỉm cười, “Tĩnh Lam? Hiện giờ tôi cũng không biết cô ta đang ở đâu!”

“Cô ta chưa bị bắt sao? Nhưng ghi âm cung khai của cô ta...” Tần Nhiên bừng tỉnh hiểu ra, “Thiếu gia, cậu ghép?”

Lãnh Ngạn gật gật đầu, “Hai người quản gia và Tĩnh Lam, mặc dù là quan hệ hợp tác, tuy nhiên ai cũng có lòng riêng, so sánh ra, Tĩnh Lam dễ mắc câu hơn quản gia, cho nên lôi Tĩnh Lam ra trước, sau đó sẽ dùng Tĩnh Lam kéo quản gia ra, ai ngờ, đám phế vật này lại để Tĩnh Lam trốn thoát mất! Chỉ có điều, tiết mục hay phải trình diễn, cùng lắm thì diễn kế không thành, quản gia, thật sự trúng kế!”

“Thiếu gia, thật sự không nghĩ tới, trong nhà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy! Từ trước đến nay chúng ta không nghĩ tới phương diện này! Đúng rồi, thiếu gia, sao cậu lại nổi lên nghi ngờ với quản gia?”

“Thật ra rất đơn gian, Tĩnh Lam là phụ nữ, rất nhiều chuyện một mình cô ta làm không được, ví dụ như giết người, ví dụ như cướp bệnh án, nhưng cuối cùng để cho tôi tin chắc suy đoán của mình là con mèo đen ở nhà họ Lãnh.”

(1) thiếu nữ đậu khấu: 豆蔻女子 nguyên văn chỉ các thiếu nữ xinh xắn chừng mười ba mười bốn tuổi.

Điển tích từ hai câu thơ trong bài Tặng biệt kỳ 1 贈別其一 của Đỗ Phủ

* Nguyên âm:

娉娉嫋嫋十三餘,

豆蔻梢頭二月初。

春風十里揚州路,

卷上珠簾總不如。

* Dịch âm:

Phiên phiên niệu niệu thập tam dư,

Đậu khấu sao đầu nhị nguyệt sơ.

Xuân phong thập lý Dương Châu lộ,

Quyển thượng châu liêm tổng bất như.

* Dịch nghĩa:

Nàng ấy mảnh mai yểu điệu, mới hơn mười ba tuổi,

Như hoa đậu khấu trên ngọn cây mới nở tháng hai.

Gió xuân thổi trên mười dặm đường Dương Châu

Rèm châu đều cuốn lên, nhưng chẳng có ai giống như nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »