Khi buổi sáng ngày thứ năm vừa đến, y quán mới mở cửa, một đội binh lính tay lăm lăm súng ống đạn dược liền xông vào, chia thành hai hàng trong y quán. Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi bước vào.
Người đàn ông này là người Hoa, mặc một bộ Đường trang cực kỳ hiếm thấy ở nơi đây, trông khí thế bất phàm, chỉ có điều khi đi lại thì chân phải hơi khập khiễng.
Nhìn thấy những người này, Tần Hạo Đông và Hồ Tiểu Tiên khẽ nhìn nhau. Ở Tam Giác Vàng, ngoài người của tướng quân Lý Tư Đặc ra, không còn ai có thể bày ra trận thế này.
Mục đích họ mở y quán ở đây chính là để thu hút sự chú ý của Lý Tư Đặc, không ngờ đối phương lại đến nhanh như vậy.
Tần Hạo Đông đứng dậy, nói với người đàn ông trung niên kia: "Vị tiên sinh này, xin hỏi ông đến y quán của tôi có việc gì?"
Người đàn ông trung niên đánh giá Tần Hạo Đông, thấy anh mới chỉ ngoài hai mươi tuổi, không khỏi hơi nhíu mày, nói: "Đến y quán tất nhiên là để khám bệnh rồi, bác sĩ của các người đâu?"
Tần Hạo Đông đáp: "Tôi chính là bác sĩ ngồi khám ở đây."
Người đàn ông trung niên lại đánh giá anh một lượt nữa, nói: "Người ta đều nói Đường Môn y quán có một bác sĩ Đường, có thể chữa bách bệnh, chẳng lẽ chính là cậu sao?"
Tần Hạo Đông mỉm cười: "Chữa bách bệnh thì không dám nhận, nhưng y quán này đúng là chỉ có mình tôi là bác sĩ."
"Vậy cậu xem cho tôi xem, tôi mắc bệnh gì?" Người đàn ông trung niên vô cùng bá đạo nói, "Chữa khỏi sẽ có trọng thưởng, chữa không khỏi thì dỡ bỏ y quán của cậu."
"Vậy mời ông ngồi!"
Tần Hạo Đông để người đàn ông trung niên ngồi xuống trước bàn khám, đưa tay bắt mạch rồi nói: "Cơ thể ông nhìn chung là khá tốt, chỉ vì thói quen ăn uống không điều độ lâu ngày dẫn đến dạ dày có chút vấn đề. Tuy nhiên không quá nghiêm trọng, chỉ là viêm dạ dày mãn tính, lát nữa tôi kê cho ông ít thuốc, uống hai ba ngày là khỏi."
Người đàn ông trung niên hài lòng gật đầu, không ngờ Tần Hạo Đông trông trẻ tuổi như vậy mà y thuật lại thực sự rất khá, chỉ nhìn một cái đã thấy được vấn đề của ông ta.
Tần Hạo Đông lại nói: "Ngoài ra, chân phải của ông mười năm trước từng bị thương do đạn bắn, sau đó xử lý không được tốt lắm nên mới để lại di chứng khập khiễng. Nhưng với tôi mà nói thì đây cũng không phải chuyện gì to tát, rất dễ chữa khỏi."
"Cái gì? Cậu nói chân của tôi có thể chữa khỏi?"
Lúc này, người đàn ông trung niên không còn vẻ bình tĩnh như trước nữa, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc. Chàng trai trước mắt này không những nói trúng thời gian ông bị thương, mà còn nói chân khập khiễng của ông có thể chữa khỏi, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ông.
Phải biết rằng sau khi bị thương, những năm qua ông đã tìm đủ danh y, khám qua rất nhiều bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng, nhưng họ đều nói cơ bắp chân của ông đã bị tổn thương và xuất hiện triệu chứng teo cơ, giữ được trạng thái hiện tại đã là may mắn lắm rồi, hoàn toàn không có khả năng chữa khỏi hoàn toàn.
Tần Hạo Đông nói: "Tất nhiên, đây cũng không phải chuyện gì quá nghiêm trọng, muốn chữa khỏi chỉ là chuyện trong vài phút."
Người đàn ông trung niên giơ tay lấy từ sau lưng ra một khẩu súng ngắn màu đen, vỗ mạnh lên bàn nói: "Cậu biết tôi là ai không? Nếu dám lấy tôi ra làm trò đùa, lão tử bắn chết cậu ngay!"
Thần thái Tần Hạo Đông vẫn điềm tĩnh, đáp: "Tôi không quan tâm thân phận của ông cao quý thế nào, nhưng đã đến chỗ tôi thì đều là bệnh nhân của tôi. Tôi chưa bao giờ đùa cợt với bệnh nhân, ít nhất là không lấy bệnh tình ra làm trò đùa."
Thấy Tần Hạo Đông nói vô cùng nghiêm túc, trong mắt người đàn ông trung niên bỗng bùng lên một tia hy vọng: "Được, vậy cậu chữa ngay cho tôi xem."
Tần Hạo Đông bảo người đàn ông trung niên nằm sấp xuống chiếc giường bên cạnh, vén ống quần lên, nắn nắn bắp chân đã hơi teo lại, nói: "Ca phẫu thuật năm đó của ông làm không thành công lắm, tuy đã lấy được đầu đạn ra nhưng lại làm tổn thương các mô xung quanh, dẫn đến kinh mạch bị teo rút. Nếu không chữa trị sớm, tình trạng sẽ ngày càng nghiêm trọng, vài năm nữa là chỉ có thể ngồi xe lăn mà sống thôi."
Vừa nói, anh vừa dùng ngân châm châm vào các huyệt đạo trên bắp chân, dùng "Hồi Thiên Châm" để giúp ông ta phục hồi các mô cơ bị tổn thương và đả thông kinh mạch bị tắc nghẽn.
Người đàn ông trung niên cảm thấy chân mình truyền đến một luồng hơi ấm, sau đó lại cảm thấy thoải mái chưa từng có.
Khoảng mười phút sau, Tần Hạo Đông thu hồi toàn bộ ngân châm, vỗ vỗ bắp chân ông ta nói: "Dậy đi, chân ông khỏi rồi đấy!"
"Nhanh vậy sao?" Tuy cảm thấy châm pháp của Tần Hạo Đông không tầm thường, nhưng chữa khỏi chân nhanh như vậy thì người đàn ông trung niên dù thế nào cũng không dám tin. Ông xoay người ngồi dậy khỏi giường, trước tiên kiểm tra bắp chân mình.
Kinh ngạc phát hiện bắp chân phải vốn đã teo rõ rệt, nhỏ hơn chân trái một vòng nay đã phục hồi hoàn toàn, nhìn không khác gì chân trái.
Ông không kịp đi giày, cứ thế chân trần nhảy xuống khỏi giường, đi lại vài bước trên mặt đất, thấy chân mình quả nhiên không còn khập khiễng nữa. Ngay sau đó ông lại nhảy vài cái, bắp chân truyền đến cảm giác vững chãi, đầy sức mạnh.
Khỏi rồi, chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, chân của ông đã được Tần Hạo Đông chữa trị hoàn toàn!
"Bác sĩ Đường, cậu đúng là thần y!" Người đàn ông trung niên mặt đầy phấn khích và vui mừng. Cái chân này đã khập khiễng mười năm, ông đã hoàn toàn từ bỏ hy vọng, vậy mà hôm nay lại bình phục hoàn toàn.
Ông vươn tay, lấy từ trong túi ra hai xấp đô la Mỹ xanh mướt, đập thẳng lên bàn khám của Tần Hạo Đông: "Bác sĩ Đường, đây là tiền khám bệnh của cậu."
Ở Miến Điện, kinh tế nhìn chung vẫn còn rất lạc hậu, hai xấp đô la này đủ để một người bình thường sống sung túc cả đời. Tuy nhiên, Tần Hạo Đông không có phản ứng gì quá lớn, sau khi cầm tiền liền quay người đưa cho Hồ Tiểu Tiên ở bên cạnh.
Người đàn ông trung niên lại nói: "Bác sĩ Đường, tự giới thiệu một chút, tôi là Hàn Bảo Xương, đại quản gia của tướng quân Lý Tư Đặc. Mấy ngày nay nghe nói Tam Giác Vàng chúng ta xuất hiện một vị thần y, nên hôm nay tôi đặc biệt đến mời bác sĩ Đường đi chữa bệnh cho con trai của tướng quân."
Tần Hạo Đông nói: "Nhưng ở đây tôi còn rất nhiều bệnh nhân, có thể đợi tôi khám xong cho họ rồi mới qua được không?"
Hàn Bảo Xương nói: "Bác sĩ Đường, ở đây ngoài tôi ra thì còn bệnh nhân nào nữa đâu. Bệnh tình của thiếu gia không thể chậm trễ, cậu thu xếp rồi đi với tôi ngay bây giờ đi."
Với tư cách là quản gia của tướng quân Lý Tư Đặc, ở vùng Tam Giác Vàng này, ông ta tuyệt đối là người dưới một người trên vạn người, đi đến đâu cũng hoành hành ngang ngược. Vừa rồi vì Tần Hạo Đông chữa khỏi chân cho ông nên mới nói chuyện khách sáo như vậy, nếu là bác sĩ khác, e rằng đã bị trói đi rồi.
Tần Hạo Đông nhìn ra ngoài cửa, kinh ngạc phát hiện bên ngoài trống trơn, những bệnh nhân vừa xếp hàng chờ đợi đã chạy sạch không còn một bóng người.
Xem ra Lý Tư Đặc quả thực quyền thế ngất trời ở đây, thấy người của ông ta đến y quán, những người khác căn bản không dám bén mảng tới.
"Được thôi, vậy phiền Hàn quản gia dẫn đường."
Mục đích Tần Hạo Đông đến Miến Điện chính là để tiếp cận tướng quân Lý Tư Đặc, hơn nữa thời gian gấp rút, nên anh không nói gì thêm, đi theo Hàn Bảo Xương ra ngoài, lên chiếc xe việt dã màu xanh quân đội đang đỗ trước cửa.
Tình trạng đường sá ở Miến Điện thực sự rất tệ, chỗ nào cũng ổ gà ổ voi, hố này chồng lên hố kia. Chẳng trách người ở đây đều thích lái xe việt dã, nếu ném một chiếc xe thể thao vào đây, e rằng chưa đi được bao xa đã hỏng hóc hoàn toàn.
Khoảng hơn nửa tiếng sau, chiếc xe việt dã của Hàn Bảo Xương lái đến một doanh trại dưới chân núi, xem ra đây chính là nơi đóng quân của tướng quân Lý Tư Đặc.
Diện tích doanh trại rất lớn, gần như bao phủ toàn bộ chân núi, cổng doanh trại cảnh vệ đứng đầy, tất cả đều trang bị súng ống đạn dược đầy đủ. Ở sâu trong đại doanh, sát vị trí chân núi, có mấy tòa biệt thự xa hoa đứng sừng sững.
Tần Hạo Đông cùng Hàn Bảo Xương xuống xe, bước vào biệt thự, đi đến một phòng khách được trang trí cực kỳ sang trọng.
Sau khi vào cửa, Tần Hạo Đông phát hiện ngoài anh ra đã có bảy tám bác sĩ đang ngồi đó. Những người này màu da khác nhau, ngôn ngữ cũng khác nhau, xem ra Lý Tư Đặc không chỉ mời mình anh, mà là mời bác sĩ từ khắp nơi trên thế giới.
Sau khi mời Tần Hạo Đông ngồi xuống, Hàn Bảo Xương nói với những người có mặt: "Các vị, tướng quân Lý Tư Đặc mời các vị đến để chữa bệnh cho thiếu gia nhà chúng tôi. Bất kể kết quả thế nào cũng sẽ trả 10.000 đô la Mỹ tiền khám, nếu ai có thể chữa khỏi cho thiếu gia, tướng quân nói rồi, lập tức thưởng 10 triệu đô la Mỹ."
Lời này vừa dứt, sắc mặt của những người trong phòng đều thay đổi. 10 triệu đô la Mỹ không phải là con số nhỏ, ngay cả ở Âu Mỹ kinh tế phát triển, cũng đủ để sống sung túc cả đời.
Tần Hạo Đông thầm nghĩ, chỉ cần nhận lời mời đã được 10.000 đô la, đây cũng coi là vung tay quá trán, xem ra Lý Tư Đặc quả thực đã bỏ ra không ít tâm tư vì bệnh tình của con trai mình.
Hàn Bảo Xương nói tiếp: "Các vị chuẩn bị trước một chút, tôi đi xem thiếu gia thế nào."
Nói xong, ông ta dẫn người rời khỏi phòng khách, đi lên lầu.
Sau khi Hàn Bảo Xương đi, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Tần Hạo Đông, không vì gì khác, chỉ vì anh quá trẻ.
Một bác sĩ người da trắng đầu trọc nhìn Tần Hạo Đông với ánh mắt khinh bỉ, nói: "Cậu cũng là bác sĩ?"
Ông ta là tiến sĩ y khoa nổi tiếng của Mỹ tên là Cổ Lực Đặc, rất có nghiên cứu về chuyên khoa tâm thần, là chuyên gia y khoa được Lý Tư Đặc đích danh mời đến.
Tiếng Anh của Tần Hạo Đông vẫn khá tốt, đáp: "Đương nhiên!"
Cổ Lực Đặc lại hỏi: "Cậu là người Nhật Bản à?"
Tần Hạo Đông lắc đầu: "Tôi là người Hoa."
"Người Hoa!" Cổ Lực Đặc lập tức bật cười, trong nụ cười đầy vẻ khinh miệt, vừa cười vừa lắc đầu nói, "Nhật Bản những năm qua đã học hỏi được rất nhiều y thuật của chúng tôi, nếu cậu là người Nhật Bản, tôi còn tin cậu hiểu chút y thuật, nhưng người Hoa thì thực sự kém xa quá rồi."
Lúc này, một bác sĩ người da trắng khác có bím tóc nhỏ nói: "Cổ Lực Đặc, anh nói đúng, người Hoa tiếp xúc với Tây y thời gian quá ngắn, căn bản chưa học được tinh túy của Tây y, trình độ y thuật còn rất lạc hậu."
Ông ta là chuyên gia y khoa đến từ Anh tên là Phí Nhĩ Nam Đức, rất có nghiên cứu về các bệnh lý vùng đầu.
Nhìn hai gã da trắng cuồng vọng này, Tần Hạo Đông nói: "Các người nghĩ nhiều rồi, tôi là bác sĩ Đông y."
"Cái gì? Đông y?" Cổ Lực Đặc và Phí Nhĩ Nam Đức sững sờ một lúc rồi lại cười lớn.
Cổ Lực Đặc nói: "Thật nực cười, Đông y mà cũng chữa được bệnh sao, cũng dám chạy đến đây lừa tiền."
Phí Nhĩ Nam Đức cười nói: "Anh nói đúng, Đông y vốn dĩ là lũ lừa đảo, lừa ăn lừa uống chính là nghề chính của chúng nó."
Tần Hạo Đông nhíu mày, những kẻ tự cho mình là đúng như thế này thực sự khiến người ta chán ghét.
Đúng lúc này, một bác sĩ người da vàng bên cạnh nói: "Đông y quả thực không được, vốn dĩ họ chỉ học được chút da lông từ Hàn y của chúng tôi, những năm gần đây còn tiêu xài hoang phí gần hết rồi, nên Đông y hiện tại căn bản không thể chữa bệnh."
Người đang nói là một bác sĩ đến từ Hàn Quốc, tên là Phác Chính Hoan.
Cơn giận trong lòng Tần Hạo Đông ngày càng lớn. Hai gã da trắng không biết gì nói nhảm cũng thôi đi, vì dù sao bọn họ cũng không hiểu Đông y. Thế nhưng gã bác sĩ Hàn y đến từ Hàn Quốc này lại quá vô sỉ, y thuật của họ vốn là học từ Trung Hoa, vậy mà quay đầu lại vong ơn bội nghĩa, đổ ngược lại, ngày ngày gào thét nói Đông y xuất phát từ Hàn y.
"Ông nói cái gì?" Tần Hạo Đông nhìn Phác Chính Hoan với giọng lạnh lẽo.
"Sao, chẳng lẽ cậu không nghe rõ à? Tôi nói Đông y của các người xuất phát từ Hàn y của chúng tôi, nhưng chỉ học được chút da lông, hiện tại ngay cả da lông cũng chẳng còn lại bao nhiêu, thực sự là làm mất mặt Hàn y chúng tôi!"
Phác Chính Hoan còn chưa nói xong, đột nhiên phát hiện một nắm đấm to lớn xuất hiện trước mắt, ngay sau đó bị một đấm đánh ngã xuống đất.