Sáng hôm sau, Trần Nặc thức dậy rửa mặt xong, ra sân bệnh viện nói chuyện phiếm với một số nhân viên y tế.
Thân phận bên ngoài của Trần Nặc là nhân viên hậu cần của một dong binh đoàn nào đó - thân phận này đối với những người trong bệnh viện không mấy thân thiện.
Những tổ chức y tế quốc tế này, những người đến đây làm nhân viên cứu trợ y tế miễn phí, phần lớn đều là những người phản chiến. Đối với Trần Nặc, một người mang thân phận của một tổ chức lính đánh thuê, thái độ của họ khá lạnh nhạt.
An ninh trong sân bệnh viện vẫn có phần đảm bảo, ít nhất chính quyền địa phương đã cử một số người bảo hộ có vũ trang đến đây đóng quân.
Nhưng mà trình độ của binh lính thì... Trần Nặc chỉ nhìn thoáng qua đã có thể phán đoán được, nếu có kẻ địch tấn công thì mấy tên người bảo hộ này nhiều nhất chỉ có thể trốn trong nhà bắn vài phát súng cầu may mà thôi.
Nhưng thái độ của những tên này đối với Trần Nặc lại nhiệt tình hơn một chút.
Trần Nặc dùng một bao thuốc lá để làm quen với một viên sĩ quan chỉ huy nhỏ của bọn họ, sau khi ngồi xổm ở cổng lớn hút thuốc với nhau một lúc thì đối phương đã coi Trần Nặc như anh em tốt, có gì biết nấy, không giấu giếm điều gì.
Sau khi nghe ngóng được một số tin tức mình cần, Trần Nặc ung dung đi ra ngoài.
Viên sĩ quan người bảo hộ còn tốt bụng nhắc nhở Trần Nặc: "Đừng đi ra khỏi phạm vi thị trấn.
Bởi vì gần đây cũng có một số lực lượng vũ trang nhỏ chống chính phủ thỉnh thoảng sẽ đến gây rắc rối, cướp bóc và cướp bóc."
Trần Nặc cười ha ha xua tay.
·
Buổi sáng, Trần Nặc đi dạo quanh thị trấn, trước tiên mua hai củ rễ cây mà hôm qua đã nếm thử - có thể tạm coi là thay thế cho trái cây.
Vừa đi vừa nhai, sau đó nhìn thấy một cửa hàng nhỏ bằng tôn, dùng vài điếu thuốc đổi lấy một cái thùng nhựa vỡ.
Cách thị trấn khoảng bốn năm km về phía bắc là một con sông.
Từ thị trấn đến bờ sông, phải đi qua một khu rừng, khu rừng không nhỏ và theo chiều ngang có thể trải dài rất xa.
Nghe viên sĩ quan người bảo hộ của bệnh viện nói, khu vực hạ lưu của con sông, lực lượng vũ trang chống chính phủ đóng quân, thỉnh thoảng sẽ theo dòng sông lên thị trấn cướp bóc, hơn nữa, trong rừng cũng có không ít nguy hiểm.
Ngoài việc có thể gặp phải lực lượng vũ trang chống chính phủ, còn có cả thú dữ.
Trần Nặc tất nhiên sẽ không để tâm đến những điều này, hắn chỉ mất vài phút ngắn ngủi đã băng qua quãng đường dài vài km, đi ra khỏi khu rừng và đến bờ sông.
Nhìn bằng mắt thường thì sông rộng khoảng năm mươi sáu mươi mét, dòng nước chảy chậm, có lẽ là vì chưa đến mùa mưa.
Trần Nặc tiện tay ném cái thùng nước mang theo xuống sông, sau đó dễ dàng cắt ra một xúc tu tinh thần rồi bỏ đi.
Đi dọc theo dòng sông về hạ lưu một lúc, đi được khoảng một km.
Lòng sông bắt đầu quanh co hơn, trên đất liền tạo thành một góc 45 độ.
Khu vực này mặt nước trở nên rộng hơn nhiều.
Trần Nặc nhìn sang bờ bên kia, xa xa tận cùng khu rừng, mơ hồ có thể thấy những ống khói cao ngất.
Trần Nặc biết rằng, ở đó có một nhà máy khai thác mỏ.
Vì có mỏ khai thác nên đã tập trung khá nhiều người. Tạo thành một thị trấn nhỏ không nhỏ.
Hơn nữa, nghe nói nhà máy khai thác mỏ đó là do thương nhân Hoa Hạ lập nên.
Trần Nặc suy nghĩ một lúc, rồi bay qua mặt sông, đi về phía bờ bên kia, nhanh chóng biến mất trong khu rừng.
·
Đến trưa, Trần Nặc đã quay trở lại, trên tay xách thêm một chiếc bao rách nát.
Đi đến bờ sông nơi mình đã ném thùng nước, Trần Nặc cong ngón tay, thùng nước liền bay lên khỏi mặt sông, dừng lại trong tay Trần Nặc.
Bên trong đã có bảy tám con cá.
Trần Nặc nhìn một cái, chọn ra hai con nhỏ hơn một chút rồi ném trở lại sông, năm con cá còn lại, nhìn mỗi con đều nặng ít nhất năm cân.
Trần Nặc tỏ ra rất hài lòng.
Một tay xách thùng, một tay cầm bao rách, Trần Nặc quay trở lại bệnh viện của thị trấn.
·
Ở châu Phi này, cá có mùi tanh rất nồng, nếu dùng để nấu canh thì mùi tanh đó rất khó nuốt.
Lựa chọn của Trần Nặc là nướng cá.
Vỉ nướng đã có sẵn, nhà bếp của nhà ăn bệnh viện có.
Trần Nặc dùng mười đô la để đổi lấy.
Trong bao rách là những thứ hắn sáng nay đến mỏ khai thác đó, mua của những công nhân người Hoa đang làm việc ở đó.
Một lọ lão can mẫu, một lọ nước tương, còn có bốn gói mì ăn liền. Còn mua được vài lát gừng và một nắm hành lá.
Điều khiến Trần Nặc bất ngờ nhất là, anh còn mua được một gói nhỏ bột thìa là.
Vậy là đủ rồi!
Trần Nặc lấy ít than củi nhóm lửa.
Sau đó nhờ người phụ nữ người da đen ở bếp sau giúp mổ bụng và làm sạch năm con cá.
Vảy cá là do Trần Nặc tự tay cạo.
Kẹp bằng vỉ nướng, đặt lên bếp nướng.
Vừa nướng vừa lật, rồi rắc thêm một ít bột thìa là.
Lộc Tế Tế dậy hơi muộn, không ăn trưa. Khi xuống lầu, cô thấy Trần Nặc đang ngồi xổm ở bãi đậu xe phía sau bệnh viện, mùi cá nướng thơm nức từ bếp nướng bên cạnh tỏa ra.
"Sáng nay ngươi ra ngoài là để tìm những thứ này sao?" Lộc Tế Tế cười tươi, nhanh chóng đến bên Trần Nặc.
Trần Nặc đẩy người phụ nữ này sang một bên: "Mùi dầu mỡ nồng lắm, ngươi đừng đứng gần đây, đi rửa mặt đánh răng trước đi."
Lộc Tế Tế không quan tâm đến những điều này, cô dùng sức áp sát vào Trần Nặc, hôn lên mặt hắn ta mấy cái, để lại trên mặt Trần Nặc toàn nước bọt, rồi cười hì hì đi rửa mặt.
Đến khi Trần Nặc quay lại, năm con cá nướng đã xong, mùi thơm của bột thìa là thoang thoảng.
Trần Nặc cũng không lãng phí, thấy lửa than củi vẫn đủ, hắn liền bắc một cái nồi nhỏ.
Trụng mì ăn liền qua nước nóng, bắc nồi lên, đổ hết nước.
Cho dầu vào nồi.
Đợi dầu đủ nóng, bắt đầu xào mì ăn liền.
Còn cho thêm một thìa tương ớt Lao Can Ma!
Tương ớt Lao Can Ma và mì ăn liền, hai loại vũ khí báo thù xã hội thần thánh vào đêm khuya này một khi phát huy tác dụng, sức mạnh sẽ kinh khủng đến mức nào?
Mùi thơm tỏa ra khắp nơi, thu hút không ít người đến xem, thậm chí nhiều cửa sổ trên tầng cũng được mở ra, một số người thò đầu ra tò mò nhìn trộm.
Trần Nặc vừa quay đầu lại, đã thấy vợ mình không biết từ lúc nào đã trở về.
Lộc Tế Tế ngồi xổm rất ngoan ngoãn sau lưng hắn, mái tóc dài như rong biển được buộc thành một búi tóc củ tỏi, ngồi đó, ngẩng mặt nhìn jawms.
Với vẻ mặt ‘Ta rất ngoan, ta chỉ chờ ăn thôi’.
Còn vừa hít hà vừa nuốt nước bọt.