Nửa Đời Thanh Tình

Lượt đọc: 8915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Q.1 Chương 12: Đêm đầu tiên dài đằng đẵng. Q.1 Chương 13: Nô tài trong phòng Tứ gia. Q.1 Chương 14: Tiễn bước năm Khang Hi thứ ba mươi tám. Q.1 Chương 15. Q.1 Chương 16: Tứ gia tắm rửa. Q.1 Chương 17: Gia yến (một). Q.1 Chương 18: Gia yến (hai). Q.1 Chương 19: Dạ yến của Hoàng tử. Q.1 Chương 20: Dạ yến của Hoàng tử (Hai). Q.1 Chương 21: Dạ yến của Hoàng tử (Ba). Q.1 Chương 22: Cuộc sống về đêm. Q.1 Chương 23: Vốn không khuyên nhủ chỉ là tương bồi. Q.1 Chương 24: Bát phủ tụ họp (Một). Q.1 Chương 25: Bát phủ tụ họp (Hai). Q.1 Chương 26: Bát phủ tụ họp (ba). Q.1 Chương 27: Kinh nguyệt đầu tiên. Q.1 Chương 28: Hoa quế ﻏ Mùa xuân Tứ Nghi Đường. Q.1 Chương 29: Hương mùa hè. Q.1 Chương 30: Biên cương xa xôi. Q.1 Chương 31: Đêm trên thảo nguyên (Một). Q.1 Chương 32: Đêm trên thảo nguyên (Hai). Q.1 Chương 33: Đêm trên thảo nguyên (Ba). Q.1 Chương 34: Tiếng kèn bắt đầu mùa săn. Q.1 Chương 35: Lễ hội săn bắn mùa thu (Một). Q.1 Chương 36: Lễ hội săn bắn mùa thu (Hai). Q.1 Chương 37: Lễ hội săn bắn mùa thu (Ba). Q.1 Chương 38: Lễ hội săn bắn mùa thu (Bốn). Q.1 Chương 39: Tỉnh là tốt rồi. Q.1 Chương 40: Thuốc trị thương ❂ Da cáo. Q.1 Chương 41: Quay về Tứ phủ. Q.1 Chương 42: Ngươi đau không?. Q.1 Chương 43: Tử Cấm Thành tường đỏ ngói xanh. Q.1 Chương 44: Ta biết rồi. Q.1 Chương 45: Nha hoàn thông phòng. Q.1 Chương 46: Ra ngoài (Một). Q.1 Chương 47: Ra ngoài (Hai). Q.1 Chương 48: Tứ gia làm sao vậy?. Q.1 Chương 49: Ngoại truyện: Bí mật của Bát A Ca Dận Tự. Q.1 Chương 50: Nhược tắc như vân. Q.1 Chương 51: Nô tài của ta (Một). Q.1 Chương 52: Nô tài của ta (Hai). Q.1 Chương 53: Xứng lứa vừa đôi. Q.1 Chương 54: Một khắc cũng không thể mất đi. Q.1 Chương 55: Tuyết hóa trong lòng. Q.1 Chương 56: Vì tình mà sinh *. Q.1 Chương 57: Bất vi sở động. Q.1 Chương 58: Nô tài biết tội. Q.1 Chương 59: Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách biệt. Q.1 Chương 60: Ngày thu ở Tứ Nghi Đường * Hoa quế rơi. Q.1 Chương 61: Nắm chặt tay nàng. Q.1 Chương 62: Người nàng hâm mộ nhất. Q.1 Chương 63: Đi cùng ta. Q.1 Chương 64: Rượu ngấm trong lòng. Q.1 Chương 65: Bình yên trước giông bão. Q.1 Chương 66: Ôm thật chặt. Q.1 Chương 67: Trời xanh có tình. Q.1 Chương 68: Đôi môi chàng. Q.1 Chương 69: Chờ ta trở về. Q.1 Chương 70: Không thể nói ra. Q.1 Chương 71: Vẫn như ngày nào. Q.1 Chương 72: Giông tố sắp đến. Q.1 Chương 73: Tình yêu thiên hạ. Q.1 Chương 74: Nàng vẫn khỏe chứ?. Q.1 Chương 75: Không kịp. Q.1 Chương 76: Chỉ là nô tài. Q.1 Chương 77: Không bao giờ buông tay. Q.1 Chương 78: Như đã qua mấy đời. Q.1 Chương 79: Nàng là người của ta. Q.1 Chương 80: Việc vui tới cửa. Q.1 Chương 81: Không được rời xa ta. Q.1 Chương 82: Đồng cam cộng khổ. Q.1 Chương 83: Cầu xin tình yêu. Q.1 Chương 84: Dục vọng (15+). Q.1 Chương 85: Mềm mại. Q.1 Chương 86: Du thuyền (Một). Q.1 Chương 87: Du thuyền (hai). Q.1 Chương 88: Du thuyền (ba). Q.1 Chương 89: Tình không thể tỉnh. Q.1 Chương 90: Đêm vào Bát phủ (1). Q.1 Chương 91: Đêm vào Bát phủ (Hai). Q.1 Chương 92: Lửa giận của Tứ gia. Q.1 Chương 93: Tứ gia lại sao vậy?. Q.1 Chương 94: Sóng ngầm. Q.1 Chương 95: Ta không nóng. Q.1 Chương 96: Đồng hành. Q.1 Chương 97: Bầu bạn cùng chàng đi vào giấc ngủ. Q.1 Chương 98: Xem nàng làm thế nào. Q.1 Chương 99: Tần Hoài dạ bạc (Đêm đỗ bến Tần Hoài). Q.1 Chương 100: Gặp lại Hoằng Huy. Q.1 Chương 101: Đêm không ngủ. Q.1 Chương 102: Gặp lại tuyệt sắc. Q.1 Chương 103: Du du ngã tâm. Q.1 Chương 104: Tứ gia gặp thích khách. Q.1 Chương 105: Điên cuồng. Q.1 Chương 106: Bí mật của mỹ nhân. Q.1 Chương 107: Nụ hôn kẹo hồ lô. Q.1 Chương 108: Thân mật. Q.1 Chương 109: Đau đớn. Q.1 Chương 110: Trái tim hòa quyện. Q.1 Chương 111: Chân thành. Q.1 Chương 112: Đi cùng chàng. Q.1 Chương 113: Sóng gió nổi lên. Q.1 Chương 114: Cướp giữa đường. Q.1 Chương 115: Câu đố của Dận Đường. Q.1 Chương 116: Vết thương của Dận Tự. Q.1 Chương 117: Lời thề Chân Vân. Q.1 Chương 118: Sống chết có nhau. Q.1 Chương 119: Quấn quýt bên nhau. Q.1 Chương 120: Lưu luyến không rời. Q.1 Chương 121: Đường tình vẫn dài. Q.1 Chương 122: Rẽ mây nhìn trời. Q.1 Chương 123: Tình thế thay đổi. Q.1 Chương 124: Đêm trừ tịch ♫♪ trượng phu. Q.1 Chương 125: Nghìn vàng không đổi. Q.1 Chương 126: Hồ lặng sóng nổi lên. Q.1 Chương 127: Sóng gió quần khởi. Q.1 Chương 128: Cảm giác gia đình. Q.1 Chương 129: Tiểu biệt thắng tân hôn*. Q.1 Chương 130: Giá có thể một đêm bạc đầu. Q.1 Chương 131: Không ngừng yêu thương. Q.1 Chương 132: Hoảng loạn trong biệt trang. Q.1 Chương 133: Gông cùm. Q.1 Chương 134: Nếu biết. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 190 Chương 190 Chương 191 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Q.1 Chương 34: Tiếng kèn bắt đầu mùa săn.

❊ ❊ ❊

Ban đêm Dận Chân ngủ không được ngon giấc, uống quá nhiều rượu nên nửa đêm sẽ cảm thấy nóng, vì vậy hất chăn ra, chàng kéo cổ áo muốn cởi bớt cúc, nhưng kéo mãi không cởi được, chán nản thở hổn hển: “Vân Yên…”

Vân Yên ngủ không sâu giấc, vội vàng đứng dậy đến bên cạnh chàng, mò mẫm trong bóng tối giúp chàng cởi cúc áo dưới cổ.

- Vẫn nóng.

Chàng hơi dẩu môi lên than vãn.

Vân Yên bất đắc dĩ lấy cây quạt ở đầu giường, ban đêm trên thảo nguyên đâu còn nóng, xem ra là do tác dụng của rượu này chậm. Chỉ có thể dỗ chàng đi vào giấc ngủ.

- Tứ gia, nô tài quạt cho ngài sẽ không còn nóng nữa, ngài ngủ đi ạ.

Vân Yên ngồi bên cạnh chàng, không dám quạt mạnh, chỉ nhẹ nhàng quạt lên lồng ngực Dận Chân. Rồi kéo chăn mỏng đắp lên bụng cho chàng.

Dận Chân khẽ hừ một tiếng, giống như đứa trẻ không muốn đắp chăn.

- Tứ gia, chỉ đắp ở bụng thôi, nô tài sợ ngài sẽ cảm lạnh.

Vân Yên nhỏ nhẹ vỗ về, cũng không biết chàng có nghe vào hay không.

Dận Chân dẩu dẩu môi yên lặng ngoan ngoãn nghe theo, Vân Yên giúp chàng vén góc chăn, điều chỉnh lại gối dưới đầu, chậm rãi nhẹ nhàng quạt phe phẩy, hơi thở của chàng dần dần trở nên ổn định.

Ngày hôm sau tỉnh lại, tất cả vẫn như bình thường. tinh thần Dận Chân không bị ảnh hưởng bởi một đêm say rượu, Vân Yên vẫn cung kính hầu hạ như cũ.

Chỉ là, có đôi khi Vân Yên vô ý chạm phải đôi mắt Dận Chân, cảm thấy trong ánh mắt chàng dường đang suy tư điều gì đó. Trái tim nàng trong nháy mắt muốn bật ra khỏi lồng ngực, nhưng nhanh chóng bị nàng ép xuống, không dám suy nghĩ quá nhiều, khuôn mặt cũng không thể hiện ra điều gì, an phận làm việc.

Khang Hi thường gặp gỡ tất cả các vương công Mông Cổ trong trướng, các hoàng tử cũng thường tới đó tiếp khách cùng. Không quá mấy ngày sau, tin vui của Thập A Ca Dận Nga và Đan Châu, con gái của quận vương Ô Nhĩ Cẩm Cát Lạt Phổ được truyền ra. Đan châu được Khang Hi chỉ hôn cho Thập A Ca Dận Nga làm đích phúc tấn. Cũng coi như tất cả đều vui vẻ. Dù sao mỹ nam Bát Bối Lặc Dận Tự mà Đan Châu liếc mắt cái đã nhìn trúng năm trước đã lấy cháu gái của An thân vương là Quách Lạc La thị làm đích phúc tấn, dù nàng có lấy hắn, cũng chỉ là Trắc phúc tấn mà thôi. Huống chi, Bát Bối Lặc Dận Tự dường như không mặn mà gì với nàng. Mẫu phi của Thập A Ca Dận Nga là Ôn Hi Quý phi, ngoại trừ xuất thân của Thái tử thì cũng coi như cao quý nhất, bản thân hắn trời sinh anh tuấn phóng khoáng, rất hợp với tính cách của cô gái sinh ra trên thảo nguyên.

Vân Yên vô tình nhìn thấy đôi tình nhân cùng cưỡi ngựa trên thảo nguyên, nụ cười hai người tỏa sáng tràn đầy sức sống và vui tươi. Trong lòng vừa cảm thấy vui mừng lại vừa cảm thán. Kỳ thật, người xưa từng nói hôn nhân phải môn đăng hộ đối, cũng không phải không có lý. Cặp đôi tiên đồng ngọc nữ có thân phận cao quý rất xứng đôi vừa lứa, nên nhận được lời chúc phúc. Chỉ có những người xứng đôi như vậy mới thích hợp ở bên nhau, không cần ngày nào cũng phải nghĩ tới củi gạo mỡ muối tương dấm trà, không phải suốt ngày cãi cọ chỉ vì tiền ăn cuối tháng.

Vân Yên chỉ là một món đồ tùy thân của Dận Chân, Dận Chân đi đâu nàng theo đó, cả đời phải đứng phục vụ. Tứ Bối Lặc gia chỉ hơi động lông mi, không cần mở miệng, Vân Yên đã phải ở đó chờ lệnh rồi. Đương nhiên chạm mặt các vị hoàng tử a ca, Thập Tam Thập Tứ thì càng không phải nói, Bát Bối Lặc Dận Tự tất nhiên cũng có lúc gặp lại.

Dáng vẻ Vân Yên hoàn toàn khác với đêm gặp được Dận Tự ở ngoài trướng, xa lạ, khiêm tốn và trầm tĩnh.

Dận Tự vẫn khuôn mặt rạng rỡ, vẫn ấm áp như gió, vẫn nhận được sự hoan nghênh tán thưởng của già trẻ trai gái. Có đôi khi, ánh mắt của hắn lướt qua. Vân Yên cụp mắt xuống, dần dần làm quen.

Vào ban ngày, nàng được nhìn rõ diện mạo Khang Hi. Thoạt nhìn ông ta trẻ hơn so với tuổi thật, dáng người được rèn luyện hàng ngày, nên khi ngồi cùng với các con trai cũng không kém là bao. Đế vương thở mạnh cũng toát nên phong độ tài trí của người tri thức, lại càng hòa hợp với con người ông ta, có thể nói

phong tư bất phàm. Dung mạo ông ta không xuất sắc như Dận Tự, nhưng đôi mắt vô cùng tinh tường thâm thúy. Đường nét dáng người ông ta là tổng hợp tất cả các đặc trưng trên người các vị hoàng tử

Uy nghiêm nhất chính là khí chất của Khang Hi. Gần bốn mươi năm làm đế vương, thế sự xoay vần, quốc gia chìm nổi, năm tháng lắng đọng trong hơi thở ông ta, ôm ấp tình cảm sâu lắng, mênh mông giống như biển khơi. Khi ông ta nói chuyện rất hiền hòa, thậm chí là thân thiết. Không hề có sự nghiêm khắc, nhưng khiến người ta phải e sợ và kính trọng từ trong đáy lòng.

Nội dung chủ yếu mỗi lần Khang Hi tuần du biên cương chính là lễ hội săn bắn mùa thu (1), lần này cũng không ngoại lệ.

Hôm nay Dận Chân dậy từ rất sớm, Tiểu Thuận Tử hầu hạ chàng rửa mặt rồi đi ra ngoài. Vân Yên lấy áo giáp từ dưới đáy hòm ra.

Đây là lần đầu tiên Vân Yên giúp chàng thay áo giáp, nên chân tay lóng ngóng, Dận Chân đứng một bên vừa nhìn vừa hướng dẫn. Có đôi khi chính mình làm mẫu, Vân Yên dựa vào đó làm lại. Khó khăn mặc xong, toàn thân nghiêm trang. Hoàn toàn khác so với hai dáng vẻ mặc thường phục và triều phục. Thật sự khó có thể hình dung Dận Chân mặc áo giáp. Áo giáp mặc trên người hoàn toàn làm tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của chàng, thân hình cao lớn, dáng người càng thêm bất phàm. Trong tay cầm roi ngựa, càng làm tăng thêm khí chất oai hùng đặc biệt.

Chỉnh lại xong quần áo, Tiểu Thuận Tử và Tiểu Ngụy Tử dắt Truy Vân tới. Khi Vân Yên theo Dận Chân đến bãi săn, thấy các vị hoàng tử a ca đều mặc áo giáp, tư thế oai hùng hiên ngang. Đặc biệt là Bát Bối Lặc Dận Tự, dung mạo hắn đẹp như vậy, áo giáp được mặc vào người, không chỉ là vẻ tuấn lãng không sao tả xiết, ngược lại còn có cảm giác mạnh mẽ thường ngày hiếm thấy.

Người Mãn không hổ là có được thiên hạ từ trên lưng ngựa, khí thế và tư thế bọn họ khi mặc áo giáp cưỡi ngựa đứng bên cạnh các con cháu Thành Cát Tư Hãn một đời thiên kiêu không hề thua kém, thậm chí còn quyến rũ và phóng khoáng hơn.

Khang Hi xuất hiện với một thân áo giáp màu vàng, phong thái khiến người khác không dám nhìn trực diện, trên đường đi tiếng cười sang sảng.

Khang Hi khoát tay, tiếng kèn báo hiệu săn bắn mùa thu vang lên trong bãi săn, uy nghiêm mà hùng tráng, cơ hồ làm rung động tâm hồn! Một bát rượu đầy cùng uống cạn, mọi người cùng đồng thanh hô to:

- Chúc Đại Thanh ta muôn đời hưng thịnh!

Lễ hộ săn bắn mùa thu, chính thức bắt đầu!

Nổi bật nhất chính là Thập Tam A Ca Dận Tường cưỡi một con ngựa quý màu trắng, Thập Tứ A Ca Dận Trinh cưỡi con ngựa màu đỏ rực như lửa và Bát Bối Lặc Dận Tự trên con ngựa cao lớn màu đen tuyền.

Tứ Bối Lặc Dận Chân cưỡi con ngựa Truy Vân màu nâu, dáng vẻ không hề sợ hãi đón nhận ánh mắt chăm chú của người khác. Là con ngựa cực kỳ thông minh hiếm thấy.

Thập Tam A Ca Dận Tường và Thập Tứ A Ca Dận Trinh ở phương diện võ công được công nhận là xuất sắc nhất, chẳng những tuổi tương đương nhau, mà kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung võ thuật cũng không thua kém. Tứ Bối Lặc Dận Chân ở phương diện này chỉ tương đối, không có khả năng đặc biệt như Tam A Ca Dận Chỉ, cũng không nổi trội. Nhưng rất ít người biết rằng, kỹ thuật cỡi ngựa bắn cung võ thuật Bát Bối Lặc Dận Tự xuất sắc như thế nào, kỳ thật những người được chứng kiến hắn cưỡi ngựa bắn cung đấu kiếm, đều giật mình biết thêm được sự mạnh mẽ và chuẩn xác không giống với dung mạo của hắn.

(1) Từ gốc là 木兰秋狝 (Hán Việt: mộc lan thu tiển). “木兰” có nguồn gốc từ tiếng Mãn, trong tiếng Hán có nghĩa là “tiêu lộc” (tiếng còi dụ hươu nai đến khi đi săn). Lễ hội săn bắn này thường được tổ chức vào tháng 8, là hình thức tập luyện cưỡi ngựa bắn cung của hoàng đế nhà Thanh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Q.1 Chương 12: Đêm đầu tiên dài đằng đẵng. Q.1 Chương 13: Nô tài trong phòng Tứ gia. Q.1 Chương 14: Tiễn bước năm Khang Hi thứ ba mươi tám. Q.1 Chương 15. Q.1 Chương 16: Tứ gia tắm rửa. Q.1 Chương 17: Gia yến (một). Q.1 Chương 18: Gia yến (hai). Q.1 Chương 19: Dạ yến của Hoàng tử. Q.1 Chương 20: Dạ yến của Hoàng tử (Hai). Q.1 Chương 21: Dạ yến của Hoàng tử (Ba). Q.1 Chương 22: Cuộc sống về đêm. Q.1 Chương 23: Vốn không khuyên nhủ chỉ là tương bồi. Q.1 Chương 24: Bát phủ tụ họp (Một). Q.1 Chương 25: Bát phủ tụ họp (Hai). Q.1 Chương 26: Bát phủ tụ họp (ba). Q.1 Chương 27: Kinh nguyệt đầu tiên. Q.1 Chương 28: Hoa quế ﻏ Mùa xuân Tứ Nghi Đường. Q.1 Chương 29: Hương mùa hè. Q.1 Chương 30: Biên cương xa xôi. Q.1 Chương 31: Đêm trên thảo nguyên (Một). Q.1 Chương 32: Đêm trên thảo nguyên (Hai). Q.1 Chương 33: Đêm trên thảo nguyên (Ba). Q.1 Chương 34: Tiếng kèn bắt đầu mùa săn. Q.1 Chương 35: Lễ hội săn bắn mùa thu (Một). Q.1 Chương 36: Lễ hội săn bắn mùa thu (Hai). Q.1 Chương 37: Lễ hội săn bắn mùa thu (Ba). Q.1 Chương 38: Lễ hội săn bắn mùa thu (Bốn). Q.1 Chương 39: Tỉnh là tốt rồi. Q.1 Chương 40: Thuốc trị thương ❂ Da cáo. Q.1 Chương 41: Quay về Tứ phủ. Q.1 Chương 42: Ngươi đau không?. Q.1 Chương 43: Tử Cấm Thành tường đỏ ngói xanh. Q.1 Chương 44: Ta biết rồi. Q.1 Chương 45: Nha hoàn thông phòng. Q.1 Chương 46: Ra ngoài (Một). Q.1 Chương 47: Ra ngoài (Hai). Q.1 Chương 48: Tứ gia làm sao vậy?. Q.1 Chương 49: Ngoại truyện: Bí mật của Bát A Ca Dận Tự. Q.1 Chương 50: Nhược tắc như vân. Q.1 Chương 51: Nô tài của ta (Một). Q.1 Chương 52: Nô tài của ta (Hai). Q.1 Chương 53: Xứng lứa vừa đôi. Q.1 Chương 54: Một khắc cũng không thể mất đi. Q.1 Chương 55: Tuyết hóa trong lòng. Q.1 Chương 56: Vì tình mà sinh *. Q.1 Chương 57: Bất vi sở động. Q.1 Chương 58: Nô tài biết tội. Q.1 Chương 59: Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách biệt. Q.1 Chương 60: Ngày thu ở Tứ Nghi Đường * Hoa quế rơi. Q.1 Chương 61: Nắm chặt tay nàng. Q.1 Chương 62: Người nàng hâm mộ nhất. Q.1 Chương 63: Đi cùng ta. Q.1 Chương 64: Rượu ngấm trong lòng. Q.1 Chương 65: Bình yên trước giông bão. Q.1 Chương 66: Ôm thật chặt. Q.1 Chương 67: Trời xanh có tình. Q.1 Chương 68: Đôi môi chàng. Q.1 Chương 69: Chờ ta trở về. Q.1 Chương 70: Không thể nói ra. Q.1 Chương 71: Vẫn như ngày nào. Q.1 Chương 72: Giông tố sắp đến. Q.1 Chương 73: Tình yêu thiên hạ. Q.1 Chương 74: Nàng vẫn khỏe chứ?. Q.1 Chương 75: Không kịp. Q.1 Chương 76: Chỉ là nô tài. Q.1 Chương 77: Không bao giờ buông tay. Q.1 Chương 78: Như đã qua mấy đời. Q.1 Chương 79: Nàng là người của ta. Q.1 Chương 80: Việc vui tới cửa. Q.1 Chương 81: Không được rời xa ta. Q.1 Chương 82: Đồng cam cộng khổ. Q.1 Chương 83: Cầu xin tình yêu. Q.1 Chương 84: Dục vọng (15+). Q.1 Chương 85: Mềm mại. Q.1 Chương 86: Du thuyền (Một). Q.1 Chương 87: Du thuyền (hai). Q.1 Chương 88: Du thuyền (ba). Q.1 Chương 89: Tình không thể tỉnh. Q.1 Chương 90: Đêm vào Bát phủ (1). Q.1 Chương 91: Đêm vào Bát phủ (Hai). Q.1 Chương 92: Lửa giận của Tứ gia. Q.1 Chương 93: Tứ gia lại sao vậy?. Q.1 Chương 94: Sóng ngầm. Q.1 Chương 95: Ta không nóng. Q.1 Chương 96: Đồng hành. Q.1 Chương 97: Bầu bạn cùng chàng đi vào giấc ngủ. Q.1 Chương 98: Xem nàng làm thế nào. Q.1 Chương 99: Tần Hoài dạ bạc (Đêm đỗ bến Tần Hoài). Q.1 Chương 100: Gặp lại Hoằng Huy. Q.1 Chương 101: Đêm không ngủ. Q.1 Chương 102: Gặp lại tuyệt sắc. Q.1 Chương 103: Du du ngã tâm. Q.1 Chương 104: Tứ gia gặp thích khách. Q.1 Chương 105: Điên cuồng. Q.1 Chương 106: Bí mật của mỹ nhân. Q.1 Chương 107: Nụ hôn kẹo hồ lô. Q.1 Chương 108: Thân mật. Q.1 Chương 109: Đau đớn. Q.1 Chương 110: Trái tim hòa quyện. Q.1 Chương 111: Chân thành. Q.1 Chương 112: Đi cùng chàng. Q.1 Chương 113: Sóng gió nổi lên. Q.1 Chương 114: Cướp giữa đường. Q.1 Chương 115: Câu đố của Dận Đường. Q.1 Chương 116: Vết thương của Dận Tự. Q.1 Chương 117: Lời thề Chân Vân. Q.1 Chương 118: Sống chết có nhau. Q.1 Chương 119: Quấn quýt bên nhau. Q.1 Chương 120: Lưu luyến không rời. Q.1 Chương 121: Đường tình vẫn dài. Q.1 Chương 122: Rẽ mây nhìn trời. Q.1 Chương 123: Tình thế thay đổi. Q.1 Chương 124: Đêm trừ tịch ♫♪ trượng phu. Q.1 Chương 125: Nghìn vàng không đổi. Q.1 Chương 126: Hồ lặng sóng nổi lên. Q.1 Chương 127: Sóng gió quần khởi. Q.1 Chương 128: Cảm giác gia đình. Q.1 Chương 129: Tiểu biệt thắng tân hôn*. Q.1 Chương 130: Giá có thể một đêm bạc đầu. Q.1 Chương 131: Không ngừng yêu thương. Q.1 Chương 132: Hoảng loạn trong biệt trang. Q.1 Chương 133: Gông cùm. Q.1 Chương 134: Nếu biết. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 190 Chương 190 Chương 191 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »