Nữ Phụ Tu Tiên Chỉ Đam Mê Mỹ Thực

Lượt đọc: 5514 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 234

❊ ❊ ❊

Thế nhưng cái giá phải trả khi thi triển pháp này quá lớn, không những tu vi sẽ thụt lùi một cảnh giới lớn, mà còn mất đi nhục thân, cần phải đoạt xá trùng sinh.

Cái giá quá đắt đỏ như vậy, dễ gì dám thử?

Thế nhưng nhìn linh lực dường như dùng mãi không hết cùng những chiêu thức ngày càng nhanh mạnh của Từ Linh Duyệt, cộng thêm phía sau còn có một đại năng không nhìn ra tu vi đang quan chiến, nếu tình hình hiện tại mà hắn không quyết đoán từ bỏ, thì sẽ bỏ mạng ở đây mất, đừng nói chi là chỉ tụt một cảnh giới.

So với sinh mạng thì những thứ khác đều là chuyện nhỏ, cho nên thi ma không còn chút do dự nào nữa, nhanh ch.óng thi triển bí pháp muốn chạy trốn.

Từ Linh Duyệt cũng nhìn ra điểm này, cũng không giấu nghề nữa, trong nháy mắt áp sát trước mặt thi ma.

Khi tay phải cầm bảo kiếm đ-âm tới, tay trái nàng tế ra Thánh Liên, đ-ánh thẳng vào đan điền hắn.

Thi ma vốn đã nảy sinh ý chạy trốn, đang nhanh ch.óng bắt quyết, căn bản không bận tâm đến đòn tấn công của Từ Linh Duyệt.

Hắn vốn nghĩ dù sao cũng phải bỏ nhục thân, bị tấn công một cái cũng không mất mạng, dù sao nàng cũng không dùng Tam Muội Chân Hỏa phòng ngự xung quanh.

Chi bằng tranh thủ thời cơ mau ch.óng chạy trốn, nhưng không ngờ trong tay nàng lại còn thứ Thánh Liên chuyên khắc chế bọn họ mà vẫn chưa hề lấy ra.

Cho nên trong khoảnh khắc Từ Linh Duyệt tế Thánh Liên đ-ánh vào đan điền hắn, hắn chỉ cảm thấy không thể tin nổi, không dám tin mình lại dễ dàng ch-ết ở đây như vậy.

Người không hiểu nổi nguyên do, chỉ đành ôm hận mà chung cuộc, biến mất giữa đất trời này.

Mà Luyện Thi Tông cũng lập tức nhận được tin tức này, cả tông môn chấn động không thôi, càng cảm thấy khó tin.

Đó là tổ sư trấn phái của bọn họ, tu sĩ Bán bộ Hóa Thần vang danh giới tu chân a!

Là ai có thể c.h.é.m g-iết được hắn?

Điều này khiến bọn họ làm sao không phẫn nộ cho được?

Vốn là chuyện xảy ra bất ngờ, lại đang trong thời kỳ Đạo Ma đại chiến, chuyện này căn bản không giấu được.

Rất nhanh nhận được tin, mất đi một vị hậu thuẫn như vậy, đừng nói là Luyện Thi Tông, sắc mặt của các Ma tu khác cũng vô cùng khó coi.

Các tu sĩ cao giai liên tiếp ngã xuống đã làm giảm đáng kể thực lực của bọn họ, vì vậy mấy vị trưởng lão Ma tông tụ tập lại, chuẩn bị ủ mưu một âm mưu lớn hơn nữa.

Nhưng lúc này Từ Linh Duyệt không hề hay biết, nàng quan tâm hơn tới người trước mắt.

Nàng vui vẻ nhìn người trước mặt, rồi từng bước đi tới, càng đi càng nhanh, cuối cùng lao vào vòng tay đang dang rộng đón chờ với nụ cười của người kia.

Khoảnh khắc ôm c.h.ặ.t lấy đối phương, nàng không nhịn được nhếch miệng cười vui vẻ:

“Hiên Viên Diệp, cuối cùng huynh cũng về rồi."

Cho dù vừa trải qua một trận đại chiến, cũng không hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ khi trùng phùng của hai người.

Hai người tay trong tay đi tới hang động nơi đặt đại trận, tiến vào trong trận pháp mà Hiên Viên Diệp thiết lập.

Dù sao đã lâu không gặp, có rất nhiều chuyện muốn trò chuyện, không có nơi nào yên tĩnh thích hợp hơn nơi này.

Không biết có phải vì Đồng Tâm Chú hay không, cho nên dù cách xa tới đâu, xa cách bao lâu, giữa hai người cũng không hề có chút cảm giác xa lạ, thậm chí còn vì trải qua càng nhiều mà càng thêm trân trọng đối phương.

Từ Linh Duyệt lấy bàn ghế từ trong không gian ra đặt ở bãi đất trống, lại lấy ấm trà, chén trà ra, rót cho mỗi người một ly, lúc này mới chậm rãi mở lời:

“Sao huynh lại tới đây?"

Hiên Viên Diệp chọn chỗ gần nàng nhất, ngồi xuống, xoa đầu Từ Linh Duyệt, chậm rãi nói:

“Vốn là cảm thấy trận pháp có dị động, sợ xảy ra sự cố, nên sau khi xử lý xong việc gấp liền vội vã chạy tới.

Kết quả vừa đến nơi này liền cảm thấy nàng ở gần đó, nên vội vàng chạy qua đây."

Chàng sợ đại trận vất vả lắm mới khôi phục được lại bị phá hoại, nên trên mỗi đại trận đều lưu lại một tia thần thức, nếu có bất trắc gì chàng cũng có thể kịp thời phát hiện.

Thì ra là vậy, Từ Linh Duyệt gật đầu hiểu rõ, rồi lại hỏi:

“Còn đi không?"

“Không đi nữa, ta phải mau ch.óng cưới nàng vào cửa thôi.

Lần trước tới Từ gia, phụ thân bọn họ còn hỏi tới.

Nghe giọng điệu đó của ông ấy thực sự là một chút cũng không vội, tốt nhất là cứ vậy mà thôi đi, cho nên ta phải nhanh lên, nếu không phu nhân có thể sẽ chạy mất."

Nghĩ đến biểu cảm của vị nhạc phụ tương lai lúc đó, Hiên Viên Diệp nói một cách nghiêm túc.

Từ Linh Duyệt cũng đại khái đoán được biểu cảm của Từ phụ, không nhịn được “phì" cười ra tiếng.

Hiên Viên Diệp cũng hiếm khi có tâm trạng tốt, nhẹ nhàng b.úng trán Từ Linh Duyệt một cái, cười nói:

“Đúng là đồ không lương tâm."

Cảm nhận được tâm trạng tốt của chàng, Từ Linh Duyệt biết chàng cũng vui mừng khi gặp mình, hiếm khi làm nũng, vỗ vỗ lên cánh tay chàng, nói:

“Ta có lương tâm, rất có lương tâm là đằng khác."

Hiên Viên Diệp cũng chiều theo nàng, đùa lại:

“Thật sao?

Lương tâm ở đâu, để ta xem nào."

Nói rồi giống như thật sự muốn kiểm tra.

Khiến Từ Linh Duyệt giật b-ắn người, nhảy dựng lên, hai má đỏ bừng, đứng xa chàng ra, hai tay ôm ng-ực, trừng to mắt kinh hoàng nhìn chàng:

“Hoang dã ngoài trời, huynh, huynh, huynh muốn làm gì?"

Hiên Viên Diệp lại nhìn xung quanh một vòng, như thể muốn nói “đâu có phải hoang dã chứ?".

Lại vẻ mặt vô tội nói:

“Đâu có muốn làm gì, nàng đỏ mặt cái gì?"

Từ Linh Duyệt nghẹn lời, “ta ta" hồi lâu, trong lòng nghĩ nàng đỏ mặt vì cái gì, còn có thể vì cái gì, Hiên Viên Diệp đúng là đồ “bạch thiết hắc" (bên ngoài trắng trẻo, bên trong đen tối), quá xấu xa.

Cuối cùng trừng mắt dữ dằn nhìn chàng, nói:

“Ta cảm thấy hơi nóng."

“Phì, ha ha ha... con nhóc, sao nàng lại đáng yêu thế chứ."

Nói rồi vội vàng kéo người đang trừng mắt nhìn mình qua, ôm vào lòng.

Từ Linh Duyệt đang xù lông sao chịu ngồi yên?

Vùng vẫy nói:

“Không biết nóng à."

Hiên Viên Diệp nhìn bộ dạng này của nàng, đột nhiên như đả thông kinh mạch, vội nói:

“Ta sai rồi, ta sai rồi, là ta quá nhớ nàng, mau để ta ôm một cái."

Từ Linh Duyệt nghe câu trả lời của chàng, lúc này mới hài lòng, ngạo kiều “hừ" một tiếng, không còn vùng vẫy nữa.

Nhìn người trong lòng đang làm bộ ngạo kiều, Hiên Viên Diệp cảm thấy sao mà đáng yêu thế không biết, thầm nghĩ không hổ là phu nhân của Hiên Viên Diệp ta.

Phải nói rằng, bộ dạng tự đắc, vênh váo của hai người này quả thực giống hệt nhau.

Hai người cứ thế chuyện trò câu được câu chăng, hiếm khi có cơ hội thả lỏng như vậy, cho nên Từ Linh Duyệt cứ thế mà ngủ thiếp đi.

Hiên Viên Diệp đang nói chuyện thấy nàng không đáp lại, cúi đầu nhìn, liền thấy Từ Linh Duyệt đang hoàn toàn không phòng bị, ngủ say sưa trong lòng mình.

Thấy vậy, Hiên Viên Diệp biết trận đại chiến vừa rồi vẫn làm nàng mệt mỏi, cũng không quấy rầy, chỉ âu yếm hôn lên trán nàng.

Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Xuyên Không, Khác, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »