Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát

Lượt đọc: 4878 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63-1 Chương 63-2 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162
Tiến »
Chương 16
đột biến.

❊ ❊ ❊

Nghe đám người Lục Ly nói chuyện, Khúc Mịch vẫn ngồi yên bất động. Vị trí anh ngồi ở nơi góc khuất, trên bàn có một bình giữ nhiệt, một ống đựng bút, và một quyển sổ ghi chép màu đen.

Đơn giản, tẻ nhạt, quái gở, mang lại cảm giác tăm tối, đây là vị trí gây ấn tượng đầu tiên với anh khi bước vào phòng làm việc này.

“Đội trưởng Khúc! Tôi vừa nhận được điện thoại của một bạn học bên thành phố Lân. Tôi cảm giác vụ án của Mã Gia Câu còn có ẩn tình.” Tăng Dĩ Nhu mở cửa, vội vội vàng vàng bước vào, vừa đi vừa nói.

Khúc Mịch nghe đến đây thì ngồi thẳng người, dĩ nhiên là có hứng thú.

“Cách thời điểm Mã Gia Câu bị sát hại không lâu, thành phố Lân cũng phát hiện vụ án tương tự. Người bị hại là một cô bé mười ba tuổi, thủ pháp giống nhau đều là bị dây thừng ghìm chết từ phía sau, sau đó treo trên xà nhà.

Trên người mặc chiếc váy đỏ lớn, trên đầu có đinh, phía dưới có khóa sắt. Bởi vì tình trạng tử vong của nạn nhân quá quỷ dị, sợ gây ảnh hưởng xấu nên bọn họ buộc phải phong tỏa tin tức, bí mật điều tra.

Bạn học tôi phụ trách nghiệm thi. Khi coi được tin tức vụ án Mã Gia Câu trên tivi, liền gọi điện thoại cho tôi hỏi dò. Nghe nói Đội trưởng đội hình sự bên kia sắp qua đây liên hệ, muốn chứng thực lại các vật chứng bên Mã Gia Câu.”

Mạnh Triết ngay lập tức đáp lại: “Không phải là tên Trần Vi gây ra chứ? Tuy nhiên đã xác định là hắn mắc bệnh tâm thần, giết một người hay hai người đều không bị án tử hình, không thể nào cố ý giấu giếm được!”

“Theo như đặc điểm của các vụ án ‘Giết người liên hoàn’, trên lý thuyết hẳn là do cùng một người gây án!”, Lục Ly phân tích, “Nếu không chúng ta đến trại giam gặp Trần Vi, khả năng ngày hôm đó hắn khai chưa hết. Đều là do tay luật sư kia đứng ra can thiệp khiến cho cuộc thẩm vấn bị gián đoạn.”

“Cô bé bị hại có ngày sinh trùng với nạn nhân kia?” Khúc Mịch gõ gõ nhẹ ngón tay lên bàn.

Mỗi khi đoán đúng được một vấn đề anh hay làm động tác này. Tiếp xúc với Khúc Mịch không nhiều, cô ít nhiều hiểu được tính cách của anh.

“Giống như anh suy đoán, cô bé cùng ngày sinh với Mã Gia Câu. Thân nhân của nạn nhân cũng không báo cảnh sát ngay mà làm theo lời một đạo sĩ, tiến hành siêu độ. Sau đó, bố mẹ cô bé hối hận báo cảnh sát. Lý do siêu độ cũng giống như vụ án kia, là do sinh vào ngày tháng xấu, khắc cha mẹ, hơn nữa chết oan sẽ biến thành âm hồn quấn lấy người sống.”

“Quả nhiên có vị đạo sĩ này!”, Khúc Mịch cau mày, “Xem ra vụ án này không thể kết án, chúng ta qua trại giam tìm Trần Vi!”

Mọi người lái xe đến trại giam nằm ở ngoại ô thành phố, vừa tiến vào liền trông thấy một chiếc xe cứu thương chạy vọt qua.

“Xin lỗi! Trần Vi sáng sớm nay đã cắt cổ tay tự sát. Vừa rồi chúng tôi đã gọi xe cấp cứu đứa hắn đến bệnh viện. Nếu muốn gặp hắn thì mời mọi người qua bên đó. Tuy nhiên, tôi nghĩ khả năng hắn không thể sống sót, vết thương trên cổ tay hắn khá sâu, vết máu đọng lại cũng đã hơi khô.” Cai ngục lắc đầu một cái.

Tự sát? Khúc Mịch nghe xong nhướn mày: “Trước khi Trần Vi tự sát, có ai đến thăm hắn không? Hắn lấy gì cắt cổ tay?”

“Đội trưởng đội hình sự thành phố Lân và mấy người đi cùng, nghe nói là cũng điều tra vụ án giết người. Thế nhưng Trần Vi không nói nửa chữ, bọn họ đành thất vọng rời đi, nói rằng lần sau quay lại. Kể từ lúc đó Trần Vi không biểu hiện bất thường gì, ai ngờ sáng nay phát hiện hắn dùng mảnh chén vỡ cứa cổ tay.”

“Mảnh chén vỡ???” Mọi người đều hỏi ngược lại, giọng ngạc nhiên.

Trưởng ngục nói tiếp: “Bữa tối, Trần Vi làm bể chén, ai ngờ đâu hắn đã dấu mảnh vỡ rồi. Mọi người ai cũng cười nhạo hắn chẳng làm được trò trống gì, không nghĩ đến sáng nay hắn dùng nó để tự sát.

Nói bên lề chứ … Thực ra, trước đây tôi không nhìn ra được hắn có bệnh ở điểm nào. Thời nay, người có tiền thích nhất là lợi dụng kẽ hở của pháp luật, có bệnh hay không ai mà biết. Bệnh tâm thần giết người không cần đền mạng, chuyện này ai cũng biết. Bây giờ thấy hắn tự sát mới nhận ra có lẽ đầu óc hắn không bình thường thật.”

“Đến bệnh viện!” Khúc Mịch ra lệnh. Mọi người lại vội vã lái xe đến bệnh viện. Vừa đến nơi, bác sĩ thông báo đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không cứu được Trần Vi, hắn tử vong trước đó mười phút, thi thể đã được chuyển đến nhà xác.

Ngày hôm sau, thành phố Lân cũng đưa tin bé gái mặc váy đỏ bị sát hại, hung thủ chính là Trần Vi. Mọi người một lần nữa thổn thức, thì ra hắn đúng là sát thủ liên hoàn. Tên đạo sĩ xuất quỷ nhập thần lại một lần nữa bị bỏ qua. Vụ án ở thành phố Lân, bên đội cảnh sát hình sự lại càng thêm khẳng định có sự tồn tại của con người này.

Tuy nhiên hình ảnh đạo sĩ chỉ ở trong thời phong kiến, lãnh đạo thành phố cân nhắc không muốn dư luận xôn xao nên yêu cầu đội hình sự âm thầm điều tra.

Đội hình sự lần này phá án thần tốc, nhận được nhiều lời khen tặng, trong thành phố còn trích ra một khoản tiền làm phần thưởng.

Cục Trưởng Hoàng đặt một chuyến du lịch hai ngày một đêm ở biển, mỗi người được mang theo một người thân. Ban ngày tắm nắng, thăm đảo, câu cá; ban đêm đốt lửa trại, nướng hải sản. Ngày hôm sau đến làng du lịch suối nước nóng, spa xua tan mệt nhọc, buổi chiều quay về thành phố.

Hách Minh và Kha Mẫn dẫn theo người nhà, Mạnh Triết tuy không có bạn gái nhưng nhất quyết không chịu thiệt, đưa em gái họ đi cùng. Cô bé năm nay mười chín tuổi, đang học đại học, tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân.

Khúc Mịch và Tăng Dĩ Nhu chỉ có một người nên dĩ nhiên được xếp ngồi cùng nhau để khỏi gây trở ngại cho người khác.

Em họ Mạnh Triết, Đường Ninh, nghe danh tiếng Đội trưởng Khúc Mịch, gương mặt tràn ngập sự sùng bái: “Anh trai Khúc, anh có thể kể cho em sự tích phá án của anh không?”

“Vụ án không phải do một mình tôi phá, cô có thể hỏi anh họ của cô!”, Khúc Mịch đứng dậy, “Tôi không có em gái, nên không quen người khác gọi mình là anh trai!” Nói xong quay người rời đi chỗ khác.

Đường Ninh khuôn mặt xinh xắn, trắng hồng, mái tóc dài cột kiểu đuôi ngựa, bên trên còn kẹp một chiếc kẹp mái hình quả táo. Một cô bé đáng yêu như vậy khẳng định hằng ngày được bố mẹ và người thân nâng như trứng mỏng. Vậy mà bây giờ trước mặt mọi người lại bị sửa lưng như vậy, cô ta cảm thấy rất oan ức, viền mắt đỏ lựng.

“Em gái! Bên kia có kẹo sữa bò, bánh pudding để anh lấy cho em!” Mạnh Triết sợ cô bé khóc nhè, quay về nhà lại méc anh không chăm sóc nó, không chỉ có cậu mợ đau lòng mà còn bị mẹ mắng.

Cũng may nhìn thấy bánh kẹo là cô bé quên hết, một bàn ngập thức ăn đã có thể giải quyết được vấn đề, nét mặt tười cười như hoa.

Thật khiến con người ta ao ước, Tăng Dĩ Nhu nhìn cô bé chợt cảm thấy mình quá già. Mười chín tuổi cô đang làm gì nhỉ … Cô không nhớ nữa.

“Trông thấy Đường Ninh, tự dưng có cảm giác muốn quay về thời thanh xuân nhỉ?”. Kha Mẫn ba mươi lăm tuổi, có đứa con chín tuổi.

Cô ta là hậu cần của đội hình sự, ngày thường nếu không có vụ án thì khá rảnh rỗi. Việc nhà đều do một tay cô kiêm nhiệm, là chủ gia đình. Nhìn bàn tay thô ráp, gương mặt già nua, so sánh với cô bé, cô ta chỉ còn biết than thân trách phận.

“Sao lão đại còn chưa đến?” Mạnh Triết vừa nhắc đã thấy Lục Ly bước vào.

Phía sau lưng anh ta là một cô gái mang đậm phong cách tây âu, khá xinh xắn. Mạnh Triết nhìn quen quen. Đến khi bọn họ lại gần, Mạnh Triết đột nhiên hô lớn: “Hóa ra là chị dâu!”

Chị dâu? Lục Ly kết hôn lúc nào vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63-1 Chương 63-2 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162
Tiến »