Nỗi Nhớ Khôn Nguôi

Lượt đọc: 5570 | 9 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Jin Seong gọi điện thoại cho Yang Areum.

Cũng phải 3, 4 tiếng chuông Yang Areum mới nghe điện thoại.

Giọng nàng đầy vẻ mệt mỏi:

- Hello!

Jin Seong chưa nói gì thì Yang Areum đã nói ngay:

- Sáng nay em đã nói với con bé là anh đã hứa hôm qua là ngày cuối!

Jin Seong tần ngần:

 - Yang Areum..! Anh và YeEun sẽ chia tay.. Anh hứa với em như vậy… nhưng mà.. không phải đột ngột như vậy!

Yang Areum hơi xẵng giọng:

- Anh đã biết sự liên hệ giữa anh và nó như thế nào rồi mà còn dùng giằng là sao?

Jin Seong van nài:

- Yang Areum nghe anh giải thích đã! Sáng nay YeEun gửi tin nhắn cho anh… con bé không chấp nhận một sự chia tay ngay lập tức như vậy! Anh đã cố gắng không trả lời nhưng YeEun đã nhắn tin lại và nói nếu anh không trả lời thì con bé sẽ.. tự tử! Nếu em ở vào địa vị của anh thì em sẽ trả lời như thế nào? Yang Areum em có biết hơn hai mươi năm qua anh không hề yêu hay có một mối liên hệ tình cảm với bất cứ người con gái nào cả! Sau mối tình đầu với em, anh đã sống trong khắc khoải sợ hãi và bị dằn vặt là mình đã làm điều gì lỗi phạm đến nỗi em đã tránh không gặp mặt em nữa. Hơn hai mươi năm đó anh đã sống vất vưởng trong thế giới điện ảnh đầy giả tạo đó cho đến khi anh gặp gỡ YeEun! Tình yêu đó đã làm anh hồi sinh! Anh đang được sống lại trong tình yêu đó! Còn với YeEun đây là mối tình đầu của con bé!

Yang Areum tuy xúc động nhưng cương quyết cắt ngang không cho Jin Seong nói tiếp:

 - Em biết! Nhưng sự thật vẫn là sự thật, anh và YeEun không thể phủ nhận sự liên hệ đó! Không thể tiếp tục được nữa! Anh và con bé phải tỉnh lại thôi!

- Dĩ nhiên anh và YeEun đều hiểu điều đó chứ! Nhưng.. Yang Areum.. anh xin em.. cho anh và YeEun vài ngày nữa thôi!

- Càng kéo dài thêm vài ngày thì sự chia tay càng khó khăn thêm thôi! Anh hãy tỉnh táo đi!

- Chỉ vài ngày thôi mà! Cho anh và YeEun bên nhau chỉ vài ngày thôi! Con bé còn trẻ và nông nổi… đừng bắt ép nó để rồi phải hối hận!

Yang Areum tức giận:

- Anh muốn dọa em sao? Bao nhiêu năm nay em không hề oán hận anh nhưng bây giờ… em hận anh! Em hận anh đó Seong!

Jin Seong vẫn nài nỉ:

- Anh không dọa em… Anh hiểu YeEun hơn là em dù em là mẹ của con bé! Anh và YeEun chỉ xin em vài ngày thôi để được ở bên nhau lần cuối!

Yang Areum nghĩ thầm vài ngày họ đi chơi bên nhau thì cũng chẳng sao nhưng nàng vẫn tin rằng càng kéo dài càng khó chia ly.

Không thấy Yang Areum nói gì, Jin Seong lại nài nỉ tiếp:

- Đây là điều YeEun muốn rồi anh và con bé sẽ chia tay! YeEun và anh đều mong mỏi được ở bên nhau liền trong vài ngày. Hãy cho phép anh và YeEun được như vậy đi!

Yang Areum hỏi lại:

- Anh nói anh và YeEun ở liền bên nhau trong vài ngày là sao?

- Hãy cho anh và YeEun có thì giờ riêng tư bên nhau trong 7 ngày liền rồi sẽ chia tay!

Yang Areum thảng thốt kêu lên:

- Anh điên rồi! Đúng là anh điên rồi! Anh không biết anh đang nói gì nữa! Không bao giờ có chuyện đó!

- Em có nghĩ một khi tình yêu đã làm hai kẻ yêu nhau mù quáng thì chuyện gì sẽ xẩy ra? YeEun cứ thúc dục anh bỏ đi với con bé và bất chấp hậu quả! Anh không thể làm như vậy với em được! Vì vậy anh mới van xin em là vậy đó! Chỉ vài ngày thôi!

Yang Areum lặng người! Nàng cũng đã từng nghĩ YeEun sẽ bỏ nhà đi! Những điều Jin Seong phân tích không phải là không đúng! Nhưng Jin Seong và YeEun ở bên nhau thì làm sao biết được chuyện gì sẽ xẩy ra? Jin Seong và YeEun điên vì yêu nhưng nàng đâu có điên? Nàng phải làm gì?

Và Yang Areum đã trả lời Jin Seong vói thoáng xao động của một người mẹ và cũng một thuở là người tình của Jin Seong. Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại nói như thế:

- Nhưng anh sẽ không giữ được!

Jin Seong hiểu ngay ý của Yang Areum muốn nói gì. Chàng vội vã nói với nàng:

 - Em phải tin anh!

- Tại sao em phải tin anh?

- Vì anh vẫn là Jin Seong của ngày em 17 tuổi! Anh sẽ trả YeEun về cho em trinh nguyên là con gái tươi đẹp trong trắng!

Yang Areum xúc động khi nghe Jin Seong nhắc đến những ngày xưa cũ.

- Anh ích kỷ! Anh muốn con bé phải nhớ đến anh mãi và mối tình này!

Jin Seong biện bạch:

 - Không đâu! YeEun còn trẻ và con bé sẽ quên anh, quên mối tình đầu này! Em yên tâm đi! Anh van nài em đó… anh chỉ muốn được sống thật sự thêm 7 ngày nữa thôi! Rồi anh sẽ biến mất. Anh hứa với em như vậy!

Yang Areum nghĩ rằng mình cũng đã điên theo Jin Seong và YeEun khi trả lời:

- Được rồi… Chỉ 7 ngày thôi! Phải trả YeEun về với em trong trắng trinh bạch là con gái của em! Nếu muốn đi thì đi ngay đi nếu không em sẽ đổi ý! Em biết em sẽ hối hận với quyết định này nhưng nếu em từ chối thì có lẽ rồi em cũng sẽ hối hận! Em tin vào anh đó! Em có tin được anh không, Jin Seong?

Jin Seong mừng rỡ:

- Cám ơn Yang Areum! Tin anh nhé! Hãy tin anh! Anh đã biết liên hệ giữa anh và YeEun là như thế nào, nhất quyết không bao giờ có chuyện gì xẩy ra cả! Chỉ là những kỷ niệm đẹp rồi sẽ chia tay. Anh sẽ biến mất! Em sẽ không bao giờ nghe thấy ai nhắc đến tên anh nữa!

Yang Areum hỏi Jin Seong:

- Em có thể biết là anh sẽ đưa YeEun đi đâu không?

Jin Seong trả lời gọn lỏn:

- North Carolina!

Yang Areum hỏi lại:

- North Carolina? Tại sao lại là North Carolina?

Jin Seong giải thích:

- YeEun thích núi rừng, thích biển. Ở đó có tất cả những thứ mà con bé thích!

- Đi xa như vậy lỡ có chuyện gì thì sao?

Jin Seong trấn an Yang Areum:

- Sẽ không có chuyện gì bất tường xảy ra cả! Đừng lo âu nhiều quá! Cám ơn em… Anh không muốn gây ra cho em những chuyện như vậy… Làm sao anh biết được YeEun là con gái em?

Yang Areum gạt đi:

- Nếu vậy đi ngay ngày mai đi nếu không em sẽ đổi ý!

Jin Seong hoan hỉ nói mặc dù không biết là có mua vé máy bay ngay ngày mai được hay không:

 - Được rồi! Ngày mai!

Yang Areum lại nói:

- Từ giờ đến tối anh cho YeEun biết ngày mai mấy giờ, em sẽ đưa con bé ra phi trường. Seong…

Nghe Yang Areum gọi tên mình bằng kiểu gọi tên như ngày xưa, Jin Seong hơi bồi hồi:

- Em định nói gì thêm nữa?

Yang Areum thú nhận:

- Em cũng không hiểu vì sao em lại bằng lòng cho YeEun đi xa với anh trong 7 ngày nữa! Em cũng điên rồi!

Jin Seong dịu dàng nói với Yang Areum:

- Không, em không điên tí nào! Em hiểu và tin anh! Còn với YeEun thì em đã yêu con bé với tấm lòng của người mẹ.

Yang Areum tắt điện thoại. Nàng ngồi yên trên ghế thẫn thờ với quyết định của mình! Nhưng thực ra nếu nàng từ chối thì YeEun cũng sẽ bỏ đi theo Jin Seong! Lúc đó thì hậu quả sẽ như thế nào?

Yang Areum định vào phòng nói chuyện với YeEun nhưng nàng nghĩ nên chờ cho Jin Seong nói chuyện với con bé đã rồi mẹ con nói chuyện với nhau cũng chưa muộn.

*

Jin Seong gọi điện thoại cho YeEun. Náng bắt điện thoại ngay.

YeEun vội vã hỏi Jin Seong

- Có được không anh?

Jin Seong cười:

- Xong rồi!

- Thật sao? Mẹ em bằng lòng à? Không thể tin được!

- Mẹ em bằng lòng cho mình 7 ngày bên nhau! Nhưng mình phải đi ngay ngày mai nếu không mẹ em sẽ đổi ý!

- Mình sẽ đi đâu?

- North Carolina!

YeEun ngạc nhiên hỏi lại:

- Tại sao là North Carolina?

- Vì ở đó có tất cả những gì em thích, có núi, có thác nước, có biển. Em sẽ được ngắm hoàng hôn trên biển như em muốn.

- Như vậy thích quá! Nhưng thích nhất là em được ở bên anh liền mấy ngày!

- Em nên ngọt ngào với mẹ vì mẹ em thương em và muốn bảo vệ em. Sau 7 ngày, anh sẽ trả YeEun lại cho mẹ… rồi chúng ta.. phải chia tay… Em nhé…

YeEun không trả lời vì nàng đâu muốn rời xa Jin Seong.

Jin Seong dịu dàng dỗ giành YeEun:

- Bây giờ em khéo léo với mẹ đi! Trong lúc anh đi tìm vé máy bay. Anh sẽ gọi lại cho em ngay!

YeEun thắc mắc:

- Nhưng tại sao mẹ em lại đồng ý cho chúng ta bên nhau như vậy chứ? Anh đã nói gì?

- Anh kể với Yang Areum là em cứ thúc giục anh bỏ đi cùng với em! Anh cũng nói với mẹ em là vì tình yêu chúng ta có thể.. làm bất cứ chuyện gì!

YeEun cười sung sướng:

- Anh dọa mẹ em hay thật!... Mà quả thật em cũng muốn đi cùng với anh đến bất cứ nơi đâu cho dù hậu quả có ra sao đi nữa!

Jin Seong vội vã nói với nàng:

- Em cứ sửa soạn sẵn những thứ mang đi cho 7 ngày. Nhớ mang theo áo tắm và nhiều quần áo để thay đổi.

YeEun vui sướng quá sức

- Em làm ngay. Cám ơn anh… Nhưng mà em làm gì có áo tắm..

Jin Seong nhắc nhở:

- Không sao! Đến đó mua cũng được mà. Khéo léo và ngọt ngào với mẹ em nếu không Yang Areum sẽ đổi ý đó!

- Được rồi, anh yên tâm đi!

Cúp điện thoại, YeEun ra ngoài tìm mẹ mình.

Yang Areum đang ngồi ở phòng khách, mắt nhắm lại, đầu dựa vào gối như ngủ.

YeEun rón rén lại gần nhìn mẹ. Dù nhắm mắt nhưng trông mẹ mình tiều tụy, YeEun bỗng thấy ăn năn! Tất cả chỉ vì mình!

Nhưng Yang Areum không ngủ. Có cảm giác như đang có ai đang bên cạnh, Yang Areum mở bừng mắt. Nhìn thấy con gái, bỗng dưng nàng xúc động lạ thường!

YeEun ngồi xuống bên cạnh và ôm mẹ. Yang Areum cũng ôm lấy con gái. Chắc chắn Jin Seong đã gọi cho con bé! Nàng thấy thương con! Tại sao nó lại phải chịu khổ đau với mối tình đầu éo le như vậy chứ? Ngày xưa nàng cũng yêu Jin Seong như vậy..!

YeEun nói nhỏ với mẹ:

- Cám ơn mẹ! Cám ơn mẹ đã cho con được ở bên cạnh anh Jin Seong thêm 7 ngày nữa!

Yang Areum thở dài khi đẩy nhẹ con gái ra, nhìn vào mặt YeEun, nàng nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết:

- Chỉ 7 ngày thôi đấy! Nếu không phải vì mối liên hệ nghiệt ngã thì mẹ sẽ không ngăn cản con và Jin Seong! Hiểu cho mẹ! Sau này khi con lập gia đình và trở thành một người mẹ, lúc đó con sẽ hiểu cho mẹ.

YeEun gượng gạo cười với mẹ khi nói:

- Con hiểu!

Nhưng YeEun không hề khẳng định với mẹ là nàng sẽ dứt khoát chia tay với Jin Seong. Ngay cả với anh Jin Seong, nàng cũng không hề nhất quyết là chia tay với anh ấy.

Yang Areum nói với con gái:

- Hôm nay ở nhà, đừng đi đâu cả!

YeEun trả lời mẹ mình với giọng ngoan hiền:

- Vâng ạ!

*

Jin Seong tìm kiếm vé máy bay đi North Carolina ngay ngày mai. Vé máy bay không đắt cả đi cả về cho chuyến đi bay thẳng từ Houston đến Ashville, North Carolina. Nhưng ngay ngày mai thì hết chỗ!

Lý do Jin Seong chọn điểm đến North Carolina là thành phố Ashville vì nơi đây là một trong những thành phố với nhiều thắng cảnh đẹp, lại gần thành phố Bryson City. The Blue Ridge Parkway là con đường xuyên qua nhiều danh lam thắng cảnh rất hùng vỹ của North Carolina và quãng đường dài mấy trăm miles bắt đầu gần Bryson City, ngay cửa vào của Great Smoky Mountains National Park.

Tìm cả nửa giờ đồng hồ vẫn không có vé, Jin Seong tìm vé hạng nhất với hy vọng sẽ giữ chỗ được! Có ngay! Chàng mỉm cười hài lòng. Phải như thế chứ! Tốn tiền thì chuyện gì cũng xong! Jin Seong mua 2 chỗ hạng nhất cho chuyến đi ngày mai đến Ashville, North Carolina. Hãng máy bay là American Airlines. Giờ bay? 8 giờ 45 sáng! Được quá! Đi sớm có thêm nhiều thì giờ! Bẩy ngày thì mất một ngày đi, một ngày về! Còn có 5 ngày! Jin Seong chọn chuyến bay về lại Houston trễ nhất!

Chàng gọi điện thoại cho YeEun ngay.

Nàng đi đâu, không nghe điện thoại? Jin Seong hơi thất vọng nhưng chàng tiếp tục tìm kiếm khách sạn để giữ chỗ luôn. Chàng chọn khách sạn nổi tiếng nhất ở Ashville. Jin Seong muốn dành cho YeEun mọi sự thật tốt và hoàn hảo. Chàng còn thuê xe nữa chứ. Còn chương trình sẽ làm những gì tính sau. Có thể tìm kiếm khi ngồi đợi ở phi trường cũng được! Nhưng chàng có cả ngày hôm nay để tìm hiểu và xếp đặt!

Điện thoại Jin Seong reo. Chàng vội vàng nghe máy vì biết YeEun gọi.

Giọng nàng vui vẻ:

- Em để điện thoại trong phòng ngủ nên không nghe thấy anh gọi. Em xin lỗi anh.

Jin Seong còn hào hứng hơn nàng:

- Anh đã lấy vé máy bay xong. Mình đi sáng mai.

YeEun nói như reo hò:

- Xong rồi hả anh? Vậy ngày mai mấy giờ?

- Chuyến bay là 8 giờ 45 sáng. Mình phải ra phi trường trước 2 tiếng. Đi đến phi trường cũng mất tối thiểu 45 phút, cho là 1 tiếng đi! Em cứ nói với mẹ em là đưa em đến nhà Ara lúc 5 giờ sáng đi! Thà đến sớm còn hơn đến muộn. Anh cố thu xếp cho mình có nhiều thì giờ. Anh sẽ đón em ở nhà Ara.

YeEun nhanh nhẩu tán thành:

- Để em nói với mẹ! Có gì em gọi lại anh sau!

Nàng không biết với chuyến đi vội vã như đi trốn này mẹ sẽ nói như thế nào với ba? Chắc chắn là mẹ sẽ nói nàng đi với Ara! YeEun chợt nghĩ câu chuyện đau thương của mẹ ngày xưa có lẽ là ba không biết? Vậy thì mẹ sẽ cũng không bao giờ nhắc đến.. anh Jin Seong với ba!

YeEun thở dài. Có quá nhiều bí mật và uẩn khúc cho mẹ…!

YeEun trở ra ngoài tìm mẹ. Không thấy mẹ đâu! Trong phòng ngủ cũng không có! Mẹ đi đâu vậy nhỉ?

Nàng mở cửa sau nhìn thấy mẹ ngoài vườn đang tưới cây. Mẹ thích làm vườn và rất siêng năng chăm sóc vườn tược. Chẳng bù cho YeEun! Nàng rất lười làm việc nhà hay làm vườn!

Ra ngoài, đến bên mẹ, YeEun nói:

- Để con tưới cây cho!

Yang Areum ngạc nhiên nhìn con gái. Con bé này hôm nay lạ thật! Nhưng nàng vẫn đưa vòi tưới cây cho con gái.

Nhìn nét mặt rạng rỡ của con gái, Yang Areum đoán tất cả chỉ vì Jin Seong!

Yang Areum vẫn lẩn quẩn trong khu vườn nhỏ bé. Làm vườn giúp nàng thanh thản đầu óc. Nàng ngồi xuống nhổ từng gốc cỏ dại mới mọc chen lẫn với những cụm hoa đang phô sắc mơn mởn. Yang Areum muốn mọi thứ trở lại vị trí cũ như nàng mong ước!

Tay nhổ cỏ dại nhưng đầu óc nàng chỉ nghĩ đến YeEun! Rồi con bé sẽ quên Jin Seong! Tình yêu càng nồng nhiệt thì càng chóng phai tàn! Yang Areum tin chắc như vậy và thấy dễ chịu hơn!

Tiếng nói của YeEun bên cạnh làm Yang Areum giật mình và ngửng đầu lên:

 - Sao con?

Nhớ lời dặn dò của anh Jin Seong, YeEun nói với mẹ bằng giọng ngọt ngào và nhu mì như mỗi lần nàng muốn xin xỏ gì mẹ. YeEun cũng hơi có chút lo sợ là mẹ sẽ đổi ý không cho phép nàng đi với anh Jin Seong.

- Mẹ à.. Mẹ cho con đi với anh Jin Seong 7 ngày thật sao?

 - Ừ!

YeEun vui mừng:

- Ngày mai con sẽ đi! Cám ơn mẹ… Chỉ 7 ngày thôi mẹ à..

- Sẽ đi đâu?

YeEun vẫn rụt rè khi trả lời mẹ:

- North Carolina!

- Mấy giờ bay?

- 8 giờ 45 sáng!.. Phải ra phi trường trước 2 tiếng.

- Được rồi!

- Mẹ à.. Mẹ sẽ.. nói với ba như thế nào?

- Sẽ nói là con đi với Ara! Đừng lo, ba sẽ OK!

YeEun không thể tin nổi những điều mẹ đang nói với mình! Nàng ngồi xuống bên cạnh mẹ.

- Con cám ơn mẹ! Con biết… rất khó khăn cho mẹ khi cho con đi với anh Jin Seong.. nhưng mẹ ơi… mẹ hiểu thế nào là tình yêu phải không mẹ? Đây là tình yêu đầu đời của con… Anh ấy đến với con như một giấc mộng đẹp! Mẹ hãy cho con được sống trong giấc mộng đó thêm một thời gian nữa mẹ nhé?

Nói gì với YeEun bây giờ? Yang Areum cũng đã từng trải qua những ngày tháng nhung nhớ đau khổ khi nhất định chia tay với Jin Seong mà không một lời giải thích! Bây giờ chỉ còn là những vết sẹo mà nỗi đau đã để lại. Nhớ lại những ngày tháng đó chỉ như là xem một thước phim cũ, cũng có bồi hồi xao động nhưng rất nhẹ nhàng và chỉ có thế thôi! Những lớp bụi thời gian đang phủ lên và che mờ miền ký ức đó. Hay chính những lớp bụi thời gian đó đã được tạo ra để gìn giữ bao bọc tất cả những kỷ niệm này?

Yang Areum nói với con gái:

- YeEun! Hãy có 7 ngày đó với Jin Seong nhưng với những kỷ niệm đẹp và trong sáng để sau này một lúc nào đó con nhớ lại sẽ thấy không hối tiếc!.. Đừng làm những gì buông thả hay dại dột để phá hỏng giấc mộng đẹp đó!..

- Con hiểu..!

- Vậy sáng sớm mai mấy giờ thì mẹ đưa con đến nhà Ara? Con đã nói với Ara chưa?

- 5 giờ sáng mẹ à! Đi ra phi trường mất hơn 45 phút rồi! Con sẽ nói chuyện với Ara bây giờ!

Yang Areum dặn con gái:

- Đi sớm như thế thể nào ba con sẽ cũng đòi đi cùng.

- Vâng, không sao!

Khi thấy YeEun đứng lên, Yang Areum dặn dò con gái:

 - Hứa với mẹ.. đừng để chuyện gì đi quá trớn xảy ra rồi phải hối tiếc!

YeEun trấn an mẹ:

- Mẹ đừng lo! Anh Jin Seong rất đàng hoàng và tôn trọng con! Sẽ không có chuyện đáng tiếc nào xẩy ra đâu!

Yang Areum gật đầu không nói thêm gì nữa mà tiếp tục làm sạch những cỏ dại quanh những khóm hoa.

*

YeEun gọi điện thoại cho Ara. Không thấy Ara nghe điện thoại? Chắc Ara sẽ gọi lại. Nàng đi thu xếp quần áo mang đi cho 7 ngày. Thật không thể nào tin là mình được đi với anh Jin Seong! Vì sao mẹ lại cho phép điều này xẩy ra? Mẹ sợ mình sẽ bỏ nhà đi với anh Jin Seong sao? YeEun tủm tỉm cười một mình. Bỏ nhà theo anh ấy đi luôn thì hay quá!

Một lúc sau Ara gọi lại cho YeEun. Ara nói với bạn:

- Con nhỏ này, biến luôn mấy ngày liền là sao?

YeEun cười:

- Đâu có biến mất mà đang gọi lại không thấy sao?

Ara cười trêu bạn:

- Có chuyện gì hấp dẫn cần phải tâm sự sao?

YeEun không biết có nên kể ngay tất cả mọi sự cho Ara nghe ngay hay không? Chuyện nàng ra đời chỉ từ một bi kịch là điều YeEun không muốn cho ai biết! Nàng cũng muốn bảo vệ cho mẹ mình nữa! Ngày hôm nay Ara là bạn thân nhất của nàng nhưng sau này thì sao? Làm sao biết được? Vậy nàng sẽ phải giải thích như thế nào về chuyến đi xa 7 ngày với Jin Seong?

- … À có một chuyện…

- Chuyện gì vậy?

- Ngay bây giờ chưa thể giải thích được nhưng sẽ nói sau…

Ara kêu lên:

- Con nhỏ điên này! Vậy thì gọi điện thoại cho ta làm gì chứ?

YeEun vẫn ngần ngừ không biết phải nói như thế nào.

Ara hỏi tới với vẻ nghi ngờ:

- Có chuyện gì xảy ra sao? Cãi nhau hay giận hờn với Jin Seong sao?

- Không.. không phải vậy!

- Vậy thì có chuyện gì?

- Ngày mai.. Ara giúp YeEun đi!

- Có thế mà cũng nói loanh quanh! Giúp cái gì thì nói đại ra đi ta chịu không nổi nữa!

- Sáng sớm ngày mai lúc 5 giờ YeEun sẽ đến nhà Ara..!

Ara sững sờ:

- Năm giờ sáng? Giúp gì lúc 5 giờ sáng chứ? Giờ đó ta đang ngủ!

YeEun van nài bạn:

- Chỉ cần Ara thay quần áo như sắp đi đâu rồi mở cửa lúc mẹ mình đưa mình tới nhà Ara thôi là được!

- Trời! Chuyện gì đây? Này.. không bỏ nhà theo Jin Seong đó chứ? Ara không chịu trách nhiệm đâu!

YeEun chợt nghĩ ra bèn nói với Ara:

- Hay là tối nay YeEun tới nhà Ara ngủ nhé?

Ara tò mò:

- Nói thật đi thì mới giúp! Không nói thật thì không giúp đâu! Có định bỏ đi theo Jin Seong sao?

YeEun thú nhận:

- Có đi xa cùng anh Jin Seong thật!.. Nhưng đi rồi về.. không phải như Ara nghĩ đâu!

- Trời! Yêu đến như vậy sao? Vậy thì lấy nhau cho rồi đi!

Bỗng dưng YeEun không giữ được nữa khi nói với Ara:

- Nếu được như vậy thì còn nói gì nữa!

Ara mềm lòng nhỏ nhẹ hỏi bạn:

- Có chuyện gì xẩy ra vậy? Ba mẹ YeEun biết và không bằng lòng sao?

YeEun cứ rấm rứt khóc. Được khóc với Ara, người bạn thân nhất của mình thật thoải mái biết bao!

Ara an ủi:

- Đừng khóc nữa mà… Nhưng thôi được rồi, chưa muốn kể phải không? YeEun sẽ đi với anh Jin Seong trong bao lâu rồi quay về?

YeEun trả lời:

- Bẩy ngày!

Ara vẫn tò mò:

- Bẩy ngày? Tại sao chỉ là 7 ngày?

- Ừ.. Nói là đi với Ara thì chỉ 7 ngày thôi chứ!

Nhưng Ara vẫn không thấy yên lòng:

- Nhưng.. làm sao ta có thể chịu một trách nhiệm lớn như vậy chứ? Lỡ YeEun có chuyện gì trong mấy ngày đó thì sao?

YeEun trấn an bạn:

- Không phải chúng ta đã trưởng thành rồi sao Ara? Đâu phải chúng ta còn nhỏ và là vị thành niên đâu!

- Nhưng.. sau 7 ngày đó rồi như thế nào kế tiếp?

- Không biết nữa… mà cũng không muốn biết!

- Rồi lỡ trong 7 ngày đó ba mẹ YeEun tình cờ gặp Ara ở đâu đó thì sao?

- Không có chuyện đó đâu!

Ara vặn hỏi:

- Bộ mấy ngày đó ta phải cấm cung sao?

YeEun nói ngay:

- Không sao đâu, đừng lo! Ba YeEun chỉ đi làm rồi về nhà, mọi chuyện khác mẹ lo cả.

Ara vẫn không tha:

- Nhưng lỡ gặp mẹ YeEun thì sao?

YeEun đành nói với Ara:

- Ờ… lỡ có gặp cũng không sao đâu!

Ara ngẩn người trước câu trả lời của YeEun.

- Này! Có chuyện gì vậy?

Đến nước này YeEun đành nói sự thật nhưng sự thật đó được bóp méo:

- Đi về sẽ kể được không? Chuyện rất phức tạp! Không ngờ… anh Jin Seong… là một người bà con xa với gia đình YeEun!

- Trời! Thật sao? Nên gia đình không chấp nhận đúng không?

- Ừ..

- Nhưng họ hàng xa lắc thì ăn thua gì chứ?

- Những bậc cha mẹ đều không thích như vậy!

Ara hỏi tới cùng:

- Vậy là cả ba mẹ YeEun đều biết hay chỉ mình mẹ YeEun biết thôi?

YeEun lại phải tiếp tục bịa thêm:

- Chỉ mình mẹ biết thôi! Vì là họ hàng bên mẹ!

- Ra là vậy? Nhưng tại sao bây giờ mới biết?

- Tình cờ thôi!

Ara thông cảm với bạn:

- Có những tình cờ ác nghiệt thật! Nhưng YeEun này… hai người yêu nhau lắm sao?

YeEun lại chẩy nước mắt.

Không thấy bạn trả lời, Ara thở dài:

- Thôi, hiểu rồi! Tối nay đến đây đi!

- Cám ơn Ara!

- Cám ơn gì chứ? Chúng ta còn hơn là chị em nữa! Thôi không hỏi nữa đâu, khi nào YeEun muốn kể thì Ara sẽ nghe!

YeEun lại cám ơn bạn mình lần nữa.

*

 

Sau khi đã thu xếp mọi sự để mang đi trong 7 ngày, YeEun định ra ngoài tìm mẹ nhưng mẹ đang gọi YeEun.

Nàng vội vã ra ngoài vừa đi vừa trả lời:

- Con đây! Mẹ gọi con?

- Ra ăn một cái gì đi con!

Bỗng dưng YeEun thấy thương mẹ và không trách mẹ nữa!

- Dạ!

Trong lúc hai mẹ con cùng ăn, YeEun nói với mẹ:

- Mẹ à… Con đã nói chuyện với Ara. Ngày mai đến nhà nó sớm quá hơi bất tiện nên tối nay con đến ngủ nhà Ara được không?

Yang Areum suy nghĩ:

- Cũng được! Tối nay mẹ đưa con đến nhà Ara!

YeEun lo âu:

- Mẹ à.. Ba có chịu không? Vì đột ngột quá!

- Mẹ sẽ nói với ba là con và Ara đã tính chuyến đi chơi này từ lâu nhưng đến bây giờ mẹ mới cho con đi với Ara. Coi như đây là quà tốt nghiệp!

YeEun vẫn băn khoăn:

- Mẹ nghĩ là ba sẽ tin sao?

Yang Areum thở dài:

- Ba con tin mẹ! Trong cuộc hôn nhân của mẹ và ba con, sự thành thật quan trọng nhất! Mẹ không hề giấu diếm ba con chuyện gì… trừ chuyện mẹ bị Jin Dae.. làm nhục! Thay vào đó ba con chỉ biết là mẹ bị một kẻ lạ tấn công và hãm hiếp đến mang thai. Ba con không hề biết kẻ đó là ai! Mẹ cũng không hề tiết lộ danh tính kẻ đó với bất cứ ai! Mẹ đã định mang bí mật này theo với mẹ cho đến khi mẹ nhắm mắt từ giã cõi đời này! Chuyện mẹ phải nói ra với Jin Seong và con là chuyện mẹ không bao giờ ngờ tới!

Khi nói với YeEun như vậy, Yang Areum đã mong ước thầm là con gái mình sẽ đổi ý và không đi với Jin Seong nữa, dù chỉ là một ngày và nó sẵn sàng chia tay với Jin Seong nhanh chóng và êm đẹp!

Nhưng thay vì như thế, Yang Areum chỉ nghe thấy con gái mình nói với mẹ:

- Con xin lỗi mẹ.. đã làm mẹ buồn phiền.. nhưng con không kiểm soát nổi trái tim của con nữa. Bẩy ngày đó đối với con sẽ như một chiếc phao giúp đưa con vào bờ để con khỏi chết đuối.. Mẹ ơi.. Con chưa bao giờ biết yêu một người khác phái là như thế nào cho đến khi con gặp anh Jin Seong! Con và anh ấy đã tình cờ gặp nhau 3 lần mẹ à… Con và anh ấy không ngừng nghĩ và nhớ đến nhau. Chúng con đã không thể dừng lại..

Yang Areum thở dài thầm. Nàng có thể làm gì khác hơn được chứ? Thay vì vậy nàng chỉ hỏi YeEun:

- Con đã sửa soạn xong chưa?

YeEun tươi nét mặt khi trả lời mẹ:

- Xong hết rồi!

Yang Areum chẳng nói gì thêm.

*

YeEun gọi điện thoại cho Jin Seong.

Chàng nghe ngay sau 2 tiếng chuông:

- Anh nghe đây!

Giọng YeEun hớn hở với niềm vui đang lan tỏa:

- Anh à! Tối nay em sẽ đến nhà Ara ngủ! Sáng mai lúc 5 giờ, anh đến đón em nhé?

- Như vậy tiện hơn đấy! Mọi chuyện suông sẻ chứ?

Hiểu ý Jin Seong muốn hỏi gì, YeEun trả lời ngay:

- Mọi chuyện tốt đẹp, anh yên tâm đi!

Jin Seong như cất được gánh nặng đang đè nặng trên lồng ngực, giọng chàng vui vẻ không kém gì giọng của YeEun khi nói với nàng:

- Vậy thì tốt quá! Vé máy bay đã mua xong, giữ chỗ ở khách sạn cũng đã xong. Anh đã thuê xe. Bây giờ chỉ còn tìm hiểu và hoạch định những nơi mình sẽ đi chơi thôi. Em cứ mang phòng hờ một chiếc jacket mặc dù bây giờ là mùa hè nhưng không biết được, cứ sửa soạn thì tốt hơn! YeEun à…

- Sao anh?

- Anh nhớ em! Anh nghĩ đêm nay anh sẽ không ngủ được khi nghĩ đến 7 ngày chúng ta sẽ được ở bên nhau!

YeEun cười rúc rích:

- Vậy thì 7 ngày sắp tới chúng ta cũng đừng ngủ đi!

Jin Seong bật cười:

- Chúng ta sẽ cùng ngủ và cùng thức bên nhau! Còn gì tuyệt diệu hơn? Chúng ta sẽ ở cạnh nhau khi mặt trời lên và cùng bên nhau khi mặt trời lặn xuống. Chúng ta cùng ngắm trăng và nếu gặp mưa thì không những anh được ngắm nhìn cầu vồng sau cơn mưa mà còn được chìm ngập trong cầu vồng xinh đẹp ở bên cạnh anh bằng xương bằng thịt… rồi thì có chết đi cũng được!

- Em đã nói anh không được nói lung tung rồi mà! Anh quên ư?

- Cạnh em.. anh quên hết mọi sự..

YeEun chợt nói nhỏ với Jin Seong:

 - Ngày mai mình gặp. Em còn vài chuyện phải làm.

- YeEun… anh nhớ em đến chết được!

YeEun đùa:

- Đừng mà… Phải sống để mình có được 7 ngày bên nhau chứ!

« Lùi
Tiến »