Niếp Môn

Lượt đọc: 6199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 146
nơi bi thống rất lớn (1).

❊ ❊ ❊

Ban đêm, mưa lại sâu không ngừng.

Ngoài cửa sổ thủy tinh, nhánh cây tóc tai bù xù lay động, lá rụng bị cắn xé thành

bảy tám, tan, hàn ý lặng yên tới, cứ như vậy, người tự nhiên biến hóa trong thói

quen ngươi lừa ta gạt, mà cũng tự nhiên người lặng yên biến hóa thay đổi

thành nóng lạnh đông hạ.

Phòng tiếp khách, trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Hương xì gà lại lấp đầy không khí bên trong, lại nhét đầy hô hấp, làm cho bộ

phổi sinh đau.

Phía trước cửa sổ thủy tinh, luôn có âm thanh rất lớn, chiếc áo tây trang tối màu

vẽ lên đường cong bên ngoài của hắn làm hắn càng thêm lưu loát, thân hình

này lâm vào trong ánh sáng lúc tối lúc sáng, bên ngoài cửa sổ mưa rền gió dữ

làm nổi bật hắn, ngược lại như pho tượng yên tĩnh, chỉ còn lại bóng dáng sắc

bén.

Phòng tiếp khách trên sô pha cũng có một người đàn ông đang ngồi, bạc môi

hơi phiếm một tia trong trẻo nhưng lạnh lùng, đẹp đến dị thường, hai má ôm lấy

một tia tựa tiếu phi tiếu, người đàn ông cùng đứng trước cửa sổ thì tương

phản.

Thật lâu sau, người đàn ông đưa tay đặt xì gà ở chỗ giữ gạt tàn, thân mình dựa

lưng vào trên sô pha, quanh thân tản ra biếng nhác, nhìn chằm chằm người đàn

ông đứng trước cửa sổ, cười ——

"Sao? Dám gặp lại chúng tôi nhưng không dám gặp lại cô gái sắp phải lập gia

đình, tâm tình của anh sợ là giống thời tiết hôm nay."

Mưa ngoài cửa sổ, rơi càng đột nhiên, sét đánh rè rè đập bể rơi vào trước

thủy tinh, tiếng động lớn như dã thú ầm ĩ chuẩn bị tiến vào.

Niếp Ngân thủy chung không xoay người, bóng dáng hắn nhìn qua cao ngạo,

hai vai rộng lớn hơi hơi cúi, trong tay cầm theo điếu xì gà hơn nửa ngày không

bỏ xuống, một chút khói sao kia đã bắt đầu dần dần trở nên mỏng manh.

"Niếp Thâm, tôi chưa bao giờ biết, cậu còn đối với hành tung của tôi lại có

hứng thú." Sau một lúc lâu hắn mới mở miệng, tùy ý xoay người nhìn về phía

Niếp Thâm, trong lúc nhất thời, đôi mắt đen của hắn tối như mực, không chút

nào có thể nhìn ra gợn sóng rung chuyển.

Niếp Thâm nhẹ nhàng nhếch môi, tay đặt lên trán "Tôi cũng muốn người có tình

ý sẽ thành thân thuộc mà thôi."

"Ngàn dặm xa xôi chạy tới, chỉ là vì làm thứ nguyệt lão?" Niếp Ngân đi thong

thả bước đến bên cạnh sô pha, đối diện người kia ngồi xuống, thân hình hắn

mang bộ tây trang phẳng phiu làm cho càng thêm sắc bén, quanh thân lại tản ra

uy nghiêm và lạnh nhạt quen thuộc, khác với Niếp Tích, Niếp Ngân luôn rất xa

cách như vậy.

Niếp Thâm nghe vậy sau đó buồn cười nhếch môi, lắc đầu, "Nhắc tới ngàn

dặm xa xôi, tôi làm thế nào cũng không gặp được anh? Anh có thể ba ngày hai

phía phải đi quan sát tới cô gái kia, bàn về lộ trình, lần này tôi bị cho là cái gì?"

"Xem ra, chuyện tôi cùng Tích thật đúng là làm cho cậu lo lắng." Bạc môi Niếp

Ngân hơi nhếch, hình thành một độ cong tản ra ý nguy hiểm, cặp mắt kia như

trước sâu không thấy đáy, như đại dương mênh mông trong giữa biển.

Niếp Thâm vỗ tay chút, nhíu mày, "Đường đường là chủ thượng đại nhân đi lo

sợ em trai mình? Còn là vì tình nghĩa anh em nguyện buông bỏ tình yêu? Thật

sự là vui buồn lẫn lộn, chỉ sợ, anh còn sống mới là ác mộng lớn nhất của Niếp

Tích."

Niếp Ngân cười nhẹ: "Đến nơi này, chỉ nói chuyện đó?"

"Như vậy chưa đủ sao?" Niếp Thâm nhìn thẳng hắn.

Niếp Ngân lại không nói thêm gì, nụ cười trên khóe môi chậm rãi bình thản khôi

phục: "Không tiễn." Hắn trực tiếp tiếp hạ lệnh đuổi khách.

Niếp Thâm cũng nghe ra ý hắn, đứng dậy lắc thẳng cái lưng lười, cầm cái thiệp

mời từ trong người, đặt trên bàn trà ——

"Cái này, có khả năng hữu dụng nói anh." Nói xong, thanh thản cười rời đi.

Rất nhanh, ngoài cửa sổ mưa to cắn nuốt biệt thự, xe chạy nhanh liền chút

không thấy tung tích, sau đó không nhìn thấy bóng dáng.

Trong phòng tiếp khách, Niếp Ngân lại vẫn cứ duy trì tư thế ngồi đó, khóe

miệng hạ xuống thành một đường thẳng tắp, tính cả cái càm gợi cảm ngay

ngắn đều cứng đến chặt chẽ.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, thẳng đến ——

Ngoài cửa sổ đột nhiên có một tia ánh quang hiện lên, ngay sau đó đó là tiếng

ầm tiếng sấm vang vọng vươn xa, gần như phải đem toàn bộ tất cả biệt thự mà

mạnh mẽ đánh tới.

Tiếng sấm nặng nề lại bừng tỉnh Niếp Ngân!

Ngón tay thon dài theo bản năng buông lỏng cà vạt ra, một đôi mắt chim ưng lại

gắt gao nhìn chằm chằm cái thiệp mời trên bàn, bìa mặt là màu đỏ, tượng

trưng cho vui sướng cùng hạnh phúc.

Lâu sau, tay hắn rốt cục cũng vươn ra cầm lấy thiếp mời, đụng chạm trong nháy

mắt, ngón tay thon dài theo ban năng run rẩy.

Mở ra, là nghi thức thiệp mời Niếp Tích cùng Lãnh Tang Thanh!

Vị hôn thê của Lãnh Tang Thanh như là mũi nhọn châm vào hai mắt Niếp Ngân

làm hắn đau đớn, hắn hơi hơi nheo ánh mắt lại, hàng lông mi dài che lấp đi

kinh hãi trong nội tâm.

Thanh Nhi, rốt cục quyết định gả cho Tích sao?

Trong lúc nhất thời, ngực Niếp Ngân như bị xé ra rất đau, đau đến khó có thể

hô hấp.

Hắn đau, không đơn giản là vì Thanh Nhi yêu người khác, nếu đơn thuần như

thế, hắn cũng tình nguyện chấp nhận, cho dù thống khổ cũng có thể nhận, nhưng

cái thật sự làm hắn đau chính là một màn mưa hôm đó!

Niếp Thâm nói đúng, xác thực hắn từng vụng trộm theo dõi Lãnh Tang Thanh,

từ lần trước Niếp Tích đột nhiên đưa ra thỉnh cầu sống bên nhau với Lãnh Tang

Thanh, từ lần trước ở trước mộ cha Niếp Tích đã có một tia biến hóa mỏng

manh, tâm hắn chưa từng quá kiên định.

Người em trai cùng hắn lớn lên, em trai cùng hắn sóng vai chiến đầu kịch liệt

với Niếp môn, chẳng sợ vẻ mặt của hắn có chút biến hóa là hắn có thể phát

hiện ra.

Lo lắng của hắn không phải gì khác, chính là sợ Niếp Tích sẽ cùng Niếp Thâm

khởi xướng đánh nhau, người em trai này của hắn, tính tình ra sao hắn hiểu rất

rõ.

Nghĩ vậy, Niếp Ngân không khỏi tự giễu nở nụ cười.

Hắn hiểu sao?

Hắn nghĩ mình rất hiểu, nhưng màn mưa ngày đó, hắn mới giật mình biết được,

người có thể thay đổi, Niếp Tích thay đổi, không biết là từ nhỏ, hay là ngày kia

hình thành.

Niếp Ngân vĩnh viễn nhớ rõ ngày đó.

Trời mưa thật lớn, giống như hôm nay.

Hắn ngồi ở trong xe, tận mắt thấy Niếp Tích từ trong bệnh viện đi ra, tinh thần

ban đầu vô cùng khỏe mạnh lại khi nhìn thấy bóng dáng kiều nhỏ kia trở nên suy

sút không chịu nổi, thậm chí có thể cố ý đụng chiếc xe trước mắt!

Lãnh Tang Thanh giống như một tên chạy trốn, Niếp Tích kéo theo vẻ mặt "Thất

hồn lạc phách"

Một màn này vững chắc lọt vào đôi mắt Niếp Ngân, mưa to hình thành sương

mù bao phủ hai người bọn họ, không chút nào không ảnh hưởng đến tầm mắt

Niếp Ngân.

Cho tới bây giờ hắn cũng không biết, em trai mình lại có thể hành động kỹ càng

như vậy, trên mặt bi thương rất lớn cùng suy sút, biểu diễn này hắn nhìn thấy

cũng rất rung động!

Lãnh Tang Thanh bi thống như dao nhọn nhỏ cứa ngực hắn, nước mắt của cô,

cô đơn của cô, tất cả tất cả của cô làm hắn đau không thôi.

Thẳng đến một khắc kia, hắn mới biết được mình đã yêu cô gái kia bao nhiêu.

Loại yêu này, giống như dây thừng làm người ta hít thở không thông, làm cho

hắn một vòng một vòng cuốn vào, lại vô pháp buông ra.

Ngày trước, hắn hy vọng cô có thể hạnh phúc, nếu Tích có thể cho cô hạnh

phúc, nếu cùng Tích sống bên nhau. có thể với bi thống cùng cừu hận, hắn tình

nguyện buông tay.

Niếp Ngân luôn không phản đối theo đuổi bạn gái là phải dùng thủ đoạn, nhưng

mà khi hắn ngồi ở trong xe, rành mạch nhìn thấy hai người bọn họ nói chuyện

với nhau, cả người giống như bị ngâm vào hồ băng, ý lạnh trong nháy mắt thôi

tới hắn.

Đúng vậy, hắn nghe bọn họ đang nói cái gì, bởi vì, hắn biết môi ngữ này, cũng

là kĩ năng hắn từng dạy cho Thượng Quan Tuyền.

Môi ngữ: kiểu nói

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »