người dịch: huỳnh lý, vũ đình liên, lê trí viễn, đỗ đức hiểu
g.s huỳnh lý người xem lại toàn bản dịch

Những Người Khốn Khổ

Lượt đọc: 590972 | 95 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
LỜI GIỚI THIỆU PHẦN THỨ NHẤT - QUYỂN I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XI Chương XII Chương XIII Chương XIV QUYỂN II - Sa Ngã - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 QUYỂN III- TRONG NĂM 1817-Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX QUYỂN IV -GỬI TRỨNG CHO ÁC- Chương 1 Chương 2 Chương 3 QUYỂN V -XUỐNG DỐC -Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XII Chương XII Chương XIII QUYỂN VI - GIAVE -Chương 1 Chương 2 QUYỂN VII - VỤ ÁN SĂNGMACHIƠ -Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XI QUYỂN VIII- Hậu Quả -Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V PHẦN THỨ HAI - CÔDÉT QUYỂN I - OATECLÔ- Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XI Chương XII Chương XIII Chương XIV Chương XV Chương XVI Chương XVII Chương XVIII QUYỂN II -CHIẾC TÀU ÔRIÔNG -Chương I Chương II Chương III QUYỂN III- GIỮ LỜI HỨA VỚI NGƯỜI ĐÃ KHUẤT -Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XI QUYỂN IV-CĂN NHÀ NÁT GORBÔ - Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V QUYỂN V - Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X QUYỂN VI - Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XI QUYỂN VII - Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII QUYỂN VIII - Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX PHẦN THỨ BA - MARIUYTX QUYỂN I -Chương I & 2 Chương III & IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX, X Chương XI , XII Chương XIII QUYỂN II - NHÀ ĐẠI TƯ SẢN - Chương I & II Chương III & IV Chương IV & V Chương VI & VII QUYỂN III - ÔNG VÀ CHÁU - Chương I & II Chương III & IV Chương V & VI Chương VII & IX QUYỂN IV - NHỮNG NGƯỜI BẠN CỦA NHÓM A.B.C - Chương 1 Chương 3 & 4 Chương 5 & 6 QUYỂN V - NGHÈO KHỔ LẠI HÓA HAY Chương I & II Chương III & IV Chương V & VI QUYỂN VI - HAI NGÔI SAO GẶP NHAU - Chương I & II Chương III & IV Chương V & VI Chương VII & VIII Chương IX QUYỂN VII- PATƠRÔNG MINET Chương I & II Chương III & IV QUYỂN VIII-ANH NHÀ NGHÈO BẤT HẢO- Chương I & II Chương III & IV Chương V & VI Chương VII & VIII Chương IX , X Chương XI, XII Chương XIII, XIV Chương XV , XVI Chương XVII , XVIII Chương XIX Chương XX Chương XX (tt) Chương XXI & XXII PHẦN THỨ TƯ- TÌNH CA PHỐ PƠLUYMÊ VÀ ANH HÙNG CA PHỐ XANH ĐƠNI Quyển I MẤY TRANG SỬ - Chương I &II Chương III Chương IV Chương V Chương VI QUYỂN II - Chương I Chương III & IV QUYỂN III- NGÔI NHÀ PHỐ PƠLUYMÊ Chương I Chương II & III Chương IV & V Chương VI & VII Chương VIII QUYỂN IV -NGƯỜI GIÚP MÀ CÓ THỂ LÀ TRỜI GIÚP-Chương I & II QUYỂN V -ĐOẠN CUỐI VÀ ĐOẠN ĐẦU KHÁC NHAU-Chương I & II Chương III & IV Chương V & VI QUYỂN VI -CHÚ BÉ GAVRỐT -Chương I Chương II Chương III QUYỂN VII Chương I Chương II Chương III Chương IV QUYỂN VIII Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V & VI Chương VII QUYỂN IX -Chương I -HỌ ĐI ĐÂU Chương II Chương III QUYỂN X - Chương I - NGÀY 5 THÁNG 6 NĂM 1832 Chương II Chương III Chương IV Chương V QUYỂN XI - HẠT BỤI KẾT THÂN VỚI BÁO TÁP Chương I & IIche en mảche) Chương III & IV & V Chương VI QUYỂN XII - CÔ RANH Chương I Chương II Chương III Chương IV & V Chương VI Chương VII & VIII QUYỂN XVII - MARIUYTX TRONG BÓNG TỐI - Chương I & II Chương III QUYỂN XIV - NHỮNG NÉT VĨ ĐẠI CỦA THẤT VỌNG I Chương I Chương III & IV Chương V & VI Chương VII QUYỂN XV PHỐ LÔMÁCMÊ Chương I Chương II Chương III &I V PHẦN THỨ NĂM - Jean Valjean- QUYỂN I CHIẾN TRANH GIỮA BỐN BỨC TƯỜNG Chương I Chương II & III Chương IV Chương V Chương VI Chương VIII Chương X & XI Chương XII & XIII Chương XIV & XV Chương XVI Chương XVII & XVIII Chương XIX & XX Chương XXI Chương XXII & XXIII Chương XXIV QUYỂN II- RUỘT GAN CON QUÁI KHỔNG LỒ Chương I & II Chương III & IV Chương V QUYỂN III - BÙN ĐẤY, NHƯNG LẠI LÀ TÂM HỒN Chương I Chương II & III Chương IV & V Chương VI & VII Chương VIII & IX Chương X & XII Chương XIII QUYỂN IV - QUYỂN V - Chương I & II QUYỂN V - Chương III & IV Chương V - VI Chương VII & VIII QUYỂN VI- ĐÊM TRẮNG I Chương I Chương II Chương III & IV QUYỂN VII - DỐC CẠN CHÉN TÂN TOAN Chương I Chương II QUYỂN VIII- BÓNG NGẢ HOÀNG HÔN I Chương I Chương II & III Chương IV QUYỂN IX - ĐÊM TỐI CUỐI CÙNG, BÌNH MINH CUỐI CÙNG Chương I & II Chương III & IV Chương V Chương Kết
Tiến »
QUYỂN VII - VỤ ÁN SĂNGMACHIƠ -Chương I
chapter 56

❊ ❊ ❊

Rạng sáng hai giờ, Đỗ Nhược vẫn không ngủ được.

Cô nằm trên giường, ngẩn ngơ nhìn trần nhà tối đen, trong đầu hỗn độn bời bời. Thẫn thờ cảm thấy mấy tháng nay, cô dường như sống trong mơ.

Cô trở mình, từ dưới gối lần ra chiếc điện thoại bật lên, tin nhắn chúc ngủ ngon của Cảnh Minh vẫn còn đó.

Cô nhìn khung chat của anh, bỗng nhiên thấy hơi chạnh lòng, liền nhét điện thoại trở lại, vùi đầu vào gối.

Hôm sau, cô vẫn dậy sớm như thường lệ, đọc thần chú, đi học, chẳng trễ nải bất cứ điều gì.

Trong phòng thí nghiệm, Tăng Tốc lo sốt vó đến cháy cả mày, ai cũng đang nghiên cứu phương án giải quyết. Cảnh Minh đặc biệt bận, cô không tiện nói chuyện với anh. Đành tạm thời không nghĩ đến chuyện chiếc vòng tay nữa, mà tập trung làm việc.

Tối đó, cô ở thư viện tra cứu tư liệu đến khuya. Gần đến giờ đóng cửa, điện thoại sáng lên, là tin nhắn của Cảnh Minh: “Ở đâu?”

Đỗ Nhược: “Thư viện. Còn anh?”

“Phòng thí nghiệm.”

“Làm xong việc rồi?”

“Ừ, sắp đóng cửa à?”

“Ừ.”

“Anh đến tìm em.”

“Vâng.”

Anh lại gửi một sticker cún Shiba nằm ườn ra đất.

Đỗ Nhược: “…”

Cô dọn dẹp đồ đạc, đeo ba lô xuống lầu, đứng đợi bên đường.

Đã cuối thu, những chiếc lá vàng trên cây xào xạc trong gió đêm. Ánh đèn đường huyền ảo, mờ mờ ảo ảo tạo nên một thế giới vàng kim nhạt.

Đêm hơi lạnh. Cô khép nép cổ áo, bỗng nghe thấy tiếng bước chân chạy.

Cảnh Minh từ cuối đường chạy tới.

Cô cầm điện thoại nhắn tin: “Đừng chạy.”

Đầu dây bên kia, anh móc điện thoại ra xem một cái, chẳng thèm để ý, vẫn tiếp tục chạy.

Đợi anh đến gần, cô nói: “Đừng chạy nữa. Em có chạy trốn đâu.”

Lời chưa dứt, anh đã nở một nụ cười thật tươi, phóng mấy bước thật lớn từ bên kia đường xông tới, liền ôm chầm lấy cô vào lòng, cúi đầu hôn cô thật mạnh.

Tim cô “thình thịch” một cái, chỉ thấy vòng tay anh ấm áp vô bờ. Hơi thở nóng hổi của anh phả lên môi cô, như thể có thể làm tan chảy cô. Cô bất giác siết chặt lấy eo anh.

Anh nhẹ nhàng buông môi cô ra, rồi lại hôn vài cái chụt chụt lên môi cô, cười khẽ: “Có nhớ anh không?”

Mắt cô long lanh, mặt đỏ ửng: “Chẳng phải chiều nay mới gặp trong phòng thí nghiệm sao?”

“Sao anh lại nhớ em thế này?” Anh thì thầm đầy khó hiểu, ôm chặt cô vào lòng, lấy mặt cọ vào má cô như một con vật nhỏ, “Sao mà nhớ thế không biết?”

Cô trong lòng anh mím môi cười, khẽ nói: “Em cũng nhớ anh.”

Lúc này anh mới hài lòng, buông cô ra, vuốt tóc mái bên tai cô, hỏi: “Đói bụng chưa, đi ăn khuya nhé?”

Cô nói: “Ngày nào cũng ăn thế này, chóng mặt lắm.”

“Anh thấy em gầy quá. Béo cái gì mà béo,” Cảnh Minh nói rõ, “Để anh xem nào, béo thật không?” Nói xong, anh liền ôm eo cô, một tay bế bổng cô lên.

Tim cô lại thót lên, đấm vào vai anh: “Thả em xuống.”

Anh cười lớn, thả cô xuống, nắm tay cô, nói: “Chẳng béo tí nào, anh thấy vẫn thế. Em muốn ăn gì…” Anh không nắm được tay cô, bất ngờ lại chạm vào cổ tay cô, trống trơn, không thấy chiếc vòng đâu.

Nụ cười của anh hơi ngưng lại, lời nói cũng dừng một nửa. Anh cầm tay cô kéo ống tay áo lên, cổ tay mảnh khảnh nhẵn nhụi, chẳng có gì cả.

Anh liếc nhìn cô, sắc mặt cô hơi thay đổi.

“Vòng tay đâu?” Cảnh Minh hỏi, “Sao không đeo?”

“Em…” Đỗ Nhược suy nghĩ một lát, hơi cắn môi, tháo ba lô xuống, lấy chiếc hộp ra đưa cho anh, “Hay là… cái này anh cầm lại đi.”

Cảnh Minh sững người một giây, không nhận lấy chiếc hộp: “Tại sao?”

“Đắt quá.” Lòng bàn tay cô hơi run, chẳng biết vì lạnh hay vì điều gì, hầu như khó thốt nên lời, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười, “Em trước cứ tưởng nó cũng giống quà mà Từ Vọng, Lý Duy họ nhận được, ai ngờ lại…”

Cô nói không nên lời cái mức giá ấy. Cả đời này cô chưa từng nghe đến số tiền lớn như vậy. Hơn hai mươi vạn cơ đấy, với cô là một con số trên trời, cô chẳng thể nào thốt nên lời. Trớ trêu thay, thứ đắt đỏ như vậy mà cô lại chẳng nhận ra giá trị của nó, còn cứ tưởng chỉ là một chiếc vòng bình thường…

Cô khẽ run trong làn gió lạnh: “Đắt thế… đắt quá… Anh cầm lại đi.”

Sắc mặt Cảnh Minh thay đổi, vẫn không nhận hộp, chỉ hỏi: “Anh cầm lại, cho ai đây?”

Cô gắng gượng kéo khóe miệng: “Đưa bác gái…”

Anh cắt lời: “Đây là size nhỏ nhất, mẹ anh không đeo vừa.”

“…” Cô sững ra, lập tức luống cuống tay chân, tay cầm hộp vẫn đơ ra giữa không trung, đồ đã lấy ra rồi thì không thể nào cất lại được. Cô xấu hổ đến gần như chẳng biết trốn đi đâu, trong đầu ngớ người ra, hoảng hốt buột miệng: “Có thể trả lại không, hay là đem bán?”

Dù là Cảnh Minh, anh cũng phải ngỡ ngàng một lúc.

Anh bị câu nói ấy chọc đến chau mày, nổi cáu: “Đây là món quà đầu tiên anh tặng em. Em bảo đem bán nó à?”

“Em không phải ý đó! Anh đừng nói thế!” Cô nóng ruột, đêm thu lạnh giá thế mà cô toát cả mồ hôi, “Em chỉ nói món quà này em không nhận nổi!”

Anh dường như thấy rất buồn cười, nên cười lạnh một tiếng, hỏi: “Em nói anh nghe xem, sao em lại không nhận nổi?”

“Em nói rồi, đắt quá.”

“Cái này với anh chẳng là gì cả, em có thể đừng…”

“Với em thì là!” Cô cất cao giọng cắt lời anh.

Cảnh Minh khựng lại, nhìn cô.

Cô run run, cũng nhìn anh.

Chẳng đi đến đâu cả.

Anh quay đầu nhìn sang một bên gốc cây, cào cào tóc thật mạnh, hít một hơi thật sâu để kìm nén sự bực bội đang dâng lên trong lồng ngực, rồi quay lại nhìn cô, nói:

“Đỗ Nhược Xuân, em có thể đừng giả vờ giả vịt như thế được không?”

Đỗ Nhược chợt sững người, tim như thể bị ai đâm cho một nhát.

“Đồ đã mua rồi, em trả lại anh, có ý gì đây hả?” Cảnh Minh hỏi, “Em muốn anh phải làm thế nào? Hả? Em nói đi, em trả lại anh, định để anh ra sao? Anh mẹ nó đeo cho mình à?”

Đỗ Nhược tức đến mức chỉ còn biết cười khổ, đau lòng nói: “Lúc anh mua sao anh không nghĩ cho em một chút? Anh bắt em làm sao mà đeo được? Em là một học sinh bình thường, đeo cái vòng hai mươi mấy vạn trước mặt thầy cô, bạn bè ư? Mọi người vốn đã bàn tán về em rồi, anh còn thế! Với lại, lần sau em làm sao đến nhà anh, làm sao gặp bố mẹ anh? Đeo cái vòng hơn hai mươi vạn anh mua đến gặp bác ấy?! Bác ấy sẽ nghĩ thế nào về em? Anh hỏi em có ý gì, anh mới có ý gì? Lúc mua sao anh chẳng nghĩ gì cả?!”

“Nghĩ cho em? Anh mẹ nó còn chưa nghĩ cho em à?” Cảnh Minh tức giận nói, “Số tiền này do anh tự kiếm, không phải của bố mẹ anh! Anh đi ngang qua một cửa hàng, thấy cái vòng rất đẹp, nhìn thấy nó trong giây phút ấy anh liền nghĩ đến em. Anh vô cùng vui sướng, nghĩ rằng đeo lên tay em sẽ rất xinh, nghĩ rằng khi em nhìn thấy nó sẽ vui vẻ mà cười, thế có sai không? Anh mẹ nó tặng bạn gái mình cái vòng còn phạm pháp chắc?!”

Nghe anh nói, cô ngẩn người, vừa khó xử vừa hổ thẹn, vừa hối hận vừa đau lòng muốn nứt, lắc đầu: “Không phải, câu vừa nãy em chưa kịp nói…”

“Em có vì anh nghĩ một lần nào chưa? Có nghĩ cho anh chưa? Anh đã cố gắng bước vào thế giới của em, còn em thì sao? Em mẹ nó có tiến về phía anh một bước nào chưa? Em có thể thử nhìn vào thế giới của anh được không? Hay em muốn anh kéo tụt mình xuống ngang tầm với em?”

Cô chấn động, ngẩn ra nhìn anh, bỗng nhiên chẳng thể nói nên lời.

Anh không sai. Là cô sai rồi.

Cô chẳng thể thốt ra câu nào, chỉ biết lắc đầu.

Sự xấu hổ và tự ti của cô, anh mãi mãi sẽ không hiểu.

Ánh đèn đường hắt bóng anh đổ lên người cô, như thể muốn đè sập cô. Con người anh, tấm chân tình anh, tình yêu của anh, cái tốt cái xấu của anh… Cô đều không thể gánh nổi.

Cô cứng đờ, cố chấp bước tới, nhét chiếc hộp vào tay anh: “Em không cần, anh cầm lại đi.”

Hành động ấy hoàn toàn chọc giận anh. Anh cầm lấy chiếc hộp ném mạnh xuống đất.

Chiếc hộp văng ra, chiếc vòng bạch kim rơi ra, nện xuống mặt xi măng, nảy lên, văng ra, tiếng kêu thanh thúy khiến Đỗ Nhược giật bắn mình.

“Không cần thì ném!” Anh lạnh nhạt nói rồi quay người bỏ đi, không ngoảnh lại.

Đỗ Nhược khựng lại, tim như bị một lưỡi đao lạnh đâm ngập. Cô đứng lặng một lát, rồi chợt bừng tỉnh, vội vàng chạy đến nhặt chiếc hộp và chiếc vòng lên.

Dưới ánh đèn đường, cô thấy bên cạnh chiếc vòng lấm tấm vài vết xước xám trắng. Cô đau đến phát khóc, nước mắt trong chốc lát tuôn ra như suối.

Cô ngồi thu mình trên mặt đất, lấy ngón tay miết mạnh lên những vết xước, như thể có thể miết cho chúng mất đi. Nhưng miết cách mấy cũng vô ích, vòng vẫn hỏng rồi. Cô oà khức nức lên. Vừa khóc, vừa lau nước mắt, vừa lau chùi chiếc vòng tay.

Đỗ Nhược dùng tay áo lau sạch bụi bẩn trên vòng và hộp. Một lúc lâu sau cô mới đứng dậy, ôm chiếc hộp chầm chậm bước tới, vừa đi vừa khóc nghẹn.

Lá rụng tan vỡ dưới lòng bàn chân cô, tựa như tiếng lòng tan nát.

Cô cúi gầm mặt, nước mắt rơi lã chã, bước đến trước một bóng người.

Ngước lên, Cảnh Minh đang đứng ở ngã tư đợi cô.

Ánh đèn đường kéo bóng anh thật dài, từ dưới chân anh trải dài đến dưới chân cô. Xa xa cách một khoảng, anh đứng ngược sáng, cô không nhìn rõ được nét mặt anh.

Cô lập tức nín khóc, vội vàng lau nước mắt, cúi đầu nhanh chóng bước qua người anh.

Ngay lúc cô đi ngang qua, anh chợt giơ tay nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào lòng nhẹ nhàng ôm, hạ giọng: “Là anh tính khí không tốt. Đừng khóc.”

Nước mắt cô lại trào ra nhiều hơn, lã chã tuôn trên áo anh.

“Có gì mà khóc chứ?” Anh cúi đầu, dùng ngón tay cái lau nước mắt trên mặt cô. Cô chẳng nói chẳng rằng, chỉ biết lặng lẽ tuôn rơi, muốn ngăn cũng chẳng được. Anh thở dài một hồi, lại ôm cô vào lòng: “Đừng khóc, anh không phải vừa nãy nạt em, chỉ là…”

“Xuân Nhi…” Anh áp má vào khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của cô, “Sau này chúng ta sẽ mãi ở bên nhau, mọi thứ của em đều là của anh, mọi thứ của anh cũng là của em. Chỉ là một cái vòng thôi mà, mình đừng vì chuyện này cãi nhau nữa, được không? Chẳng đáng một chút nào.”

“Không cãi.” Cuối cùng cô cũng mở miệng, vừa nức nở vừa nói, “Em cũng sai, em cũng nói những lời không phải, nhưng mà, em thực sự…”

“Anh hiểu.” Anh khẽ cắt lời, biết nỗi khổ trong lòng cô, không muốn cô phải nói thêm nữa, liền nói thay cô, “Em không muốn đeo thì thôi, không đeo. Nhưng không đeo thì em cũng cầm lấy, không được đòi trả lại anh nữa. Sau này một ngày nào đó em muốn đeo thì đeo. Được không?”

“… Vâng.” Cô gật đầu, siết chặt lấy eo anh.

“Ngoan, đừng khóc nữa.” Anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô, dỗ dành, “Đừng khóc mà.”

Đánh máy: tiquay
Nguồn: tiquay - NXB VĂN HỌC - BẢN IN NĂM 2006
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2011

« Lùi
LỜI GIỚI THIỆU PHẦN THỨ NHẤT - QUYỂN I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XI Chương XII Chương XIII Chương XIV QUYỂN II - Sa Ngã - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 QUYỂN III- TRONG NĂM 1817-Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX QUYỂN IV -GỬI TRỨNG CHO ÁC- Chương 1 Chương 2 Chương 3 QUYỂN V -XUỐNG DỐC -Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XII Chương XII Chương XIII QUYỂN VI - GIAVE -Chương 1 Chương 2 QUYỂN VII - VỤ ÁN SĂNGMACHIƠ -Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XI QUYỂN VIII- Hậu Quả -Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V PHẦN THỨ HAI - CÔDÉT QUYỂN I - OATECLÔ- Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XI Chương XII Chương XIII Chương XIV Chương XV Chương XVI Chương XVII Chương XVIII QUYỂN II -CHIẾC TÀU ÔRIÔNG -Chương I Chương II Chương III QUYỂN III- GIỮ LỜI HỨA VỚI NGƯỜI ĐÃ KHUẤT -Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XI QUYỂN IV-CĂN NHÀ NÁT GORBÔ - Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V QUYỂN V - Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X QUYỂN VI - Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX Chương X Chương XI QUYỂN VII - Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII QUYỂN VIII - Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX PHẦN THỨ BA - MARIUYTX QUYỂN I -Chương I & 2 Chương III & IV Chương V Chương VI Chương VII Chương VIII Chương IX, X Chương XI , XII Chương XIII QUYỂN II - NHÀ ĐẠI TƯ SẢN - Chương I & II Chương III & IV Chương IV & V Chương VI & VII QUYỂN III - ÔNG VÀ CHÁU - Chương I & II Chương III & IV Chương V & VI Chương VII & IX QUYỂN IV - NHỮNG NGƯỜI BẠN CỦA NHÓM A.B.C - Chương 1 Chương 3 & 4 Chương 5 & 6 QUYỂN V - NGHÈO KHỔ LẠI HÓA HAY Chương I & II Chương III & IV Chương V & VI QUYỂN VI - HAI NGÔI SAO GẶP NHAU - Chương I & II Chương III & IV Chương V & VI Chương VII & VIII Chương IX QUYỂN VII- PATƠRÔNG MINET Chương I & II Chương III & IV QUYỂN VIII-ANH NHÀ NGHÈO BẤT HẢO- Chương I & II Chương III & IV Chương V & VI Chương VII & VIII Chương IX , X Chương XI, XII Chương XIII, XIV Chương XV , XVI Chương XVII , XVIII Chương XIX Chương XX Chương XX (tt) Chương XXI & XXII PHẦN THỨ TƯ- TÌNH CA PHỐ PƠLUYMÊ VÀ ANH HÙNG CA PHỐ XANH ĐƠNI Quyển I MẤY TRANG SỬ - Chương I &II Chương III Chương IV Chương V Chương VI QUYỂN II - Chương I Chương III & IV QUYỂN III- NGÔI NHÀ PHỐ PƠLUYMÊ Chương I Chương II & III Chương IV & V Chương VI & VII Chương VIII QUYỂN IV -NGƯỜI GIÚP MÀ CÓ THỂ LÀ TRỜI GIÚP-Chương I & II QUYỂN V -ĐOẠN CUỐI VÀ ĐOẠN ĐẦU KHÁC NHAU-Chương I & II Chương III & IV Chương V & VI QUYỂN VI -CHÚ BÉ GAVRỐT -Chương I Chương II Chương III QUYỂN VII Chương I Chương II Chương III Chương IV QUYỂN VIII Chương I Chương II Chương III Chương IV Chương V & VI Chương VII QUYỂN IX -Chương I -HỌ ĐI ĐÂU Chương II Chương III QUYỂN X - Chương I - NGÀY 5 THÁNG 6 NĂM 1832 Chương II Chương III Chương IV Chương V QUYỂN XI - HẠT BỤI KẾT THÂN VỚI BÁO TÁP Chương I & IIche en mảche) Chương III & IV & V Chương VI QUYỂN XII - CÔ RANH Chương I Chương II Chương III Chương IV & V Chương VI Chương VII & VIII QUYỂN XVII - MARIUYTX TRONG BÓNG TỐI - Chương I & II Chương III QUYỂN XIV - NHỮNG NÉT VĨ ĐẠI CỦA THẤT VỌNG I Chương I Chương III & IV Chương V & VI Chương VII QUYỂN XV PHỐ LÔMÁCMÊ Chương I Chương II Chương III &I V PHẦN THỨ NĂM - Jean Valjean- QUYỂN I CHIẾN TRANH GIỮA BỐN BỨC TƯỜNG Chương I Chương II & III Chương IV Chương V Chương VI Chương VIII Chương X & XI Chương XII & XIII Chương XIV & XV Chương XVI Chương XVII & XVIII Chương XIX & XX Chương XXI Chương XXII & XXIII Chương XXIV QUYỂN II- RUỘT GAN CON QUÁI KHỔNG LỒ Chương I & II Chương III & IV Chương V QUYỂN III - BÙN ĐẤY, NHƯNG LẠI LÀ TÂM HỒN Chương I Chương II & III Chương IV & V Chương VI & VII Chương VIII & IX Chương X & XII Chương XIII QUYỂN IV - QUYỂN V - Chương I & II QUYỂN V - Chương III & IV Chương V - VI Chương VII & VIII QUYỂN VI- ĐÊM TRẮNG I Chương I Chương II Chương III & IV QUYỂN VII - DỐC CẠN CHÉN TÂN TOAN Chương I Chương II QUYỂN VIII- BÓNG NGẢ HOÀNG HÔN I Chương I Chương II & III Chương IV QUYỂN IX - ĐÊM TỐI CUỐI CÙNG, BÌNH MINH CUỐI CÙNG Chương I & II Chương III & IV Chương V Chương Kết
Tiến »