Những Kẻ Bất Khuất

Lượt đọc: 128847 | 237 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 15

❊ ❊ ❊

Chiếc C130 từ từ dừng lại. Ngọc Thụy bước ra. Chiếc Lam trờ tới. Đình Anh cười nói.

- Em mệt không?

Leo lên xe Ngọc Thụy cười nói với người yêu.

- Mệt ít mà nhớ anh nhiều hơn... Tình hình có gì khả quan không?

Đình Anh thở dài lắc đầu.

- Khẩn trương lắm... Hôm qua cậu Viên có nói với anh là Bắc Việt bắt đầu mở cuộc tổng tấn công toàn diện để dứt điểm ta. Chúng đánh Tây Ninh, Hậu Nghĩa, Lộc Ninh, An Lộc, Đồng Xoài, Chơn Thành, Gia Nghĩa...

Ngọc Thụy thở dài sườn sượt. Xe ra khỏi phi trường Tân Sơn Nhất.

- Em về nhà hay ghé qua thăm cậu Viện?

- Em muốn về nhà để tẩy sạch bụi phong trần. Hơn nửa tháng đi giang hồ người em hôi như chuột...

Ngọc Thụy cười đùa trong lúc vòng tay ôm hông người yêu. Đình Anh cũng đùa lại.

- Ừ... Em về nhà tẩy sạch bụi giang hồ và diện cho đẹp xong anh chở em đi ăn phở Pasteur. Nửa tháng nay anh nhớ chiếc áo dài màu tím hoa ô môi của em muốn chết...

Dụi đầu vào lưng Đình Anh Ngọc Thụy hỏi.

- Anh nhớ màu tím hoa ô môi chứ anh không có nhớ em hả?

- Nhớ em còn đậm hơn nữa...

Xe chạy qua chợ Bà Chiểu. Dù tình hình sôi động nhưng người ta vẫn ăn chơi như thường lệ. Đèn sáng trưng. Hàng quán dập dìu người ra vào.

- Anh có gặp anh Quốc không?

- Không... Hình như ảnh đang ở Lai Khê hay Chơn Thành. Liên đoàn của ảnh được tăng viện cho sư đoàn 22...

Bạch và Hải reo hò khi thấy Ngọc Thụy trở về.

- Ủa má không đi chơi sao má?

Má Ngọc Thụy cười nói.

- Tình hình lộn xộn lắm nên mấy bà bạn của má dẹp cái vụ đậu chếnh rồi...

Nhìn Đình Anh bà cười hỏi.

- Cháu có gặp cậu Viên không?


Nguồn: Tác giả / VNthuquan - Thư viện Online
Được bạn: Thanh Vân đưa lên
vào ngày: 12 tháng 12 năm 2008