Nhật Nguyệt Đương Không

Lượt đọc: 21596 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371
Tiến »
Chương 347
cao thủ mị thuật (thượng)

❊ ❊ ❊

Long Ưng trải qua một đêm kỳ lạ rung động lòng người trong cuộc đời mình.

Trong khoảng không gian nhỏ bé của khoang thuyền khép hờ, từng cơn hoan lạc tuôn tràn lai láng, lửa tình nóng rực triền miên thiêu đốt, bốn người quên hết tất cả, điên đảo mê say như lạc mất lối về.

Nhưng đồng thời, vượt ra ngoài thú vui xác thịt, Long Ưng vẫn dùng linh giác tinh thuần của mình để lặng lẽ theo dõi thế giới bên ngoài thuyền.

Tình cảnh trong ngoài khaong thuyền không giống nhau, vừa hòa hợp vừa chia lìa, trong tình thế đặc biệt không có được sự lựa chọn này, hắn đã thúc đẩy khả năng “phân tâm nhị dụng” (1) của mình lên một trình độ chưa từng có. Trong tâm thái tràn đầy viên mãn, lần đầu tiên hắn cảm thấy hối tiếc vì đã giả mạo Phạm Khinh Chu, ý thức được, cho dù mình có cố gắng để trở nên cứng rắn cỡ nào, cũng vẫn không thể kìm chế được tình cảm hoặc lòng thương xót chợt nảy sinh đối với người bên cạnh. Cũng giống như lúc này, hắn đang mạnh mẽ và khéo léo phục vụ cho ba mỹ nữ. Đây không phải là vấn đề sai trái hoặc thiện ác, bởi vì mỗi người đều vì chủ của mình mà ra sức.

Kẻ có tội là những người ở trên ngôi cao đã giật dây phát động chiến tranh và xâm lược. Ý nghĩ này làm hắn cảm thấy thống khổ, nhưng bây giờ đã không còn đường để quay lại, đành chỉ có thể tiếp tục kiên trì.

Năm đó định mượn thân phận người khác lẫn vào Đại Giang Liên, hắn đâu ngờ tới sẽ rơi vào tình cảnh khó xử như thế này, nhưng hắn đã vĩnh viễn không thể trở lại quá khứ, để thay đổi cái quyết định làm hắn phải trả một giá đắt.

Trong đêm tối mịt mờ, chiếc thuyền không ngừng tiến sâu vào Động Đình Hồ, các đại hán lái thuyền dường như đang căng thẳng, ai cũng im lặng không nói một lời, chăm chú lái thuyền.

Thân thuyền bỗng tròng trành, nhấp nhô vì sóng gió, Long Ưng rời khỏi cơ thể động lòng người của cô gái, cảm thấy mặt hồ dần dần hẹp lại, trong khi tiến vào giữa hai hòn đảo nằm song song nhau, thuyền theo thế núi lúc rẽ trái, lúc quẹo phải.

Sau một khoảng thời gian tàn một nén nhang, chiếc thuyền rời khỏi đoạn hồ hẹp, lẽ ra mặt hồ phải trở nên phẳng lặng, nhưng trên thực tế thì ngược lại: thuyền đi vào một khu vực có dòng nước ngầm chảy xiết, thỉnh thoảng lại có một đợt sóng mạnh thi nhau xô vào thân thuyền, làm bắn lên những bọt nước trong suốt lấp lánh như châu ngọc.

Đại hán lái thuyền càng cẩn thận, cầm sào dài chống đỡ vào những tảng đá ngầm cao thấp nhô ra từ đáy nước.

Đây rốt cuộc là xó xỉnh nào của Động Đình Hồ vậy?

Mùi đất đai và cây cỏ theo gió đưa vào mũi hắn.

Long Ưng thầm chấn động, rốt cuộc hiểu vì sao cho bây giờ quân đội vẫn không tìm được vị trí của tổng đàn Đại Giang Liên.

Tổng đàn Đại Giang Liên không ở trên một hòn đảo nào đó trên Động Đình Hồ, mà nằm bí mật trong một vùng đất bằng phẳng mênh mông, đồng cỏ phì nhiêu ngàn dặm quanh hồ, có ghềnh thác và bãi đá ngầm làm bình phong thiên nhiên, lại có đường sông đến tận nơi.

Thuyền không ngừng theo sông tiến sâu vào đất liền, hai bên rừng rậm nguyên sơ, những mùi quen thuộc thoảng vào mũi Long Ưng, khiến hắn cảm thấy như vừa trở lại căn nhà đá ngày xưa.

Khang Khang và Huệ Tử hầu hạ hắn chu đáo, hắn không cần động đến đầu ngón tay, đã được mặc xong quần áo tử tế. Nắng sớm xuyên qua khe hở cửa sổ và hai đầu màn trúc, ba cô gái ngồi đối diện với hắn, ba đôi mắt đẹp long lanh nước, vẫn còn chưa tàn hết ngọn lửa nồng nhiệt sau một đêm cuồng hoan, gương mặt vẫn còn ẩn hiện một màu hồng rực động lòng người.

Mặc dù không thể thấy quang cảnh bên ngoài, hắn ngửi được mùi hoa lê, hoa sơn trà, oải hương, hoa huệ, ngọc lan, hoa quế, long não, đa phần là những loại cây và hoa cần có bàn tay con người vun trồng chăm sóc, do đó hắn suy ra là thuyền đã tiến vào phạm vi của tổng đàn.

Ai ngờ được tổng đàn lại là một nơi đẹp đẽ như chốn Đào Nguyên ẩn giấu trong núi rừng thế này!

Mùi thơm của sơn trà, mật lê, dương mai, đào, hạnh, cam quýt theo gió đưa tới bên người, sau khi được thỏa mãn bởi niềm hoan lạc xác thịt nam nữ, Long Ưng chợt dâng lên cảm giác lười biếng, không muốn nghĩ đến việc gánh vác bất cứ trách nhiệm nào.

Với năng lực của hắn, dù thuyền đi cả đêm, cũng không phân biệt được hướng đi, không thể nào nắm rõ phương hướng và vị trí của tổng đàn.

Hoa Giản Ninh Nhi lườm hắn một cái, nhẹ nhàng nói:

-Sắp đến rồi!

Long Ưng uể oải vươn vai, liếc mắt nhìn nàng, nói:

-Lời nói và hành động của Ninh hương chủ thật là bất nhất!

Hoa Giản Ninh Nhi sẵng giọng:

-Làm sao mà lời nói và hành động của ta bất nhất?

Long Ưng nhún vai nói:

-Nồng nhiệt hết lần này tới lần khác, lần nào hương chủ cũng cào cấu trên lưng tiểu đệ đến nỗi đầy những vết xước rướm máu, không phải là lời nói và hành động bất nhất là gì?

Khang Khang và Huệ Tử cười mỉm, ý xuân ngập tràn ánh mắt, Hoa Giản Ninh Nhi đỏ mặt, sẵng giọng:

-Còn dám nói, ngươi cố ý trêu cợt ta, hoang dâm vô đạo, thuyền đi bao lâu, phóng đãng bấy lâu, căn bản không phải là người làm đại sự!

Long Ưng kinh ngạc nói:

-Những gì ta vừa làm, lại không phải là đại sự sao?

Hai nàng Khang Khang và Huệ Tử nghe vậy bật cười, Hoa Giản Ninh Nhi suýt nữa bị hắn làm cho tức chết, nhưng rồi lại không nhịn được hé miệng cười trộm, thoáng chốc xuân ý đầy thuyền.

Long Ưng cười nói:

-Ninh hương chủ không nên tự lừa gạt mình nữa, khi nào hương chủ lại cùng thuộc hạ tập luyện môn đấu vật đây?

Hiển nhiên sự phòng bị của Hoa Giản Ninh Nhi đối với hắn giảm đi, lườm hắn một cái nói:

-Sợ nhất là sau này ngươi lắm mối, quên mất người ta.

Long Ưng đánh rắn tùy côn (2), nói:

-Chỉ cần trái tim Ninh hương chủ hướng về thuộc hạ, làm sao thuộc hạ dám không để ý tới hương chủ?

Trong lòng hắn thầm xin lỗi vì đã dùng thủ đoạn tình ái đối với nàng, để thâm tâm nàng không nghi ngờ mình, theo sự thật mà báo lên cấp trên.

Hoa Giản Ninh Nhi muốn nói lại thôi, chiếc thuyền buồm từ từ dừng lại.

Tổng đàn Đại Giang Liên, nơi đã trở thành một trung tâm quyền lực khác của Trung Thổ, đang ở trước mắt.

“Bách lý nhập vô kính, Thiên chướng yểm nhất hồ” (3)

Nơi tận cùng của đường sông là một chiếc hồ có hình thù khác thường, rộng hơn ba dặm, ẩn trong mênh mông cây rừng. Hồ có nhiều khúc cong quanh co luôn thay đổi, hơn mười sông suối từ bốn phương tám hướng ngoằn ngoèo uốn lượn chảy tới, rót vào hồ. Trên bờ hồ thiết lập bến tàu bằng gỗ, Long Ưng rời khỏi khoang thuyền, hình ành hắn nhìn thấy trước tiên là hơn hai mươi chiến thuyền cỡ nhỏ rải rác quanh hồ, những cột buồm nhô lên trên cây rừng một đoạn nhỏ.

Bờ hồ ngát xanh, hòa hợp với nước xanh sóng trắng trong hồ, soi bóng cây rừng trùng điệp xanh mướt, ánh mặt trời buổi sớm từ phía Động Đình Hồ chiếu xiên vào hồ rừng, gió thu làm mặt hồ xao động, những làn sóng biếc lăn tăn, trông quyến rũ động lòng người.

Phía xa xa, từng bầy núi đá bao quanh cả khu sông – hồ, cao vút phía chân trời, như những tấm bình phong che chắn, thế núi sừng sững, đá núi lởm chởm những hình thù kỳ dị, vách đá cheo leo dựng đứng, chỉ có thể nhìn mà không thể tới được, là bức tường thiên nhiên che chở, cho dù Tôn Vũ (4) sống lại cũng khó mà đánh chiếm nơi này bằng đường bộ.

Có khoảng một ngàn căn nhà nằm rải rác quanh hồ, phía nam và phía bắc nhà cửa đông đúc nhất. Lối vào con đường thủy trên hồ có hai tòa lầu đá, cao khoảng ba trượng, chặn lối ra vào thông với Động Đình Hồ.

Từ góc độ chiến thuật mà nhìn, tổng đàn Đại Giang Liên chỉ cần có đầy đủ lương thực, vật tư, là ở vào thế bất bại về mặt quân sự.

Một cô gái xinh đẹp, phong thái duyên dáng, đang đứng trên bến tàu, đặc biệt lộ rõ vẻ kiều mỵ động lòng người. Các đại hán mang vũ khí chỉ cần nhìn tư thế của nàng, liền biết là cao thủ hạng nhất.

Nàng mặc y phục có đường viền hoa, vạt phải rộng và dài, cổ áo và ống tay áo có hoa văn vòng tròn, trước ngực thêu hoa văn màu tím, đặc sắc nhất là một góc vạt áo được kéo tới eo, dùng dây lưng buộc chặt, phối hợp hài hòa với quần ngắn rộng rãi màu vàng, hoa văn đối xứng, càng làm nổi bật phong thái thướt tha của nàng.

Thoạt nhìn nàng chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, nhưng Long Ưng lại cảm thấy nàng ta không trẻ tuổi như vậy, mà là nhờ vào thuật giữ gìn nhan sắc, nhìn thế nào vẫn lộ rõ dáng vẻ chín mùi của một bông hoa đã nở tung.

Nàng ta chỉ tùy ý đứng đó, không biết tại sao lại hoàn toàn thu hút tâm trí của Long Ưng, hắn cảm thấy nàng có một phong vận không thể nói thành lời, chẳng những khiến người ta khó cưỡng lại, cứ phải nhìn chăm chú, mà càng nhìn càng say mê. Một cô gái có sức hấp dẫn như vậy, thật sự là hiếm có.

Từ lúc Long Ưng rời khỏi khoang thuyền, ánh mắt đầy cảm xúc của nàng, phối hợp với nụ cười dịu dàng hơi ngượng ngùng, như thể tha thiết đón chờ hắn đến. Không chút phô trương lẳng lơ, mà là đoan trang tao nhã, nhưng nhất định không có người đàn ông nào có thể chống đỡ được ma lực của nàng.

Thiếu chút nữa Long Ưng quên đi theo ba nàng kia, trong lòng ngạc nhiên, mặc dù cô gái này trời sinh đẹp đẽ, dáng vẻ duyên dáng thướt tha, hoàn toàn xứng đáng được gọi là mỹ nữ, nhưng cũng đâu có lý do gì mà vừa thoáng nhìn, đã như một miếng bọt biển hút khô tinh thần của hắn, rốt cuộc là bởi vì dung mạo tư thái của nàng đều hoàn mỹ, hay bởi vì thân thể của nàng làm lòng người rung động?

Nàng không chỉ đẹp, mà còn có một sức quyến rũ kỳ dị.

Trong phút chốc, hắn chợt hiểu.

Nàng ta chẳng những là cao thủ hàng đầu về mị thuật, mà còn là một bậc thầy vô cùng cao siêu về mị thuật, so với nàng, sư phụ Tam Chân Diệu Tử của Thái Bình Công Chúa thật sự kém xa.

(1)Phân tâm nhị dụng: khả năng chia trí, đồng thời làm hai việc cùng một lúc.

(2)Đánh rắn tùy côn: nguyên văn “Đả xà tùy côn”: đánh rắn tuỳ gậy. Loài rắn có sở trường quấn quanh những vật cứng, nếu vụt gậy xuống không đánh trúng ngay điểm yếu của rắn có thể sẽ bị rắn vặn thân, cắn lại người đánh rắn. Bởi vậy người đánh rắn không nên dùng gậy mà nên dùng roi trúc đê’ đánh rắn.

Câu này ngụ ý con người phải linh hoạt, thuận theo thời thế, tùy theo đối tượng mà ứng phó, đê’ đạt được thành công cao nhất.

(3)“Bách lý nhập vô kính, Thiên chướng yểm nhất hồ”: Trăm dặm không đường vào, ngàn núi chắn một hồ.

(4)Tôn Vũ tên chữ là Trưởng Khanh, người Lạc An nước Tề (nay là Huệ Dân - Sơn Đông - TQ), ở cuối thời Xuân Thu, năm sinh năm mất đều không xác định được, nhờ cuốn binh thư của mình mà được tôn là Tôn Tử, lại bởi hoạt động chủ yếu ở nước Ngô, nên được gọi là Ngô Tôn Tử để phân biệt với Tôn Tẫn (Tề Tôn Tử là người nước Tề ở thời Chiến Quốc)

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371
Tiến »