Một năm sau trận đại chiến Nghênh Hải, Từ Ngôn ắt phải đi mở mang kiến văn. Chẳng những muốn mục kích Ma tộc cùng Yêu tộc tranh đấu đến mức nào, mà còn muốn tận mắt kiến thức nơi thai nghén Linh Lung Quả rốt cuộc ra sao.
Song trước đó, Từ Ngôn cần tìm đến miệng núi lửa tại Minh Sơn.
Dạ Nhãn dị động khiến Từ Ngôn cảm thấy, Địa Linh Bảo này ẩn chứa điều gì đó, song y đã cảm ứng nhiều lần, vẫn không hề phát giác.
Xích Viêm Ma Quân cảnh, tốc độ phi hành cực nhanh, sau khi đến Minh Sơn, Từ Ngôn đã thấy Minh Sơn Thành mới.
So với thành cũ, tòa Minh Sơn Thành mới này càng thêm rộng lớn khang trang, trong đó bóng người tấp nập, thỉnh thoảng có Ma tộc ngự không phi hành.
Vượt xa Minh Sơn Thành, Từ Ngôn không hướng nội thành, mà ngự Cự Thú, bay thẳng vào miệng núi lửa sâu trong sơn mạch.
Để Xích Viêm Ma ở lại ngoài núi, Từ Ngôn một mình nhảy vào lòng núi lửa.
Hạ xuống cấp tốc, thân ảnh y nhanh chóng bị hắc ám bao phủ, trên đỉnh đầu, một chiếc sừng thiêu đốt Liệt Diễm vô hình, đến cả tròng mắt cũng ngập tràn ánh lửa nhàn nhạt.
Chẳng cần vận chuyển Kiếm Nhãn, y chỉ lợi dụng ma khí lưu chuyển trong mắt, đã có thể thấy rõ mọi vật trong bóng tối.
Tiếng gió gào thét bên tai, ban đầu là gió lạnh, càng xâm nhập sâu lòng đất, gió lạnh dần hóa hơi nóng, cho đến nóng rực không thể chịu đựng.
Một điểm sáng bắt đầu xuất hiện nơi sâu thẳm dưới chân.
Ánh sáng ấy càng lúc càng lớn.
Hô!
Trước mắt Từ Ngôn bỗng rộng mở trong sáng, xuyên qua lòng núi, y đã rơi vào chân chính lòng đất, tựa như vừa đi qua một tầng thông đạo, cuối cùng đã đến khu vực nham tương.
Trước mắt là một biển lửa kinh người, dung nham cuồn cuộn, mặt biển đỏ thẫm một màu, mênh mông bất tận, thỉnh thoảng có hỏa diễm sóng lớn vọt lên giữa không trung, tựa như Hỏa Long dâng trào muốn phá đất bay lên.
Cảnh tượng rung động lòng người, nương theo sóng nhiệt cuồn cuộn ập đến, Thần kỳ Tạo Hóa khiến người sinh ra cảm giác nhỏ bé khôn cùng.
Trước lực lượng tự nhiên, đến tu sĩ cũng phải kinh sợ.
Dung Nham Thế Giới dưới lòng đất, tràn ngập khí tức tử vong, tựa như Luyện Ngục, dù cường giả Hóa Thần đến đây cũng khó tránh rơi vào tuyệt hiểm.
Địa Tâm dung nham chẳng phải trò đùa, chẳng những là Liệt Diễm, mà còn mang theo nhiệt độ cao không thể kháng cự, ngay cả cường nhân Hóa Thần trung kỳ như Tước Đạo Nhân cũng khó lòng chống đỡ, có thể thấy được, một khi nhiễm phải, ắt vạn kiếp bất phục.
Rơi xuống biên giới nham tương, thần sắc Từ Ngôn trở nên ngưng trọng, kiếm mang trong mắt phải y chuyển động, hàn quang chợt hiện.
"Địa Tâm dung nham thật đáng sợ, khí tức nơi đây tương tự nung chảy biển cả, khí tức bản nguyên hỏa diễm quá đỗi cường đại... Kia là cái gì?"
Từ Ngôn đang quan sát dung nham, bỗng nhiên ánh mắt y khẽ động.
Nơi sâu thẳm trong dung nham cực xa, tựa hồ tồn tại một cơn gió bão, cơn bão cuộn thành vòi rồng, tựa như cuốn lên một đầu Hỏa Long, dù khoảng cách rất xa, vẫn bị Kiếm Nhãn của Từ Ngôn bắt được.
Hỏa Diễm Phong Bạo hình thành trong dung nham chẳng lấy gì làm lạ, dẫu sao đó là Địa Tâm nham tương, cuồng bạo xao động, nếu bùng nổ ắt là núi lửa phun trào.
Thế nhưng Kiếm Nhãn của Từ Ngôn lại có thể mơ hồ xuyên thấu Hỏa Diễm Phong Bạo, nhìn thấy vật khổng lồ bên trong!
Tựa như một sườn đồi nghiêng cắm trong dung nham, lại như tảng đá núi rơi từ đỉnh động, càng giống một thanh cự kiếm, chôn vùi trong biển lửa...
Liệt Diễm bạo khởi từ nham tương cực kỳ đáng sợ, vòi rồng hỏa diễm gào thét không ngừng, Từ Ngôn nhất thời không thể nhìn thấy chân tướng, song y luôn có một loại cảm giác cổ quái, vật khổng lồ kia cùng Địa Linh Bảo Dạ Nhãn có lẽ có mối liên quan.
Bởi vì trong Thiên Cơ phủ, Dạ Nhãn lần nữa tự động xoay tròn, hơn nữa xoay chuyển cực kỳ nhanh!
Vừa động tâm niệm, Dạ Nhãn đen như mực xuất hiện trên lòng bàn tay, Từ Ngôn không thúc dục, yên lặng quan sát sự biến hóa của Dạ Nhãn.
Dạ Nhãn vốn được cất giữ trong Thiên Cơ phủ khá tốt, một khi xuất hiện bên ngoài, vòi rồng hỏa diễm nơi sâu thẳm nham tương bỗng nhiên xoay tròn nhanh hơn, chẳng những thế, trong ngọn lửa còn xuất hiện mơ hồ tiếng kiếm rít.
Mãnh liệt ngẩng đầu nhìn về phía xa, ánh mắt Từ Ngôn nổi lên lãnh mang.
"Kiếm khí..."
Đích thực là kiếm khí, hơn nữa điều vượt quá dự đoán của Từ Ngôn là, kiếm khí vừa xuất hiện trong vòi rồng hỏa diễm, lập tức phá tan Liệt Diễm ngút trời, gào thét từ sâu trong nham tương chém tới!
Xoẹt!!!
Tựa như thuyền lớn rẽ nước, đạo kiếm khí cổ quái này cắt nham tương ra một vết nứt, nháy mắt đã đến.
Oanh!!!
Long Ly lấp lánh hào quang chói mắt, y toàn lực thúc dục Địa Linh Bảo chém ngang ra, va chạm với đạo kiếm khí chém tới trước mặt, bên trong bạo liệt nổ vang, khí lãng ngút trời.
Ông!!!
Đao kiếm rên rỉ, khi ẩn khi hiện, dù đã chặn được kiếm khí, Long Ly lại bị phản chấn vào người Từ Ngôn, khiến chủ nhân nó bị nện vào lòng núi.
Phần phật, phần phật.
Biển lửa nham tương dần dần cuộn lên sóng gió lớn, nơi sâu thẳm, vòi rồng hỏa diễm yếu dần, mơ hồ hiện ra một lưỡi dao khổng lồ như núi, nghiêng cắm trong biển lửa.
Đó là một thanh trường kiếm, dài chừng trăm trượng, một khi khí tức khởi động, nham tương bốn phía lập tức nổi gợn sóng, tuôn trào khắp nơi.
Tựa như Hải Thần chi nhận, dưới trường kiếm, nham tương quả nhiên không dám tiếp cận, xuất hiện một khe hở sâu như vực thẳm, chỉ khi nhìn từ trên không lưỡi dao khổng lồ, mới có thể thấy được cảnh tượng chấn động nhân tâm này.
Kiếm khu biển lửa, Thần Binh hiện ra!
"Tiên Thiên... Linh Bảo!"
Bị nện văng vào hố sâu, Từ Ngôn chậm rãi đứng dậy, Long Ly trở nên ảm đạm vô quang, trên Giác Thạch Giáp xuất hiện một vết kiếm nhàn nhạt, nếu không phải y đã tu luyện thành La Hán thân Kim Cương cốt, chỉ một kích vừa rồi đã có thể làm tổn thương bản thể.
Dù mang Địa Linh Bảo, thân thể y có thể sánh ngang Yêu Vương, Ma Quân cùng giai, lại dùng Địa Linh Bảo Long Ly ngăn cản một thoáng, Từ Ngôn vẫn bị nện sâu vào lòng đất trăm trượng, bởi vậy có thể thấy uy năng đáng sợ của đạo kiếm khí kia đến mức nào, lực lượng khủng bố như thế, chỉ Tiên Thiên Linh Bảo mới có thể phát ra.
Bước ra khỏi lòng đất, kiếm quang trong mắt phải Từ Ngôn càng tăng cường, gắt gao nhìn thẳng lưỡi dao khổng lồ ngút trời nơi sâu thẳm biển lửa.
"Nguyên lai Minh Sơn lòng đất cất giấu trọng bảo như thế, chẳng trách Tước Đạo Nhân kia không tiếc dẫn lửa thiêu thân cũng muốn xâm nhập lòng đất, có được Tiên Thiên Linh Bảo, người cùng giai nào là địch thủ?"
Y khẽ kinh ngữ, tràn đầy vẻ không thể tin, ngoài Hỗn Nguyên Bình ra, Từ Ngôn tính là lần đầu tiên nhìn thấy Tiên Thiên Linh Bảo khác.
Từ Ngôn có thể kết luận trong miệng núi lửa cất giấu bảo vật, nếu không Tước Đạo Nhân kia sẽ không lưu luyến nơi đây, bất chấp nguy hiểm, song y thật không ngờ đó lại là Tiên Thiên Linh Bảo.
Xác định lưỡi dao khổng lồ trong biển lửa có khí tức Tiên Thiên Linh Bảo, Từ Ngôn kinh hỉ không thôi, nếu có được trọng bảo này, thân thể y càng thêm cường hãn khủng bố.
Đã có được một kiện Tiên Thiên Linh Bảo là Hỗn Nguyên Bình, nếu lại có thể được thêm một kiện Tiên Thiên Linh Bảo nữa, tài phú của Từ Ngôn ắt trực truy cường giả Tán Tiên!
Về phần mang ngọc có tội, dẫu sao y sẽ không vứt bỏ Hỗn Nguyên Bình, bản thân có một kiện Thiên Linh Bảo cũng đã bị người dòm ngó, có hai kiện vẫn bị người dòm ngó, tự nhiên là càng nhiều càng tốt.
Tiên Thiên Linh Bảo trân quý, khắp thiên hạ tìm cũng chẳng thấy được mấy món, đã gặp phải há có thể bỏ qua?
Suy nghĩ chốc lát, Từ Ngôn liền thu Dạ Nhãn vào, phong nhập Thiên Cơ phủ.
Địa Linh Bảo này có chút cổ quái, tựa như có mối liên quan với thanh cự kiếm đằng xa, nếu không sẽ không càng đến gần cự kiếm lại càng xoay chuyển nhanh, để tránh phát sinh ngoài ý muốn, vẫn nên thu hồi thì hơn.
Sau đó, Từ Ngôn lấy ra Hắc Phong Kỳ, mãnh liệt vung lên, phong ấn liền mở ra, lập tức vô tận ma khí xông ra, theo ma khí xuất hiện, còn có một lá cờ đen.
Dùng Ma Giác chuyển đổi Linh lực thành ma lực, Từ Ngôn thành công thúc dục Hắc Ma Phiên, lấy Địa Linh Bảo này bao lấy bản thể, dùng Long Ly mở đường, như vậy lao thẳng vào biển lửa nham tương, thẳng đến lưỡi dao khổng lồ Kình Thiên đằng xa.