Nhật Ký Crush Bạn Cùng Bàn

Lượt đọc: 10032 | 5 Đánh giá: 8,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97.. Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116.. Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124.. Chương 125.. Chương 126 Chương 127 Chương 128.. Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132..
Tiến »
Chương 130
mình đã bỏ lỡ những gì?..

❊ ❊ ❊

Một vài khoảnh khắc trong cuộc đời, mình nhận ra mình thực sự đã bỏ lỡ rất nhiều thứ...

Mình vì không có đủ dũng khí nên đã bỏ lỡ ước mơ.

Vì không can đảm để tỏ tình mà bỏ lỡ cậu.

Hôm ấy có một ai đó đã hỏi tôi trên Sarahah rằng: "Em rốt cuộc, có định tỏ tình với tôi không?"

Ừm, mình thừa biết người đó mãi mãi, vĩnh viễn cũng không phải là cậu. Nhưng vẫn cứ nghĩ đó là cậu...:)

Mà cậu này, dạo ấy mình và cậu cùng đăng ký nguyện vọng vào trường đại học sân khấu điện ảnh... Nhưng cuối cùng mình lại từ bỏ và đến với ngôi trường mình chưa từng nghĩ tới. Mình chỉ hy vọng cậu có thể bước tiếp ước mơ của mình, nhưng cậu cũng lại không.:)

Cậu biết không, khi mình xem danh sách trúng tuyển vào trường của mình hiện tại, có rất nhiều, rất nhiều người có tên giống cậu. Lúc đó chỉ mong sao có phép màu xuất hiện, biến mình và cậu cùng học chung một ngôi trường. Nhưng mình thật viển vông. Cậu không phải mình, lại càng không thể ngu ngốc đến nỗi vì mình mà chọn vào trường cậu không thích.:)

Ừm, dạo này hay hiện lên thông báo cậu đang ở đâu đó rất gần mình. Vậy mà tìm mãi vẫn không thấy được...

***

Hà Nội, 31.08.2017...

Mãi mãi cũng không tìm thấy được...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97.. Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116.. Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124.. Chương 125.. Chương 126 Chương 127 Chương 128.. Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132..
Tiến »