Nhân Vật Phản Diện Tôi Nuôi Đều Ngoẻo

Lượt đọc: 4389 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 125
luôn là mèo của cậu 20.

❊ ❊ ❊

Diệp Trần chạy điên cuồng tới điểm tập hợp của nhóm Trần Lâm, mở bản đồ theo dõi hướng di chuyển của Trần Lâm rồi chạy qua đó.

Nhóm của Trần Lâm đã vào núi trước khi Diệp Trần tới. Sau khi vào núi, người có dị năng tàng hình che cho bọn họ, người có dị năng hệ chó bắt đầu tìm kiếm mùi của zombie chúa.

Trong lúc Diệp Trần đang đuổi theo họ, thiết bị liên lạc mang theo người bỗng đổ chuông. Cô nhận cuộc gọi, đeo tai nghe lên tai, Bạch Sùng sốt ruột gắt gỏng: “Diệp Trần, em đâu rồi?! Em đi đâu vậy?! Em không nói tiếng nào đã chạy đi như vậy không nghĩ tới chuyện sẽ làm tôi lo lắng hay sao?!”

“Có nghĩ mà.” Ánh mắt Diệp Trần dịu dàng, “Vậy nên anh vừa gọi cho tôi, tôi liền nghe máy ngay.”

Bạch Sùng được lời này trấn an, giọng trở nên lý trí hơn, quay trở lại đề tài chính: “Em đi đâu rồi? Đang làm gì vậy?”

“Tôi đi giúp Trần Lâm.”

“Em điên à?!” Bạch Sùng giật mình thốt lên, “Không phải tôi nói là mặc kệ rồi sao?”

“Vậy nên anh không cần phải xen vào.” Diệp Trần bình tĩnh nói, “Bạch Sùng, anh có tính toán thế nào, hoạch định ra sao, cứ việc làm theo những gì anh nghĩ, không cần phải vì tôi mà thay đổi bất kỳ chuyện gì.”

“Tôi…”

“Tôi biết là rất khó, Bạch Sùng, vậy nên trước đây tôi đã nghĩ, phải chăng không nên nói cho anh biết tôi đang làm gì. Vì nói cho anh, anh nhất định sẽ muốn thay đổi vì tôi. Đó không phải là điều tôi hy vọng.”

Lúc anh ta là Lâm Giản Tây, cô bỏ công cả đời để biến anh ta thành tiểu đệ của Sở Thiên.

Sau đó anh ta thành Lục Lương.

Cuộc đời khi anh ta là Lục Lương, anh ta liều mạng phản kháng, liều mạng giãy dụa, khiến cô bỗng nhận thức được…

Dựa vào đâu chứ?

Cô dựa vào đâu mà tự cho là đúng, bắt anh ta từ bỏ mục tiêu của bản thân, từ bỏ cuộc đời của chính anh ta, vì hồi tưởng và cảm thông cô mà đi một con đường anh ta không muốn, cúi đầu phục tùng người khác.

Sau này, cô vẫn luôn muốn lừa gạt anh ta, cho đến khi cô trở thành Tống Uyển Thanh, Lục Minh lừa cô để đi chịu chết một mình, cô mới hiểu, cảm giác bị người giấu diếm, lừa gạt hóa ra là như vậy. Từ khi họ gặp nhau, yêu nhau, họ đương nhiên đã trở thành một phần cuộc đời của đối phương. Cô lựa chọn thế nào không nên do anh ta chọn giúp.

Vậy nên cô mới thoải mái nói với Bạch Sùng: “Bạch Sùng, tôi có mục tiêu của mình. Vì mục tiêu này, tôi phải đi trợ giúp Trần Lâm. Anh chờ tôi quay về.”

Nói xong, Diệp Trần dứt khoát cúp máy, nhảy vào trong rừng.

Trong rừng không có tín hiệu. Bạch Sùng gọi lại cho cô nhưng chỉ có tiếng máy bận.

Bạch Sùng thấy hơi sốt ruột.

Anh ta hiểu rõ lời Diệp Trần nói, anh ta biết cô cũng là một người làm nhiệm vụ, nhiệm vụ lần này nhất định có liên quan với việc cô bỏ đi, rất có khả năng nhiệm vụ của cô là trợ giúp Trần Lâm hoặc là giết zombie chúa.

Bạch Sùng nhận định vế sau có khả năng cao hơn. Vì nếu là trợ giúp Trần Lâm, Diệp Trần đã chẳng ở bên anh ta lâu như vậy.

Bạch Sùng gọi điện thoại một lúc không được liền sốt ruột đi ra ngoài gọi Nghiêm Uy.

“Trạm trưởng, có việc báo cáo! Dương Thu đi rồi.”

“Dương Thu?”

Bạch Sùng ngẩn người, Nghiêm Uy cau mày: “Cậu ta nói là đi tìm Trần Lâm để giết zombie chúa, chỉ để lại một phong thư.”

Bạch Sùng cầm thư đọc lướt qua, nội dung đại khái là những lời cảm kích và vài lời dặn dò như di ngôn. Có thể thấy, Dương Thu đi với quyết tâm sẵn sàng chịu chết.

Bạch Sùng thật muốn chửi thề, quay về đi tìm vũ khí.

“Trạm trưởng, cậu định làm gì?”

Nghiêm Uy tròn mắt. Bạch Sùng vừa trang bị vũ khí vừa đáp: “Tôi đi tìm họ, anh bảo vệ căn cứ cẩn thận. Lần diệt zombie chúa này, lực lượng tinh nhuệ của các căn cứ khác đều đi cả, tôi e rằng đây là kế điệu hổ ly sơn.”

“Không đến mức ấy chứ…”

Nghiêm Uy đưa súng lục cho Bạch Sùng: “Giờ zombie đã thông minh tới vậy rồi sao?”

“Anh cho rằng vì sao zombie chúa lại là zombie chúa?”

Bạch Sùng giải thích: “Chính là vì chẳng những gã có được trí tuệ sánh ngang con người mà còn có thân thể mạnh gấp vạn lần thân thể loài người. Kế điệu hổ ly sơn đã có từ ngàn đời, anh cho rằng zombie lại không thể nghĩ ra sao?”

Nói xong, Bạch Sùng cũng đã chuẩn bị xong các thứ, định đi ngay, vỗ vai Nghiêm Uy: “Giao căn cứ lại cho anh.”

“Cậu yên tâm.” Nghiêm Uy chào theo quân lễ. Bạch Sùng đang chuẩn bị ra khỏi cửa thì bị một cậu lính cản đường.

Cậu lính kia vừa chạy tới liền thở hổn hển báo cáo: “Không ổn rồi, trạm trưởng, có cầu viện khẩn cấp.”

“Cầu viện?”

Bạch Sùng nhíu mày, cậu lính nôn nóng nói: “Thành phố B bị bao vây tấn công! Có rất đông zombie…”

Còn chưa nói dứt lời, một cậu lính khác lại chạy vội vào nói ngay: “Trạm trưởng, căn cứ H bị bao vây rồi!”

Nghiêm Uy hết sức ngạc nhiên. Bạch Sùng cầm đao, mặt lạnh lùng.

Còn đi cứu Diệp Trần nữa không?

Giây phút này, anh ta phải lựa chọn.

Đi tìm Diệp Trần không biết có thành công hay không;

Hoặc đi cứu mấy vạn dân chúng.

Anh ta do dự, 666 nhỏ tiếng nhắc nhở: “Chủ nhân… những người này là do anh vất vả lắm mới cứu được.”

Bạch Sùng cầm đao, nhắm mắt lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »