Nhân Vật Chính Làm Người Ta Tránh Lui Chín Mươi Dặm

Lượt đọc: 1641 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 54

❊ ❊ ❊

),Thuần Thú Linh, Kính Chiếu Yêu một trận pháp bảo đều đập xuống, bất luận là chim muông thú vật gì đều bị hắn xách cổ nhét vào luyện yêu lô. Nếu là dùng tam muội chân hỏa đốt đốt một cái, nói không chừng thật đúng là có thể luyện ra một con thông thiên yêu thú vô cùng cường hãn.

(*)招妖幡 – Chiêu yêu phiên – Là một vũ khí ma thuật có thể triệu hồi yêu quái. Trong “Truyền thuyết về các vị thận” nó được xem như pháp bảo của Nữ Oa.

Link:

Cũng may tiên nhân tính tình ôn hòa, chỉ đem tiên lô từng đem vô số yêu nghiệt luyện thành tro bụi mà dùng như một cái lồng sắt, ở trong doanh trại đi vòng vo một vòng, nhìn một đám yêu nghiệt run lẩy bẩy trong lô một chút, đang suy nghĩ còn thiếu phẩm loại nào, đột nhiên chỉ thấy doanh trướng bên cạnh đang run rẩy, mắt liếc qua, nguyên lai là một con bạch hùng cự đại núp trong bóng tối, tựa hồ đang cùng người nào nói chuyện.

Con gấu này, yêu khí ngược lại là mạnh nhất.

Tiên nhân lòng hiếu kỳ xưa nay cũng nặng, liền đi đến nhìn qua một cái, nguyên lai ở đó có một con bạch hùng cùng một con lão hồ ly đã hóa hình người, hẳn là đang âm thầm trò chuyện với nhau.

Phần lớn yêu tộc trong Yêu Châu đều là bị Yêu Vương quán chú yêu khí thôi hóa thành tinh, tuy thực lực cường hãn, trí khôn nhưng vẫn dừng lại ở thời kỳ dã thú, ngày thường chúng liền dùng thú hình mà hành động, cùng yêu tinh trong trí nhớ của Dạ Minh Quân rất bất đồng, lúc này thấy một con hồ ly tinh hóa hình ngược lại là cảm thấy rất mới lạ.

Lão hồ ly kia cũng không có lãng phí ngoại hình của mình, khẽ vuốt chòm râu liền đối với bạch hùng dụ dỗ nói: “Hùng tộc thủ lãnh, ngươi cho rằng thổ địa của nhân loại như thế nào?”

” Được a, so với Tuyết Nguyên (cánh đồng tuyết) thì thoải mái hơn.”

Bạch hùng trả lời rất ngay thẳng, thấy nó như vậy, lão hồ trong ánh mắt thoáng qua vẻ đắc ý, “Vương thích Tuyết Nguyên, sau này nhất định sẽ không lưu ở chỗ này, nếu chúng ta thắng loài người, ngươi nói nơi này sẽ là lãnh địa của ai?”

Tựa hồ là đối với cái vấn đề rõ ràng này có chút bất mãn, bạch hùng thủ lãnh chỉ không nhịn được nói: “Vậy dĩ nhiên là theo như quy củ cũ, ai đánh xuống liền thuộc về người đó, ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?”

“Cho nên, chúng ta nhưng không thể để cho Thường Huy cái tên nhân loại này chiếm hết danh tiéng, ngươi suy nghĩ một chút, địa phương tốt như vậy, nếu như các huynh đệ còn sống cũng rất bực bội, bị một đống quy củ vô dụng của loài người quản thúc, cuộc sống còn có thể đi qua sao?”

Nhắc tới các loại quy củ trong quân doanh, vẻ mặt lão hồ rất là bất mãn, bạch hùng thủ lãnh đã sớm kìm nén đến lợi hại tự nhiên cũng không nhịn được, liền tức tối nói: “Không sai, chúng ta phải tiêu diệt cái tên nhân loại còn sót này!”

“Vương một mặt che chở Thường Huy, muốn từ trong tay Vương cầm lấy người này, khó khăn a.”

Mắt thấy con gấu đần này cư nhiên chỉ thử đơn giản như vậy cũng bì lừa, trong lòng hồ ly âm thầm khinh bỉ chỉ số thông minh của yêu tộc một phen, trên mặt nhưng vẫn là bộ dáng thương nước thương dân, “Nếu như Vương đang cùng Tô Cách chiến đấu mà bị thương bế quan là tốt, đến lúc đó Yêu Châu do một chủng tộc cường đại tiếp quản, chúng ta cũng không cần chịu khí của Lộc Tộc.”

“Thật giống như có điểm đạo lý.”

“Đương nhiên —— “

Ngay tại lúc hắn đang muốn thuận miệng tiếp tục thực hiện kế hoạch, đột nhiên phát hiện thanh âm tiếp lời rất là xa lạ, ngẩng đầu một cái liền kinh hãi, một tên bạch y nam nhân nhìn hết sức quen mắt đang cười khanh khách đứng ở trước mặt, trên tay là lò luyện đan thanh đồng cũng không biết là pháp bảo gì, không ngờ đem nửa người cự đại bạch hùng hút vào, chỉ còn lại một cái chân béo vẫn còn hướng ra phía ngoài mà đạp đạp.

Bị cảnh tượng này cả kinh thiếu chút nữa tháo râu mình ra, thanh âm lão hồ đầy vẻ không dám tin, “Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

“Ta đang đánh lén nó.”

Thành khẩn nói ra hành động vô sỉ tự mình thân là thượng cổ thần khí lại đi đánh lén một con tiểu yêu chỉ có trăm năm đạo hạnh, Dạ Minh Quân khởi pháp lực lại đem luyện yêu lô vỗ một cái, trong nháy mắt liền đem bạch hùng đang giãy giụa toàn bộ thu vào, ngay sau đó ánh mắt lưu quang động một cái, một con mắt liền khám phá thân phận thật sự của con hồ ly này, đó không phải là hình thái hồn phách của Thường Huy sao.

Suy nghĩ Kỷ Mạch chỉ gọi hắn bắt động vật, Dạ Minh Quân đối với con người cũng liền không có hứng thú gì, liền hữu hảo hỏi: “Con Lộc xinh đẹp nhất ở nơi đây đâu?”

Là Kỷ Mạch phái hắn tới, Thần Tinh Tế Ti này rốt cuộc có thủ đoạn gì, lại để cho một nam nhân cường hãn như vậy vì hắn mà đặt mình vào nguy hiểm!

Không nghĩ tới cái tên đoạn tụ kia đối với thế sự luôn chán ghét lại có thể tách ra, còn hết lần này tới lần khác liền nhiễu loạn kế hoạch của hắn, Thường Huy thầm mắng, trong lòng lại là động một cái, vậy thì giả bộ sợ hãi mở miệng: “Đang ở Toái Băng Hồ chỗ sâu nhất trong rừng rậm ở phía tây, nơi đó có một con Lộc thiên hạ độc nhất vô nhị.”

“Thú vị!”

Theo phương hướng kia tỏa ra thần thức cuối cùng không có phân nửa yêu khí, Dạ Minh Quân liếc hồ ly một cái, tựa hồ đã đoán được đầu lộc kia là thân phận như thế nào. Tuy biết như vậy, không có để ý tới cái tên lão hồ kia giả vờ bị dọa sợ té xỉu không dậy nổi, chỉ lấy luyện yêu lồ về liền hướng về phía rừng rậm thẳng bước trên mây mà đi.

Thế nhưng khiến cho Dạ Minh Quân cũng không cảm giác được yêu khí lộc, nhất định là tồn tại thành tiên thoát thai hoán cốt, Kỷ Mạch thấy nó sẽ rất ngạc nhiên a!.

❊ ❊ ❊

Tác giả có lời muốn nói:

Kỷ Mạch: Cái tên Dạ Minh Quân này, đi bắt một con tiểu yêu mà thôi làm sao còn không trở lại, rốt cuộc đi đâu rồi?

Tô Cách: Chim bồ câu của ta nói các thủ lãnh yêu tộc bỗng nhiên biến mất, ngay cả hóa thân của Thường Huy cũng mất tích.

Kỷ Mạch: Hắn rốt cuộc đi bắt cái gì!

Dạ Minh Quân (nhìn chăm chú): Một con lộc bạch sắc

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024