Nhân Đạo Kỷ Nguyên

Lượt đọc: 11543 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 106
chân giả đạo cảnh

❊ ❊ ❊

Tử Hà Sơn là một ngọn núi kỳ lạ, hợp với cái tên.

Từ phía xa nhìn vào giống như bị bao phủ bởi một lớp màu tím, giống như cảnh thần tiên

Trong núi có một yêu vương có yêu danh hiển hách thế nhưng chưa ai nhìn thấy mặt nó bởi mỗi khi xuất thủ thì cả bầu trời bị một đám mây tím bao phủ. Bất luận người khác sử dụng thần thông bí thuật gì đều không thể thấy được người trong đó là nam hay nữ nên được gọi là Tử Hà Yêu Vương.

Tử Hà Sơn Tử Hà Đại Vương nổi danh vì thần bí, vài chục năm gần đây càng chưa xuất hiện lần nào. Nhưng trên núi Tử Hà lại có một người bình thường xuất hiện, y mặc một bộ lục bào, y là Lục Tinh Tử. Không mấy người biết rõ thần thông của y nhưng bởi vì y là người trên Tử Hà Sơn nên các yêu vương quanh đó đều nể mặt y.

Tử Hà Sơn là thật, Lục Tinh Tử cũng là thật nhưng Yêu Vương đại hội là giả

Kể từ lúc Nam Lạc tới Lạc Linh Sơn chỉ rời đi một lần, chính là lúc chém giết Kim Sa đại vương. Kim Sa Đại Vương lại có vài phần giao tình với Lục Tinh Tử, sau khị bị Nam Lạc chém giết không bao lâu thì y tới Táng Hồn Sơn, lúc đó y mới biết Kim Sa đã bị chém chết rồi… tìm những yêu quái bên cạnh Kim Sa tra hỏi mới biết là bị một người có tên Nam Lạc phóng ra một đạo bạch quang chém giết, không có sức phản kháng

Nam Lạc dù có chút danh khí trong thiên địa nhưng là thuộc về tầng giữa, mạnh như Đế Tuấn, Thái Nhất, Tổ Vu sẽ không đặt hắn trong mắt. Còn những tiểu yêu tiểu quái sẽ không biết, dù có là đã nghe danh nhưng chỉ thoáng cái đã quên. Tầm mắt của chúng chỉ dừng trong một ngọn núi nên không biết tên của Nam Lạc

Tiểu yêu tiểu quái không biết nhưng Kim Sa biết, dù vậy gã vẫn không sợ bởi sau lưng gã có một lão tổ tông. Thế cho nên dựa vào tu vi Thiên Tiên trung kỳ của mình mà gã đã được làm một Yêu Vương, người khác đều nể mặt lão tổ tông của gã nên mới không chiếm núi, cướp linh mạch

Nam Lạc không biết Kim Sa có địa vị hiển hách gì, cho dù biết, vẫn giết. Đại Vu hắn còn dám giết, Yêu Tộc có lão tổ tông cũng đã giết rất nhiều, thêm một tên thì có đáng là gì.

Kim Sa còn chưa kịp nói ra tên lão tổ tông đã bị chém chết, lúc chết còn đang suy nghĩ kẻ này sao lại có thể làm thế được, còn không cho người khác nói hết câu.

Lục Tinh Tử không chỉ nghe tới tên của Nam Lạc thậm chí còn biết rất nhiều về Giám Thiên Tinh Quân. Biết Nam Lạc là người lại càng cảm thấy không thể tin nổi, hơn nữa còn cảm thấy hứng thú với Yêu Nguyệt Kính có thể chiếu khắp thiên địa càn khôn.

Năm đó Nam Lạc giúp Phục Hy không phải mang tiếng là công chủ nhân tộc lại đi làm đệ tử của người khác đã nói rằng hắn có một kính có thể chiếu khắp thiên địa càn khôn. Không biết vì sao mà lại được lưu truyền trên thế gian, dù có nhiều người cảm thấy đó chỉ là bốc phét nhưng vẫn có rất nhiều người muốn trong thấy cái kính này. Lục Tinh Tử là một trong số đó.

Bởi y có một thần thông tên Nguyệt Ảnh Thuật, có thể ẩn thân dưới ánh trăng, chỉ cần có nơi mà ánh trăng chiếu tới thì thân thể có thể đi theo. Nếu như không phải phụ thuộc vào ánh trăng thì Nguyệt Ảnh Thuật tuyệt có thể coi như thiên hạ đệ nhất Ẩn Thân Thuật.

Ảnh Nguyệt Thuật có thể coi là một phương pháp dùng Thái Âm tinh lực chỉ là điều kiện tương đối hà khắc, cần phải có ánh trăng sáng rõ, Thái Âm Tinh Lực phải nồng nặc, bao phủ thiên địa thì mới có thể dùng được.

Cũng bởi vì điều kiện sử dụng quá hà khắc nên y mới thông qua Nguyệt Ảnh thuật tạo ra Kính Độn thuật, Kính Độn Thuật tuy có hạn chế là linh tính của gương nhưng vẫn có thể đảm bảo được tính quỷ bí, vô hình và cực nhanh của độn thuật.

Cho nên khi nghe nói Nam Lạc có một cái kính có thể xét Thiên Địa Càn Khôn thì y đã động tâm. Nghĩ rằng nếu mình có một cái kính như vậy chẳng phải là có thể hoàn toàn thay thế Nguyệt Ảnh Thuật sao, có thể tuỳ ý sử dụng, thân theo bóng sáng của kính đi khắp thiên địa.

Y nổi lên lòng tham với Yêu Nguyệt Kính nhưng lại cực kỳ cố kỵ với danh đầu của Nam lạc. Có thể thoát thân trong tay của hai vị đại vu tiếng tăm lừng lẫy thì không phải người bình thường có thể sánh được.

Tuy y chưa từng nhìn thấy chiến kỹ của Hình Thiên và Hậu Nghệ nhưng vẫn có thể so sánh với mình. Thầm nghĩ rằng nếu mình bị vây giết thì không thể nào thoát được, trừ phi ánh trăng khắp trời, sử dụng Nguyệt Ảnh Thuật độn tẩu, còn nếu dùng Kính Độn Thuật thì không chắc chạy nổi.

Một mình thì không dám động thủ với Nam Lạc huống hồ còn có Bắc Linh sát tính cực nặng. Ngoại trừ danh tính Toạ Hạ Ma Tướng Bắc Linh của Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân thi y chẳng hay biết gì về nàng cả, mà ngoại nhân thì lúc nào cũng gọi nàng là Ma Tướng Bắc Linh.

Cho nên y mời lão tổ tông của Kim Sa là Kim Quang đạo nhân tới, không ai biết xuất thân của Kim Quang đạo nhân nhưng dựa vào bản thể của Kim Sa mà đoán thì hẳn lão cũng là một loại thảo mộc đắc đạo thành cây, bởi Kim Sa chính là một cây Kim Sa đằng hoá hình.

Hai người hợp kế nhưng cảm thấy còn chưa ổn thoả phải mời thêm yêu tộc tới nữa. Việc mời các bằng hữu đáng tin cậy mà pháp lực cao cường cũng mất tới vài năm.

Tập hợp lại cùng một chỗ cũng phải tránh đánh rắn động cỏ nên vẫn âm thầm quan sát cho tới một ngày phát hiện ra Bắc Linh từ lâu rồi đã không còn xuất hiện. Liền phái một con chim khách vào núi tìm hiểu.

Sau đó là tràng cảnh bái sơn, cũng chỉ để thám thính hư thực. Để biết Bắc Linh có rời núi hay không, để biết vì sao Nam Lạc chưa từng rời núi.

Sau khi do thám xong biết được Nam Lạc chỉ còn một mình, lại vì tu luyện thần thông nhầm lối suýt chết, không thể nhúc nhích liền trở nên vui vẻ. Thương nghị hồi lâu, một người muốn Yêu Nguyệt, một người muốn Thanh Nhan.

Lục Tinh Tử rất tự tin vào bản lĩnh của mình, tuy cảm thấy mình không nhất định có thể thắng được Nam Lạc nhưng lại nhìn ra được thân thể của Nam Lạc quả là có chuyện. Khí tức như có như không rất giống với việc sắp vẫn lạc.

Trong mấy ngày chuẩn bị này lại phát hiện trên Lạc Linh Sơn mỗi khi đêm về thì trong núi sẽ hiện lên một cái gương bị bao phủ trong ngũ sắc quang thải. Trong mắt tiểu yêu tiểu quái nó rất giống ánh trăng, nhưng dưới mắt của họ thì đó là một cái gương.

Tình trạng này khiến kế hoạch của họ bị Kim Quang đạo nhân ngăn lại.

Lão đứng dưới bầu trời đêm chỉ vào quang mang của Yêu Nguyệt Kính nói: “Chỉ sợ chúng ta đều bị Nam Lạc lừa, chỉ bằng thủ đoạn dung hợp thiên địa này thì hẳn là chỉ có người thuộc Đạo Cảnh mới làm được”

“Đạo cảnh, chính là đạo cảnh trong tiên, thần, đạo, thánh tứ cảnh mà Yêu Sư Côn Bằng đã nói sao? Ta nghe nói Đạo cảnh trong thiên địa cực ít. Thánh cảnh lại chỉ có một người là Thượng Đế, Nam Lạc mới tu hành được bao lâu, làm sao có thể bước vào Đạo Cảnh được” Lục Tinh Tử kinh nghi nói

Kim Quang đạo nhân giải thích: “Yêu Sư Côn Bằng dưới Bất Chu Sơn từng nói khi một người tu luyện đại đạo tới cùng cực, tiến thêm một bước nữa lĩnh ngộ thêm một đại đạo khác thì có thể bước vào Đạo Cảnh, cách phán đoán này chỉ duy có mình là biết được. Nhưng người bước vào Đạo cảnh có một thủ đoạn mà những người khác không có”

“Chẳng lẽ là dung hợp thiên địa?” Lục Tinh Tử vội hỏi

“Không sai, Đạo Cảnh đã không còn giống như Thần cảnh tu luyện một hoặc vài loại đại đạo nữa mà chính là chậm rãi dung nhập bản thân vào trong thiên địa đại đạo, cuối cùng bước ra đại đạo của chính mình, đó là Thánh đạo”

“Lẽ nào hắn ta thực sự bước vào Đạo cảnh, chúng ta nên dừng tay sao?”

“Ha ha, dừng tay, làm gì có chuyện như thế được, Kim Sa tiểu tử tuy không nên thân nhưng rất hiếu thuận, nào có thể để cho người ta mặc tình chém giết. Lão phu có thể xác định Đạo cảnh của người này không phải Đạo cảnh chân chính, có lẽ hắn còn chưa bước ra một bước sau cùng, lại có thể là đang tu luyện một loại pháp thuật hoặc thần thông nào đó”

“Ha ha, ta nói rồi, hắn mới tu hành được bao lâu, làm sao có thể bước vào Đạo Cảnh được chứ, bao giờ chúng ta động thù.”

“Đừng vội, lão phu có một bằng hữu có thù giết con với người này, ba ngày trước lão phu đã phái người truyền tin, mấy ngày nữa hắn sẽ tới. Thêm một người thêm một phần thắng, tuy người này chỉ là giả Đạo Cảnh nhưng dựa vào việc Yêu Nguyệt Kính đã dung hợp với một phương thiên địa thì thần thông tuyệt không tầm thường. Ha ha, ngươi yên tâm, lão hữu của ta chỉ cần mệnh của hắn, những thứ khác chẳng bận tâm”

“Ha ha, đương nhiên ta tin tiền bối rồi, đại vương nhà ta còn nói với ta rằng pháp lực của ngài không chỉ tinh thâm mà tâm tình còn trong sáng, làm người chân thật”

Kim Quang đạo nhân cười ha hả, với những lời của Lục Tinh Từ không hề có ý kiến gì, chỉ là nhìn về phía quang vận ngũ sắc của Yêu Nguyệt Kính hơi hơi xuất thần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »