Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3532 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chín

Có lẽ bố mẹ cô nghĩ rằng cô không nghe thấy tiếng họ cãi nhau trong phòng khách dưới nhà. Từ lâu cô đã biết rằng “Pip” là một trong những từ gây chú ý nhất, kể cả khi nó vang lên đâu đó bên kia bức tường hay dưới sàn nhà.

Pip ghé sát tai vào khe cánh cửa phòng ngủ mở hé, cố gắng lắng nghe và kết nối vài chi tiết của cuộc trò chuyện thành một câu chuyện hoàn chỉnh. Mẹ của cô không mấy vui vẻ khi Pip dành quá nhiều thời gian nghỉ hè của mình cho bài tập ở trường. Bố cô không hài lòng lắm vì bà đã nói như thế. Rồi mẹ cô thấy không vui vì ông đã hiểu lầm ý bà. Bà nghĩ rằng việc ám ảnh về vụ án Andie Bell là thứ không lành mạnh đối với cô. Đến lượt bố cô, ông lại bực mình vì mẹ cô không cho cô đủ không gian riêng để phạm sai lầm và tự mình học hỏi, cho dù đó có là sai lầm, nó vẫn là quyền tự do của cô.

Pip nhanh chóng thấy chán cuộc tranh cãi dưới tầng, cô đóng cửa phòng ngủ, biết rằng cuộc tranh luận ấy sẽ sớm đi tới hồi kết mà chẳng cần đến sự can thiệp trung lập nào. Cô còn có một cuộc điện thoại quan trọng cần gọi nữa.

Cô đã gửi tin nhắn riêng cho cả hai người bạn thân của Andie tuần trước. Emma Hutton vừa trả lời rằng cô ấy không ngại trả lời “chỉ một vài” câu hỏi vào 8 giờ tối nay. Khi Pip kể Ravi nghe chuyện này, anh nhắn lại cả một trang dài đầy những icon khen ngợi và kinh ngạc.

Pip liếc nhìn đồng hồ trên máy tính và cái liếc nhìn ấy nhanh chóng biến thành một ánh mắt nôn nóng. Đồng hồ ngoan cố dừng lại ở 7 giờ 58 phút.

“Ôi trời đất, xem nào.” Cô rên rỉ khi mãi mà số 8 trên con số 58 phút vẫn chưa chịu nhảy sang số 9.

“Chắc là đến giờ rồi.” Pip tự nhủ sau khoảng chờ đợi dài như cả thế kỷ. Cô nhấn nút ghi âm trên ứng dụng của mình, bấm số gọi Emma, nổi da gà vì hồi hộp. Đầu dây bên kia bắt máy sau ba lần đổ chuông.

“Xin chào?” Một giọng nói tông cao ngọt ngào cất lên.

“Chào, Emma, em là Pippa đây.”

“Ồ, chào em. Chờ chút để chị lên phòng nhé.”

Pip lắng nghe một cách hết sức thiếu kiên nhẫn tiếng từng bước chân Emma bước lên cầu thang.

“Được rồi,” cô ấy nói. “Vậy, em bảo là em đang làm một dự án tại trường về Andie đúng không?”

“Vâng, kiểu vậy ạ. Về quy trình điều tra vụ mất tích của chị ấy và vai trò của truyền thông trong đó. Một kiểu nghiên cứu điển hình thôi.”

“Ồ.” Emma nói, giọng có vẻ không chắc chắn. “Chị không chắc chị có thể giúp được gì nhiều không nhé.”

“Không sao ạ, em chỉ muốn hỏi vài câu đơn giản theo những gì chị còn nhớ. Vậy chị biết tin Andie mất tích khi nào?”

“Ừm... hình như khoảng 1 giờ sáng. Bố mẹ của cô ấy gọi cho cả chị và Chloe Burch, bọn chị là bạn thân nhất của Andie. Chị bảo với họ là chị chưa gặp hay nói chuyện gì với cô ấy, để chị gọi lòng vòng hỏi thăm xem. Chị đã cố gọi Sal Singh vào đêm hôm đó nhưng anh ấy không bắt máy cho đến tận sáng hôm sau.”

“Cảnh sát có liên hệ với chị không ạ?” Pip hỏi.

“Có chứ, hôm sáng thứ Bảy. Họ có đến hỏi vài câu.”

“Vậy chị đã nói gì với họ?”

“Cũng giống những gì chị nói với bố mẹ của Andie thôi. Chị chẳng biết cô ấy đang ở đâu, cô ấy chẳng nói gì với chị việc mình muốn đi đâu cả. Họ cũng dò hỏi về bạn trai của Andie, cho nên chị kể với họ về Sal và việc chị đã gọi để báo anh ấy chuyện Andie mất tích.”

“Chị kể những gì về Sal ạ?”

“À thì, chỉ kể rằng họ có cãi nhau sao đó ở trường hồi tuần trước. Chị chắc chắn đã thấy họ cãi nhau vào thứ Năm và thứ Sáu, chuyện đó không bình thường lắm. Thường thì Andie hay kiếm cớ gây lộn với Sal thôi chứ anh ấy không phản ứng lại. Nhưng lần này anh ấy có vẻ cực kỳ tức giận về chuyện gì đó.”

“Về chuyện gì cơ ạ?” Pip hỏi. Bỗng dưng cô hiểu rõ hơn vì sao cảnh sát lại nghĩ thẩm vấn Sal chiều hôm đó là điều phải làm.

“Thật lòng mà nói, chị cũng chẳng biết. Lúc chị hỏi Andie, cô ấy chỉ bảo Sal cư xử “như một thằng khốn” về chuyện gì đó.”

Pip sửng sốt. “Ồ, vậy nghĩa là Andie không định gặp Sal vào thứ Sáu tuần đó ạ?”

“Không, thực ra cô ấy chẳng định làm gì cả, hôm đó cô ấy phải ở nhà mới đúng.”

“Ôi, làm sao như thế được nhỉ?” Pip ngồi thẳng người.

“Ừm, chị không biết có nên nói không nữa.”

“Không sao đâu chị...” Pip cố gắng giấu đi vẻ thất vọng trong giọng nói của mình. “Nếu chi tiết đó không liên quan thì em cũng chẳng đưa nó vào bài nghiên cứu. Chỉ là biết đâu nó sẽ giúp em hiểu rõ hơn về tình huống mất tích của chị ấy.”

“Thôi được rồi. Chuyện là em gái của Andie, Becca ấy, đã phải nhập viện vì tự ngược đãi bản thân* vài tuần trước đó. Bố mẹ cô ấy phải ra ngoài, nên họ bảo Andie ở nhà để chăm Becca.”

“Ồ.” Pip không biết nói gì hơn.

“Ừ, chị biết, tội bé ấy. Thế mà Andie vẫn bỏ em ấy đi. Bây giờ ngẫm lại chị mới hiểu, việc có một người chị gái như Andie là điều khó khăn đến nhường nào.”

“Ý chị là sao?”

“Ờ thì, chỉ là, chị không muốn nói xấu người đã khuất, em biết đấy, nhưng... năm năm trôi qua, chị đã trưởng thành và thay đổi rất nhiều, nghĩ về khoảng thời gian đó, chị không thích mình của lúc ấy chút nào. Người đã từng ở cùng Andie.”

“Kiểu chị ấy là một người bạn xấu?” Pip không muốn nói quá nhiều, cô muốn giữ cho Emma tiếp tục nói.

“Có và không. Khó giải thích lắm,” Emma thở dài. “Tình bạn kiểu Andie rất độc hại, nhưng vào thời điểm đó, chị cứ như bị cô ấy thao túng vậy. Chị muốn trở thành cô ấy. Em sẽ không viết mấy chuyện bên lề này vào bài nghiên cứu đó chứ?”

“Không, dĩ nhiên là không rồi ạ.” Pip nói dối.

“Được rồi. Này nhé, Andie xinh đẹp, nổi tiếng, hóm hỉnh. Là bạn của cô ấy - một người mà cô ấy chọn dành thời gian - sẽ khiến em cảm thấy mình đặc biệt. Cảm thấy mình được săn đón. Rồi cô ấy sẽ trở mặt và dùng chính những điều em tự ý thức nhất để hạ bệ và tổn thương em. Thế mà cả chị và Chloe vẫn ở lại bên Andie, chờ đến lần tiếp theo mình được “lựa chọn” để cảm thấy bản thân tốt đẹp. Cô ấy có thể rất tuyệt vời, cũng có thể rất đáng sợ, mà em chẳng thể biết được Andie nào đang gõ cửa nhà mình. Chị thực sự khá ngạc nhiên khi lòng tự trọng của mình vẫn còn tồn tại sau những năm tháng ấy.”

“Andie cư xử như vậy với tất cả mọi người luôn ạ?”

“Ừ, với chị và Chloe thì là vậy. Andie không để bọn chị ghé nhà quá nhiều, nhưng chị cũng từng thấy cách cô ấy đối xử với Becca. Cô ấy có thể cực kỳ ác độc.” Emma dừng lại một chút. “Chị nói những điều này không phải có ý rằng những thứ đã xảy ra là đáng đời với Andie. Không, không đời nào chị nghĩ như vậy cả, chẳng ai đáng bị sát hại và nhét vào một cái hố. Chị chỉ muốn nói là giờ đây, khi thừa nhận Andie là con người thế nào, chị hoàn toàn hiểu được vì sao Sal lại bắt cóc và sát hại cô ấy. Cô ấy có thể đưa em lên đỉnh cao, cũng có thể đạp em xuống đáy vực, mọi chuyện đã định sẵn là sẽ kết thúc trong bi kịch, chị nghĩ vậy.”

Giọng nói của Emma từ từ biến thành những tiếng sụt sịt và Pip biết buổi phỏng vấn nên được kết thúc. Emma không thể giấu diếm sự thật là mình đang khóc, và cô ấy cũng không cố gắng làm điều đó.

“Vâng, đó là tất cả những gì em muốn hỏi. Cảm ơn chị rất nhiều vì đã giúp em.”

“Không có gì.” Emma nói. “Xin lỗi, chị cứ nghĩ chị đã vượt qua mọi thứ, nhưng có vẻ là chưa.”

“Em mới phải xin lỗi vì đã khiến chị nhớ lại mọi việc. Thực ra, em cũng gửi tin nhắn cho chị Chloe Burch xin phỏng vấn nhưng chị ấy chưa trả lời. Các chị còn giữ liên lạc không?”

“Không, thực sự không thân lắm. Như kiểu, chị sẽ nhắn tin cho cô ấy vào ngày sinh nhật, nhưng... rõ ràng bọn chị cảm thấy xa cách sau vụ Andie, cũng cảm thấy xa cách sau khi đã tốt nghiệp nữa. Thực ra chị nghĩ cả hai người bọn chị đều muốn mọi chuyện diễn ra như thế, một cái kết dứt khoát khỏi những người đã từng thân quen.”

Pip cảm ơn lần nữa và cúp máy. Cô thở hắt ra một hơi dài và nhìn điện thoại cả phút. Cô biết Andie đã từng rất xinh đẹp và nổi tiếng, điều mà hầu hết các mạng xã hội đã đưa tin chi tiết đến mức không thể chi tiết hơn. Cũng như bất kỳ ai đã từng đến trường trung học, cô biết người nổi tiếng đôi khi cũng có những khía cạnh gai góc của riêng họ. Nhưng cô chưa từng ngờ đến chuyện Emma vẫn còn ghét bản thân vì đã yêu mến kẻ từng hành hạ mình.

Ẩn dưới nụ cười hoàn hảo và đôi mắt xanh long lanh, liệu đây có phải con người thật của Andie Bell không? Tất cả mọi người đều nhắm mắt làm ngơ bởi vẻ ngoài xinh đẹp, họ vô tâm đến mức chẳng nhận ra trái tim đen tối ẩn đằng sau lớp vỏ hào nhoáng ấy. Họ không kịp nhận ra, cho đến khi mọi chuyện đã quá muộn.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang