Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Lượt đọc: 9683 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 81
cắn xé cơ thể.

❊ ❊ ❊

Từ cái đêm anh ta cứu hai chị em cô trong cái đêm mưa to gió dữ kia, bắt đầu từ khi đó, trái tim vốn đã lạnh như băng của cô, không biết đã bất giác loạn nhịp vì anh từ khi nào.

Anh là ma quỷ trong bóng đêm, nhưng cũng có đôi khi quan tâm tới cô.

Cô cho rằng, tất cả chẳng qua vì tính cách thất thường của anh mà thôi.

Hiện giờ cuối cùng cô cũng hiểu, anh vì báo thù mà tiếp cận cô.

Ngự Giao xé rách quần áo của cô, đặt hai tay cô trên đỉnh đầu cô, khiến cô không thể phản kháng.

Không có bất kỳ sự báo trước nào, cơ thể anh dũng mãnh đâm vào cơ thể khô ráp của cô, mạnh mẽ ra vào, khiến cơ thể cô đau đớn như bị xé toạc một cảm giác nhục nhã vô cùng.

Thì ra, anh ta không hề yêu cô, tất cả đều có nguyên nhân

Ngự Giao sờ lên những giọt nước mắt nóng bỏng nơi khóe mắt của cô, anh sững người trong giây lát, nhìn dáng vẻ kiên cường của Doãn Băng Dao.

"Doãn Băng Dao! tại sao lại là cô! tại sao lại là cô"

Những ngón tay cứng như thép nắm chặt cánh tay cô, anh hận không thể bóp cô chết tươi. Hốc mắt đỏ ửng, như dã thú phát cuồng.

Anh cúi đầu xuống vai cô cắn một cái thật mạnh, hàm răng cắm sâu vào trong da thịt cô.

Băng dao nghe rõ ràng tiếng da thịt mình bị xé rách.

Cô thống khổ thét lên một tiếng, hai tay xiết chặt vào nhau.

Ngự Giao, tôi từng không cẩn thận yêu phải anh, nhưng từ giờ trở đi, tôi hận anh!

Anh ở trên thân thể cô không ngừng gặm cắn, rồi lại cắn gặm.

Sự tra tấn thống khổ như vậy không biết kéo dài trong bao lâu, mãi đến khi Ngự Giao đã ngủ say, Doãn Băng Dao vẫn mở to đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào không trung.

Quanh quẩn trong hơi thở ngoại trờ mùi cồn nồng nặc trên người anh, còn có mùi máu tươi của cô.

"Đoàng...."

Một tia chớp lóe lên phía chân trời, đêm tối trong nháy mắt sáng như ban ngày.

Doãn Băng Dao từ từ ngồi dậy, nhặt quần áo mặc vào người.

Khó khăn bò tới phía sofa, nhặt điện thoại di động dưới mặt đất, bấm số điện thoại của Đồng Bội.

Đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng ngái ngủ của Đồng Bội, "Alo, băng dao, cậu gọi điện muộn vậy có chuyện gì sao?"

"Đồng Đồng, sáng sớm mai cậu phải tới nhà tớ, dẫn Lăng Diệc tới nhà cậu ở tạm" Cơ thể Doãn Băng Dao run lên bần bật, tiếng răng va vào nhau.

"Sao vậy?" giọng Đồng Bội trở nên tỉnh táo hơn.

"Đừng hỏi tớ, tóm lại, tớ nhờ cậu, xin cậu hãy chăm sóc Lăng Diệc, trước mắt cậu hãy dẫn nó tới nhà cậu ở tạm đã"

Doãn Băng Dao bình tĩnh nói xong những lời này, không đợi Đồng Bội hỏi lại, liền cúp điện thoại

Cô đặt điện thoại xuống, nhìn con dao sắc bén đặt trong đĩa đựng trái cây đặt trên bàn.

Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, một nụ cười giữa đêm khuya đầy u ám quỷ dị.

Doãn Băng Dao giơ bàn tay mảnh khảnh, cầm lấy con dao kia, để lộ dấu răng trên bả vai đang chảy máu tươi, máu tươi chảy dọc theo cánh tay trắng noãn rơi xuống.

Cô lõa thể đi tới bên cạnh Ngự Giao, sau đó từ từ ngồi xổm xuống.

"Ngự Giao, tôi thật sự yêu anh, để kết thúc tất cả mọi sự đau khổ này, chúng ta cùng xuống địa ngục đi"

Nói xong, Doãn Băng Dao liền giơ con dao gọt trái cây trong tay lên.

Trong tia chớp lóe lên trên bầu trời, lưỡi dao sáng chói phản quang vào mắt Ngự Giao.

Anh nhíu mày lại, đột nhiên hai mắt mở ra, giơ tay lên giữ cánh tay đang cầm con dao gọt hoa quả của cô.

"Xoẹt..."

Tiếng lưỡi dao cứa vào da thịt.

Trên cánh tay Ngự Giao đột nhiên hiện ra một vết máu thật dài.

Anh lập tức giơ cánh tay còn lại lên, giữ chặt cổ tay cô, trong ánh mắt tóe ra tia sáng.

"Cô định giết tôi! Cô to gan thật"

Doãn Băng Dao giãy giụa, "Để anh không thể làm hại lăng diệc! Tôi nhất định phải giết anh! Tôi nhất định phải giết anh" Cô nghiến răng nghiến lợi, cả người cứng đờ đang run run

Doãn Băng Dao không khống chế được cảm xúc, rất nhanh đã bị Ngự Giao khống chế.

Anh nắm chặt con dao gọt trái cây trong tay côn, ném xuống đất.

"Doãn Băng Dao! Cô đúng là không biết lượng sức mình"

Anh kìm chặt cô trong ngực. Một tay giữ chặt người cô, một cây giật tóc cô

Doãn Băng Dao trừng mắt nhìn anh, hơi thở dồn dập, khóe miệng tràn máu tươi'

"Cô không muốn sống, chẳng lẽ ngay cả tính mạng em trai cô cũng không cần sao?" Ngự Giao lại một lần nữa đưa ra chiêu độc này.

"Dù sao chỉ cần tôi còn sống, thì chị em tôi mãi mãi không có ngày tháng tốt đẹp, anh sẽ không bao giờ buông tha cho em trai tôi, anh muốn trả thù, muốn tôi cũng phải nếm trải cảm giác thống khổ khi mất đi em trai"

"Cô thông minh lắm" Anh cười lạnh, "Lúc đầu tôi cũng định tha cho cậu ta, nhưng bây giờ, tôi đổi ý rồi"

"Ngự Giao! Anh đúng là tên khốn nạn"

"Chửi tiếp đi. Tôi thích nhất là những người phụ nữ nóng bỏng mạnh mẽ như cô. Tôi sẽ càng chơi đùa thoải mái vui vẻ hơn" anh hất người cô, ngã nhào xuống mặt đất.

Đứng dậy, mặc quần áo, Ngự Giao không hề lo lắng việc cô bất ngờ tấn công phía sau. Cánh tay anh chảy đầy máu tươi, từng giọt nhỏ xuống mặt đất.

Trước khi đi, anh nhìn thoáng qua con dao gọt trái cây dưới đất, "Con dao này tôi để lại cho cô, cô muốn tự sát cũng được, nhưng sau khi cô chết, tôi tuyệt đối không dễ dàng buông tha cho bất kỳ người nào trong nhà họ Doãn"

Cánh cửa đóng "Rầm" một cái

Tiếng đóng cửa này, giống như đẩy Doãn Băng Dao xuống 18 tầng địa ngục vạn kiếp bất phục.

Tại thành phố cảng này, thường xuyên xảy ra mưa to gió lớn.

Nhưng sau một đêm mưa, bầu trời sẽ trở nên trong xanh.

Doãn Băng Dao nằm ở trên giường, trên cánh tay cằm ống truyền nước biển, cô mệt mỏi mở mắt, nhìn người giúp việc Tiểu Nhã.

"Cô Doãn, cô tỉnh lại rồi à. Cô đừng cử động, bác sĩ vừa mới tới khám cho cô xong"

Tiểu Nhã là người giúp việc duy nhất ở nhà họ Thẩm hay nói chuyện với cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 6 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »