Tôi ngẩn người một chút, sau đó lập tức hỏi: "Là ai?"
"Chính là Mễ Kỳ Kỳ, cô ấy chính là người canh giữ Địa Phủ." Mạc Tình Vũ nhìn tôi nói.
"Cô đang đùa tôi đấy à?" Tôi nhìn Mạc Tình Vũ hỏi lại.
"Không, Mễ Kỳ Kỳ thực sự là người canh giữ Địa Phủ." Mạc Tình Vũ hét lên.
"Vậy cô đưa ra bằng chứng đi." Tôi nhìn cô ta hỏi.
Mạc Tình Vũ gật đầu, rồi đột nhiên đưa điện thoại cho tôi. Tôi nhận lấy, phát hiện trên màn hình điện thoại là một bức ảnh. Trong ảnh chính là Mễ Kỳ Kỳ, cô ấy đang mỉm cười, hai tay cầm hai chiếc điện thoại.
"Điều này nói lên được gì?" Tôi trả điện thoại lại cho Mạc Tình Vũ nói.
"Mễ Kỳ Kỳ có hai chiếc điện thoại, một trong số đó chính là của người canh giữ Địa Phủ. Cô ấy dựa vào chiếc điện thoại này để phát lệnh. Chiếc còn lại là chiếc cô ấy đang dùng hiện tại." Mạc Tình Vũ nghiêm túc nói.
"Có hai điện thoại cũng đâu có gì lạ? Hơn nữa sao cô biết chiếc thứ hai là của người canh giữ Địa Phủ?" Tôi nhìn Mạc Tình Vũ, giọng bình tĩnh hỏi.
Mạc Tình Vũ sốt sắng nhìn tôi, giọng điệu đầy vẻ phiền muộn: "Chẳng lẽ anh không tin em sao?"
"Đúng, tôi không tin cô." Tôi nhìn cô ta lạnh lùng nói.
Mạc Tình Vũ sững người một chút, sắc mặt ảm đạm xuống, lúc này mới tự giễu: "Vì em đã phản bội anh sao?"
"Đã có thể phản bội tình cảm, vậy tại sao bây giờ cô lại không thể phản bội tôi?" Tôi mỉm cười nói.
Lời tôi khiến Mạc Tình Vũ không còn gì để nói. Cô ta nhìn tôi một cái, lạnh nhạt bảo: "Anh không tin em thì thôi, đến lúc đó anh sẽ hối hận." Nói xong, cô ta xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng cô ta khuất dần, lòng tôi đầy nghi hoặc. Lời cô ta nói, tôi không hoàn toàn tin, nhưng cũng không phải là không tin.
Vấn đề nằm ở bức ảnh cô ta cho tôi xem, trong đó Mễ Kỳ Kỳ cầm hai chiếc điện thoại, trông quả thực rất đáng ngờ.
Phải biết rằng trong tình huống bình thường, ai cũng chỉ có một chiếc điện thoại. Huống hồ chúng tôi là học sinh cấp ba, căn bản không có khả năng kinh tế đó. Vậy mà cô ấy lại cầm hai chiếc, biểu cảm cũng rất bất thường.
Lẽ nào Mạc Tình Vũ nói là thật? Nhưng chỉ dựa vào điều này mà kết luận Mễ Kỳ Kỳ là người canh giữ Địa Phủ sao?
Lòng tôi đầy kinh ngạc, nhưng tôi vẫn tìm đến Mễ Kỳ Kỳ.
Mễ Kỳ Kỳ không về lớp, tôi đành liên lạc với cô ấy qua WeChat. Tôi gửi một tin nhắn: "Nghe nói cậu có hai chiếc điện thoại?"
"Đúng, sao vậy?" Mễ Kỳ Kỳ lập tức trả lời.
"Có thể gửi cho tớ một tấm ảnh không?" Tôi nhắn ngay.
Một lát sau, Mễ Kỳ Kỳ gửi ảnh qua. Đây là một tấm ảnh tự sướng qua gương. Trong gương, tay trái Mễ Kỳ Kỳ cầm một chiếc Huawei màu trắng, tay phải là một chiếc Xiaomi 5 màu đen.
Tôi nhìn lướt qua bức ảnh, giống hệt với bức ảnh Mạc Tình Vũ gửi cho tôi, không khác chút nào.
Tôi lập tức nhắn: "Cậu đúng là giàu thật, lại có tận hai chiếc điện thoại."
"Có gì đâu, là bố tớ mua cho nhân dịp sinh nhật. Cậu thích thì cứ lấy mà dùng." Mễ Kỳ Kỳ nói.
"Không có gì, tớ hỏi vu vơ thôi." Tôi mỉm cười, rồi gửi đi dòng tin nhắn đó.
Tuy nhiên, tin nhắn tiếp theo của Mễ Kỳ Kỳ lại khiến lòng tôi giật thót.
"Cậu đang nghi ngờ tớ là người canh giữ Địa Phủ đúng không?"
"Sao có thể chứ?" Tôi vội vã nhắn lại.
Ai ngờ Mễ Kỳ Kỳ lại nhắn tiếp: "Không sao, nghi ngờ thì cứ nghi ngờ thôi. Dù sao tớ cũng chẳng quan tâm."
Tôi thở dài một tiếng rồi nhắn: "Xin lỗi, có người bảo tớ cậu là người canh giữ Địa Phủ. Tớ buộc phải xác minh lại."
"Là Mạc Tình Vũ đúng không?" Mễ Kỳ Kỳ hỏi.
"Sao cậu biết?" Tôi không khỏi hỏi lại.
"Mấy hôm trước tớ thấy cô ta lén chụp ảnh tớ, lúc đó tớ đã cảm thấy cô ta không có ý tốt rồi. Không ngờ lại thành ra thế này." Mễ Kỳ Kỳ trả lời.
Sau khi đọc tin nhắn này, tôi càng thêm chán ghét Mạc Tình Vũ. Nhưng tôi vẫn giữ vẻ bình thản: "Thôi bỏ đi, dù sao cũng chỉ là suy đoán thôi mà."
"Ừm." Mễ Kỳ Kỳ đáp.
Trở về chỗ ngồi, tôi cầm điện thoại, lòng cảm thấy rất khó chịu. Không ngờ Mạc Tình Vũ lại muốn trả thù Mễ Kỳ Kỳ, nên mới cố tình gửi cho tôi tấm ảnh đó.
Nhưng thôi kệ, tôi đã sớm hết hy vọng với Mạc Tình Vũ rồi. Căn bản chẳng thèm quan tâm cô ta sẽ ra sao.
Lúc này, Triệu Bằng Vũ cười hì hì nói: "Trương Phàm, cậu đi đâu với Mễ Kỳ Kỳ vậy? Có phải đi thuê phòng không?"
"Không bẩn thỉu như cậu nghĩ đâu, chỉ đi làm một việc thôi." Tôi lườm cậu ta một cái nói.
"Hi hi, tớ hiểu mà." Triệu Bằng Vũ nói.
Tôi lười chẳng buồn để ý đến cậu ta, chỉ nhìn vào điện thoại, trong đầu đang suy tư điều gì đó.
Những cảnh tượng nhìn thấy trong thôn hôm nay thực sự khiến tôi kinh ngạc vô cùng. Đặc biệt là chuyện của Hàn Tử Vũ, thật khiến người ta bàng hoàng. Theo như những gì tôi đọc được từ cuốn nhật ký, lúc ban đầu, dân làng còn có thể đoàn kết một lòng, cùng nhau chống lại người canh giữ Địa Phủ.
Nhưng khi số người chết ngày càng nhiều, mọi người bắt đầu đèn nhà ai nấy rạng. Chỉ cần nhà mình không có người chết, thì nhà khác chết thế nào họ cũng không quan tâm.
Cuối cùng, khi số người trong thôn ngày càng ít đi, trước nỗi sợ hãi cái chết, đàn ông trong thôn đều biến thành cầm thú. Họ bắt giữ tất cả phụ nữ rồi thỏa sức giày vò, dùng cách đó để làm tê liệt bản thân.
Giống như sự điên cuồng trước khi chết, sự mất hết nhân tính của những người đàn ông này đã gây ra tổn thương to lớn cho Hàn Tử Vũ. Cô gần như trở thành công cụ tiết dục cho bọn họ. Chỉ từ vài dòng ngắn ngủi trong nhật ký, đã khó có thể tưởng tượng được những người đàn ông này điên cuồng đến mức nào.
Mà cảnh tượng này, rất có thể sẽ xảy ra trong lớp chúng tôi. Hiện tại số người trong lớp đã không còn đủ năm mươi. Cứ tiếp tục thế này, số lượng sẽ càng ít hơn. Đến lúc đó, biết đâu bi kịch sẽ lặp lại.
Đến lúc đó, thật khó mà tưởng tượng lớp học sẽ biến thành bộ dạng gì.
Sau giờ tan học, tôi xoay người rời đi thì Mạc Tình Vũ lại tìm đến.
"Cô có chuyện gì không?" Tôi quay đầu, nhìn Mạc Tình Vũ một cái.
"Không có gì, em muốn đi cùng anh." Mạc Tình Vũ nhìn tôi nói.
"Cô nên về nhà của cô đi." Tôi bình thản nói, rồi xoay người định rời đi. Đúng lúc đó, Mạc Tình Vũ ôm lấy sau lưng tôi.
Lúc này tôi nghe thấy tiếng cô ta nức nở: "Cầu xin anh, đừng rời bỏ em. Em đã chẳng còn gì cả. Em biết em sai rồi, cầu xin anh, tha thứ cho em."
"Biết thế chẳng làm." Tôi khẽ thở dài, rồi đẩy cô ta ra, xoay người rời đi.
Lúc này, tôi nghe thấy tiếng Mạc Tình Vũ, giọng cô ta đầy oán hận: "Trương Phàm, anh và Mễ Kỳ Kỳ sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."
"Chuyện này không cần cô phải lo." Tôi không ngoảnh đầu lại, rồi xoay người rời đi.