Người Chồng Yêu

Lượt đọc: 4644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 26-2. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 46-2. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 53-2. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234. Chương 235. Chương 236. Chương 237. Chương 238. Chương 239. Chương 240. Chương 241. Chương 242. Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251
Tiến »
Chương 46.

❊ ❊ ❊

Thân thể có độ ấm cách quần áo ướt sát lại gần, ở nơi âm trầm hắc ám thế này, rốt cuộc cũng không loại trừ được cảm giác khủng bố, cũng khiến cho cô thấy căng thẳng chợt thả lỏng lại.

Phải một mình đối mặt với nhiều yêu vật như thế thì nam nhân này xuất hiện cũng khiến cô có cảm giác an tâm vô cùng.

Úc Linh ôm chặt anh, cảm thấy ôm thế nào cũng không đủ, bất giác suýt nữa quên mất hiện trạng chung quanh, mãi cho tới khi một giọng nói lạnh lùng chợt vang lên, “Hề Triển Vương, thời gian rất gấp, có thể đi được chưa?”

Giọng nói vang lên đột ngột, vừa nghe thấy thật quá chán ghét.

“Anh vội thì xin cứ tự nhiên” Giọng Hề Từ vẫn là loại âm thanh hiền hòa dễ nghe, hơn cái giọng lạnh thấu xương kia nhiều. Vân Tu Nhiên bất giác không mở miệng nổi.

Úc Linh hai tay ôm anh cọ cọ, lúc này mới quay đầu nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy Vân Tu Nhiên đang đứng ở xa xa, trong tay cầm đèn dẫn hồn.

Đèn dẫn hồn có luồng sáng vàng ấm áp cháy mạnh, ánh sáng màu vàng nhu hòa làm nổi bật khuôn mặt người ta, khiến cho áo trắng kia càng thêm xuất trần, ở cái nơi đầy u tối trong rừng này, tựa như thần tiên vậy bừng sáng lên, khiến cho người ta nổi lên mấy phần cảm tình tin cậy. Rõ ràng lá bùa vàng đốt sáng kia là do anh ta đốt.

Hề Từ cúi đầu, một tay ôm lấy eo cô, một tay vỗ nhẹ lên lưng cô, như đang an ủi cô vừa rồi bị tổn thương vậy. Không thể phủ nhận, dưới tiết tấu vỗ đều dịu dàng ấy, cô chậm rãi khôi phục lại bình thường, sau đó hỏi một câu ngốc nghếch, “Sao các anh lại tìm được em thế?”

Không một ai đáp lại. Vân Tu Nhiên đứng cách họ khoảng hai mươi thước, tay cầm đèn dẫn hồn, vẻ mặt hờ hững, cũng không có ý giải thích.

Hề Từ lại vỗ vỗ cô, nói với Vân Tu Nhiên, “Tôi đưa cô ấy về sơn trang”

Vân Tu Nhiên mặt căng thẳng chợt đổi, ép giọng đầy áp lực bảo, “Chỉ e không được rồi, nếu không nhanh chóng phá hủy lệ quỷ sống ở âm huyệt này, một khi để nó cắn nuốt âm thể trời sinh, chỉ sợ lệ quỷ kia càng lợi hại hơn, với sức một mình tôi chỉ sợ khó mà áp chế nổi nó”

Mặc dù tâm không cam lòng không nguyện, nhưng Vân Tu Nhiên vẫn không thể không thừa nhận, vị đại yêu cường đại này, nếu không có anh ra tay chỉ sợ hôm nay nhân lệ quỷ xuất thế thì âm khí càng mạnh. Điều này cũng là nguyên nhân khó đối phó với lệ quỷ, nó không cần làm gì, chỉ cần xuất thế khiến âm khí bùng lên, dẫn tới động khí thiên địa, thì chỉ khiến nhóm thiên sư càng thêm phiền phức hơn mà thôi.

Cũng bởi thế, tổ Dị Văn mới có thể chọn cách chung sống hòa bình với một số ít đại yêu, ký kết hiệp nghị. Dù gì thì cánh cổng đại yêu cũng cần linh khí thiên địa tu luyện, một khi linh khí thiên địa bị uế khí ô nhiễm, cũng vô cùng bất lợi với thân thể yêu, thậm chí còn có khả năng biến thành yêu vật tà ác nữa.

Nhưng mặc Vân Tu Nhiên tận tình khuyên bảo cũng không lay động được Hề Từ, anh đã muốn ôm lấy Úc Linh định trở về sơn trang rồi.

Thần sắc Vân Tu Nhiên lạnh lùng, cầm đèn dẫn hồn trong tay tung tới giữa không trung, đột nhiên rút ra một thanh kiếm gỗ đào, ngăn cản anh trở về.

“Tránh ra!” Hề Từ cũng lạnh lùng thốt lên y hệt.

“Hề Triển Vương, đừng quên điều thứ bảy trong hiệp nghị” Giọng Vân Tu Nhiên lạnh lùng, rồi bỏ thêm một câu nữa, “Tôi có thể trả thù lao cho anh”

Úc Linh nghe đến đó bất giác thấy buồn cười. Hóa ra cái câu “Thương lượng thù lao cho tốt” kia của Mễ Thiên Sư đều không phải là anh ta nói vu vơ, mà là hiệp nghị của nhóm thiên sư ư? Cô phát hiện ra, Hề Từ chắc vô cùng lợi hại trong mắt thiên sư, nếu không ngay cả Vân Tu Nhiên lợi hại như thế cũng gượng ép vừa muốn bỏ ra một số tiền lớn mời Hề Từ ra tay giúp.

Chỉ là hóa ra trợ lý thiên sư chiến đấu là có thể được lựa chọn bang này hoặc không chọn sao? Cô có vẻ khó hiểu với chuẩn tắc làm việc của tổ Dị Văn quá.

Mắt thấy hai “người” sẽ đánh nhau, Úc Linh kéo quần áo Hề Từ nói với anh, “Bỏ đi, thời gian không nhiều, trước tiên cứ đi một chuyến với Vân Thiên sư đi, em không sao”

Lệ quỷ vẫn còn muốn hại Du Lệ đó, Vân Tu Nhiên nói có vẻ nghiêm trọng, cô lo lắng cũng muộn, biết đâu có thể khiến lệ quỷ được lợi. Huống chi là một con người, tính thương tổn với lệ quỷ càng đáng sợ hơn với yêu vật không phải cùng loại, cũng phải giải quyết trước đã, miễn cho tới khi gặp tai ương thì không hay lắm.

Nghe thấy lời cô nói, Hề Từ hơi kinh ngạc, không ngờ cô cũng chủ động nhìn cảnh tróc quỷ, rõ ràng cô rất sợ loại này mà.

Úc Linh đành nói bất đắc dĩ, “Nếu Ngô Bằng Linh muốn hại Du Lệ, em cũng muốn xem xem đến cùng, sợ cũng chẳng cách nào khác rồi”

Hề Từ biết là vậy, cũng thấy cô không phải loại nhát gan, chỉ là sợ quỷ thôi. Cũng khác hẳn người nhát gan, cô chính là vậy, sợ quỷ cũng không có nghĩa là nhát gan. Do dự một lúc, rốt cuộc không kiên trì đưa cô trở về sơn trang nữa, Hề Từ nói về phía Vân Tu Nhiên, “Đi, anh dẫn đường đi”

Vân Tu Nhiên thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu vị này quả thật mà đi rồi thì anh ta thật đúng là không ngăn nổi, dùng hiệp nghị nhân loại với yêu tộc ra uy hiếp, bản thân ta thấy có lúc chẳng có tác dụng gì lắm.

Vân Tu Nhiên lập tức cầm lấy đèn dẫn hồn đi trước làm gương, đi trong núi rừng đầy u tối này, dáng người vô cùng mạnh mẽ, rõ ràng là đã được rèn luyện nhiều, hoàn cảnh như thế dù quấy nhiễu anh ta nhưng cũng không làm khó được.

Hề Từ đi đằng sau, mặc dù trong lòng còn ôm một người, động tác vẫn vô cùng nhanh chóng như cũ, thậm chí so với Vân Tu Nhiên anh còn thoải mái hơn nhiều, cứ như ban đêm ở trong rừng này như nhà anh vậy.

Úc Linh vùi vào trong ngực anh, chính là có cảm giác thế, cảm thấy không hổ là trợ lý thiên sư chiến đấu.

Thấy anh thoải mái thế, cô cũng an tâm nép vào trong lòng anh, không cưỡng ép mình nữa, Chủ yếu là bốn phía quá tối, thậm chí chung quanh cũng vốn không có đường đi, họ trực tiếp men theo dọc đường núi đi tới, nếu để cô tự đi thì chắc cô trở thành gánh nặng của họ mất, cô hiểu rất rõ nhược điểm đó.

Trời vẫn còn mưa phùn lắc rắc, cảnh sắc trong núi hoàn toàn do đêm đen bao trùm, ngoài ngọn đèn dẫn hồn kia tỏa ra ánh sáng vàng thì trời đất tối đen một mảnh, không có tý ánh sáng nào khác.

Mưa rơi trên mặt, dính thấy khó chịu, Úc Linh vốn đem theo ô, nhưng lúc trước do chạy nên không rõ ô đã ở đâu, tuy Hề Từ đưa ô cho cô, nhưng chung quanh đây không phải là cây to thì cũng là cỏ dại cao lớn, có bung ô lên cũng khó, nên đành tiếp tục đi trong rừng.

Không rõ đi bao lâu, Úc Linh lấy điện thoại từ trong túi ra, mở màn hình lên thì thấy giờ đã là bảy giờ tối, nhưng hiện đang ở trong rừng khiến con người ta có cảm giác như đang đêm khuya vậy, hôm nay tốc độ tối nhanh tới mức quỷ dị.

Bỏ đi, lệ quỷ xuất hiện rồi, quỷ dị thì cũng có lạ gì đâu.

“Nơi có âm khí nặng, tốt nhất đừng mở di động” Giọng Vân Tu Nhiên vang lên, anh ta không quay đầu song lại như thấy được hết vậy, “Ánh sáng sẽ hấp dẫn các loại sinh vật chung quanh rồi sẽ phiền phức lắm”

Úc Linh ngưng lại, trí nhớ cô không kém, nhanh chóng nghĩ đến cảnh tập kích của yêu vật lần đầu tiên vào đêm đó, Mễ Thiên Sư cũng có nói thế, nên vội vàng tắt ngay điện thoại luôn. Hiện giờ thật ra cũng có thể hiểu chút ít, chẳng trách mà lại tối đến thế, vì sao họ lại không mở đèn pin, mà chỉ dùng đèn dẫn hồn chiếu sáng thôi.

Chính là…

Dùng một loại đèn dẫn hồn phi khoa học tỏa ra ánh sáng màu vàng ấm áp dẫn đường trong một tình huống mưa, Úc Linh thầm nuốt nước bọt, cô cũng đã nhìn thấy loại đèn dẫn hồn này cũng hấp dẫn Quỷ Hồn, phần lớn là một ít du hồn, mặt mũi trắng bệch, bay ngay trên không trung, nhìn con người âm trầm. Cô cẩn thận rụt lại trong lòng Hề Từ. Hề Từ hai tay ôm cô, cũng không cách nào an ủi cô, nên đành ôm cô chặt hơn chút.

Không rõ đi được bao lâu, Úc Linh cảm giác như họ đã đi qua rất nhiều nơi, đặc biệt đường gần bên càng ngày càng khó đi, họ gần như đi xuyên trong rừng rậm, cũng để Vân Tu Nhiên vừa đi vừa không rõ lấy loại kiếm chất liệu gì mở đường, còn đèn dẫn hồn thì bay trên đầu họ rọi sáng khắp nơi.

Đột nhiên, Vân Tu Nhiên mở miệng bảo, “Sắp tới rồi, ở đây quỷ khí rất nặng, con lệ quỷ kia chắc đã trở lại rồi”

Hề Từ không nói gì. Úc Linh thì có cảm giác da đầu run lên, nhưng vẫn không dám mở miệng, bình tĩnh vùi đầu trong ngực anh. Hiện giờ xem ra cô vẫn là an toàn nhất.

Vân Tu Nhiên lại dẹp ít cỏ dại chặn đường, rốt cuộc trước mặt mở rộng sáng sủa, xuất hiện một hình khối, chung quanh mọc ít đám cỏ dại cao, phía trước vách núi có một cái khe, hai bên có hai cây cao lớn, chặn mất cái khe kia.

Vân Tu Nhiên dùng kiếm đẩy cái cây chắn khe đi, một luồng âm khí ập thẳng vào mặt, mặt anh ta không đổi sắc tránh sang một bên.

Hề Từ đứng sau cách anh ta ba thước, thấy âm khí ập tới, một tay ôm người, một tay vươn ra, vung lên tùy ý, đánh tiêu tan âm khí kia.

Chung quanh rất tối, Úc Linh không nhìn thấy âm khí, nhưng đột nhiên thấy không khí lạnh lẽo, khiến cô để ý tới, không cần nói cũng biết đó là thứ gì, tiếp tục duy trì im lặng như thóc.

Ngoài im lặng như thóc ra, thì người thường cũng không ai làm được như cô, vẫn nên đừng chọc vào phiền phức.

Vân Tu Nhiên đem dọn dẹp sạch cỏ cây chung quanh, lộ ra một miệng như miệng hang gì đó. Đây chính là nơi âm huyệt mà con lệ quỷ kia sống.

Âm huyệt này tụ âm, sinh ra lệ quỷ, một khi sinh ra hồn thì chuyện lệ quỷ xuất thế là chuyện tất yếu.

Vân Tu Nhiên nhìn quanh bốn phía, thở dài, giọng càng thêm lạnh băng hơn than thở, “Âm huyệt này chắc cũng phải hình thành thời gian hơn trăm năm rồi, nói vậy lúc trước đưa ma do tổ tiên lúc chọn mộ, vốn là chọn một nơi phong thủy tốt, để sau khi tổ tiên mất vì bảo toàn, tiếc là có một số đệ tử bất hiếu làm phá hủy phong thủy của nó, thậm chí biến nơi phong thủy tốt này thành một nơi tụ khí âm ác, vừa rồi làm táng khiến thi hài trong huyệt được tẩm bổ âm khí nên mới hóa thành lệ quỷ xuất thế”

Úc Linh nghe không hiểu gì hết, với khối phong thủy này cô vốn không tiếp xúc nhiều nhưng nghe qua cũng có thể hiểu mấy phần.

Còn Hề Từ thì đều hoàn toàn thờ ơ, thậm chí vốn cũng không có phản ứng đặc biệt gì.

Chung quanh rất tối, trong lúc bất giác Úc Linh cũng không thấy rõ loại thần sắc lạnh bạc này trên mặt anh, hoàn toàn không tương xứng với khuôn mặt tuấn tú lịch sự của anh tý nào.

Vân Tu Nhiên cũng chỉ than thở một câu, rồi tiếp đó cầm đèn dẫn hồn tiến thẳng vào âm huyệt. Hề Từ ôm Úc Linh đi theo sau.

Sau khi tiến vào âm huyệt, quả nhiên có cảm giác được một luồng khí lạnh thấu xương, nếu không phải Hề Từ ôm cô, thì cô gần như sắp đông lạnh run hết cả người rồi. Hơi thở ấm áp trên người Hề Từ bao quanh cô, xua tan khí lạnh chung quanh, cũng khiến cô không thấy khó chịu như thế nữa.

Vân Tu Nhiên lấy ra một tấm hoàng phù đốt lên, hoàng phù bay ra giữa không trung, chậm rãi bay đi, ánh sáng lửa vàng xua tan âm hàn bốn phía. Úc Linh phát hiện ra, hoàng phù quả thật đã xua tan hàn khí không động này, hoặc là phải gọi là âm khí mới đúng.

Ánh sáng hoàng phù cũng không sáng rực, lại có thể khiến cô nhìn thấy rõ cả cái hang động này, nhìn cũng chẳng qua là rộng chưa tới trên dưới mười thước, trên đất vô cùng ẩm ướt lầy lội, bốn phía là vách núi ướt nhẹp vết nước, nếu không nhìn thấy quan tài bị ăn mòn ở tận trong cùng thì gần như đây chỉ là một hang núi bình thường.

Đúng vậy ở tận trong cùng là một quan tài rách, đây mới là muốn mạng người.

Quan tài kia nước sơn đã bong tróc, thoạt nhìn cả quan tài rách nát, khiến người ta có cảm giác như đã ở rất lâu trong đất rồi, bị năm tháng ăn mòn. Trên thực tế, nếu không phải cỗ quan tài này được làm chất liệu khá tốt thì sợ rằng qua trăm năm, cỗ quan tài này vốn không còn tồn tại nữa. Đương nhiên, cũng do cỗ quan tài này được bảo trì tốt thế là khả năng khiến thi hài trong quan tài được âm khí hàng năm tưới tắm, nên mới rồi mới biến thành lệ quỷ.

Vân Tu Nhiên đi tới trước quan tài nhìn, nói với Hề Từ, “Hiện giờ tôi muốn đốt khối quan tài và thi hài trong quan tài này, lệ quỷ cảm giác được thi cốt bị đốt lúc ấy sẽ gấp rút quay về, đến lúc đó làm phiền tới anh rồi”

Hề Từ thả Úc Linh xuống, hờ hững gật đầu bảo, “Tôi sẽ giúp anh xem lửa”

Úc Linh: Ba hoa! Vì sao cô cảm thấy Hề Từ nói những lời này là thật vậy nhỉ?

Vân Tu Nhiên như thấy đáp án của anh chẳng có gì không đúng, bắt đầu bố trí. Tiếp đó úc Linh may mắn được nhìn thấy thủ đoạn của thiên sư, đầu tiên là anh ta đem dây tơ hồng có đồng tiền quấn một vòng quanh sơn động, sau đó lại rắc một lớp gạo nếp trước cửa hang, rồi lại bỏ bốn tấm hoàng phù bốn phía, cuối cùng lấy ra một cái chai, mở chai ra, một mùi hương gay mũi tràn ra, Vân Tu Nhiên rót chất lỏng trong chai vào trên quan tài.

Chừng khoảng nửa giờ, rốt cuộc Vân Tu Nhiên cũng bố trí xong, anh ta nhìn về phía Hề Từ.

Hề Từ mang theo tay nải bên người lấy ra hai nén hương, bình tĩnh đốt hương, sau đó đem cắm nó ở cửa hang. Màn khói hương lượn lờ bốc cao, chỉ lát sau trong không khí liền thoảng ra một mùi hương như hoa, một mùi hỗn hợp thanh nhã an bình, cũng không quá khó để ngửi.

“Là hương an hồn” Vân Tu Nhiên liếc mắt một cái thì nhận ra đây là loại hương an hồn tốt nhất, có thể đuổi quỷ trục yêu, có công hiệu lẫn lộn cực mạnh, rất khó tìm thấy ở chợ, đến cả Vân gia hàng năm cũng chẳng qua chỉ có khoảng trăm nén mà thôi.

Hề Từ không nói gì, sau khi thắp hương xong nói với anh ta, “Được rồi”

Vân Tu Nhiên nhìn sắc trời bên ngoài, mãi cho tới khi thấy thời gian sắp tới, bắt đầu nhóm lửa đốt quan tài.

Lửa vừa đốt lên, cả quan tài bị ngọn lửa nuốt sạch. Hơn nữa điều cực kỳ thần kỳ ở chỗ là, lúc lửa đốt cháy quan tài, cho dù lửa bốc cao tận trời, nhưng người trong hang cũng không thấy bị oi bức khó thở, mà cứ như ngọn lửa đó bị khoanh vùng một chỗ vậy, như bị thứ gì đó vô hình ngăn cách. Điều đó và những gì mà Vân Tu Nhiên bố trí ở trước quan tài đều có liên quan.

Úc Linh lại lần nữa thấy được sự thần kỳ của huyền môn, đối với loại thiên sư tróc quỷ hàng yêu này càng nổi lên lòng kính ngưỡng, cảm giác cuộc sống mình an toàn đều là nhờ nhóm thiên sư tróc quỷ này mà có.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 26-2. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 46-2. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 53-2. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234. Chương 235. Chương 236. Chương 237. Chương 238. Chương 239. Chương 240. Chương 241. Chương 242. Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251
Tiến »