Lâm Tô làm ra vẻ mặt ghê răng: "Tiền bối đáng kính là ngươi? Còn thằng nhóc bị hành hạ tới lui là ta?"
"Ngươi có bệnh à?" Chu Thiên Kính Linh cuối cùng cũng bùng nổ: "Ngươi bắt ta dùng ba năm để nuôi dưỡng Cam Mộc thành tài, nhưng chưa đầy ba tháng ngươi đã bắt đầu ra tay với nó, những cái này ta nhịn. Ngươi đến tận bây giờ cũng không cho ta lấy một giọt... à thì có cho một giọt Nguyệt Hoa Tinh, ta cũng nhịn. Nhưng hôm nay ngươi bị làm sao vậy? Ngươi tự gieo cho mình Thiên Lệ Chi Chú? Thiên Lệ Chi Chú là loại chú thuật đáng sợ nhất trong chư thiên, một khi khởi động, đừng nói là ngươi tự tìm đường chết, ngay cả ta và Tiểu Hồ Điệp phải làm sao đây? Chúng ta cũng phải chôn cùng! Hai tấm bia mộ này của ngươi căn bản là không đủ, còn cần thêm một tấm nữa..."
Lâm Tô vươn tay, túm lấy tóc Kính Linh, nhìn tư thế này là muốn đánh, nhưng cuối cùng hắn vẫn dừng lại: "Ngươi tưởng ta rảnh rỗi sinh nông nổi, nhất định phải gieo một cái Thiên Lệ Chi Chú sao? Ngươi không nhìn ra là ta cũng rất bất đắc dĩ à?"