NGƯỜI BẮC KINH Ở NEW YORK

Lượt đọc: 21386 | 9 Đánh giá: 9,1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 21 -

Ninh Ninh thu mình nằm co quắp dưới tấm chăn chiên màu xám bẩn thỉu.

Trong căn hầm tối mò và ẩm ướt lỏng chỏng những vỏ đồ hộp, vỏ chai rượu và những số báo cũ mèn. Đầu mẩu thuốc lá, bánh bích quy ăn dở vứt bừa bãi trên nắp chiếc hòm nhỏ kê trước đầu giường.

Hai hàm răng cô đánh vào nhau lập cập, mũi cô phát ra những tiếng khò khè.

Tiếng rên của cô cũng rất nhỏ và rất yếu, còn nhỏ hơn cả tiếng mọt trong hốc tường.

Cô thò bàn tay thon nhỏ ra kéo chăn trùm kín đầu. Nếu không có những cơn run rẩy nhè nhẹ thật khó mà biết được người nằm trong chăn còn sống hay chết rồi.

Phía trên căn hầm ấy là một cao ốc mười mấy tầng. Đối diện với toà cao ốc là hàng lan can của con đường đôi.

Toà cao ốc đè xuống đầu cô cùng với cái thành phố phồn hoa náo nhiệt này đã nuốt chửng tiếng rên rỉ của cô.

Cho dù tiếng rên rỉ ấy không bị nuốt chửng để người ta vẫn nghe thấy, thì hỏi có giúp được gì cho cô không?

Từ sáng đến tối, cô chịu đựng, chịu đựng suốt ngày trong gian hầm này.

Đến tối, cửa gian hầm mới được đạp bật ra.

Jims bước vào. Hắn cởi áo khoác ra, vớ lấy chai rượu rồi ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai Uytxki loại mạnh.

Hắn dùng cùi tay chùi qua miệng, rồi ngồi xổm xuống cạnh chiếc hòm nhỏ của Ninh Ninh, lục lọi một lúc, lôi ra một cái ống tiêm bẩn thỉu, rồi lại run rẩy móc từ túi ra một ống thuỷ tinh nho nhỏ đựng một thứ dịch thể trong suốt.

Hắn cắn nút ống thuỷ tinh, thọc kim tiêm, rút dịch thể vào ống tiêm.

Sau đó, hắn dùng mồm giữ ống tiêm và thò tay vào dưới chăn kéo tay Ninh Ninh.

Trên làn da nõn nà, kim tiêm để lại những nốt đen li ti dầy đặc trên động mạch.

Jims dùng dây chun buộc vào cánh tay Ninh Ninh rồi tiêm cho cô. Hắn từ từ đẩy thuốc trong ống tiêm.

Thứ dịch thể không màu sắc và trong vắt ấy theo mũi kim tiêm chảy từ từ và lặng lẽ vào động mạch, vào tim, vào đại não... của Ninh Ninh

Ninh Ninh không động đậy, chẳng khác gì một xác chết trong chăn.

Jims rút kim tiêm ra.

Chừng hai ba phút sau, tấm chăn bắt đầu ngọ nguậy, Ninh Ninh từ từ thò đầu ra.

Cô dùng mu bàn tay dụi mắt đờ đẫn ngồi thẳng người lên. Cái chăn chiên cũng tuột khỏi vai cô, để lộ rõ hai bầu vú. Đôi vú đã hơi xề xệ, những rẻ xương sườn của cô cũng lộ ra rất rõ.

Cô ho hai tiếng, khoác áo lên người, bước vào nhà vệ sinh.

Jims bắt đầu sửa soạn tiêm chích cho mình.

Tiếng nước chảy ùa vào bồn trong phòng vệ sinh. Ninh Ninh lại từ trong ấy đi ra. Diện mạo tinh thần của cô gái khả ái hầu như lại hồi phục ít nhiều ở cô.

Thấy Jims tự tiêm chích rất khó khăn, cô ngồi xổm xuống phụ giúp hắn, nhưng hắn chê cô không tiêm đúng ven, chậm chạp và lại đau nữa, nên đẩy cô ra...

Cô quay về giường, toàn thân loã lồ ngửa lên chờ hắn.

Tiêm chích xong, Jims vươn vai rồi bước đến cạnh giường. Như một con chó săn mồi, hắn đè lên Ninh Ninh.

Cả hai đều ngấm thuốc, không tài nào kìm chế được, họ giở những trò thú vật hạ đẳng mà loài người không thể tượng tượng được.

Xong việc, Jims kêu đói. Hắn vớ luôn cái áo da rồi ôm Ninh Ninh đặt lên ghế sau chiếc xe máy đang để ngoài cửa.

Chiếc xe hơi của Ninh Ninh đã được bán đi từ lâu để đổi lấy côcain.

- Chúng ta đi đâu thế? - Ngồi đằng sau, Ninh Ninh quát hỏi.

- Vũ trường Queen, bọn bạn đang đợi anh ở đấy. - Jims đáp.

Chiếc xe máy chạy băng băng giữa dòng xe cộ.

Gió thổi tung máy tóc Ninh Ninh.

Jims và Ninh Ninh cùng một số bạn bè ùa vào vũ trường Queen như một cơn lốc; lúc này đã là mười giờ rưỡi đêm.

Cũng như mọi vũ trường khác, vũ trường Queen tối mò mò, chỉ có mấy ngọn nến nhỏ trên mấy cái bàn toả ra thứ ánh sáng lắt lay yếu ớt.

Tiếng nhạc loạn xạ, chát chúa, inh tai nhức óc, vừa như muốn xé rách màng nhĩ, vừa như muốn hất tung mọi người lên.

Bọn Jims, Ninh Ninh và bạn bè của họ cởi xống áo ra, lao xuống sàn nhảy.

Có lẽ do đã ăn nhậu no nê, cũng có lẽ do ma tuý đã ngấm, bọn họ háo hức ôm lấy, ngoáy mông ngoáy đít điên loạn.

Cả sàn nhảy bị bọn họ làm sôi sùng sục lên, ban nhạc càng được thể dồn mọi sức lực ra.

Trong một góc ít người để ý đến tại vũ trường, có một cặp nam nữ đang ngồi. Họ là Vương Khởi Minh và A Xuân.

Họ đang chăm chú bàn cãi chuyện gì đó khá xúc động. Do tiếng đàn trống quá ầm ĩ, họ không thể không nói thật to và dùng tay ra hiệu cho nhau.

Ầm ĩ thế này thì khó lòng trò chuyện gì được.

A Xuân thực tình không chịu nổi cảnh ổn ào ở đây.

Nàng kéo tay Vương Khởi Minh, bước ra khỏi vũ trường để vào một gian phòng nghỉ nho nhỏ dành cho người hút thuốc. Ngoài một cặp tình nhân đang ôm hôn nhảy say đắm, trong này không còn ai nữa, tiếng đàn nhạc cũng đỡ ồn đi rất nhiều.

- Em nói xem anh phải làm thế nào? - Vương Khởi Minh hỏi. Do mọi biện pháp của mình đều bị A Xuân bác bỏ, nên anh bối rối ra mặt.

- Dù thế nào anh cũng không được kiện cáo họ.

- Tại sao?

- Anh sẽ không được gì mà lại tốn tiền trả công luật sư.

- Nhưng tại sao lại không được gì?

- Em nói cho anh biết, chỉ cần anh kiện họ là lập tức họ sẽ tuyên bố anh phá sản hợp pháp. Sau đó họ hợp pháp đóng cửa xưởng dệt của anh, không trả cho anh một xu nào mà vẫn hợp pháp. Đấy là tấn trò họ hay giở ra, đến nước ấy, chỉ có anh là người bị thua thiệt.

- Nhưng tuần sau giao hết hàng mà Antoni vẫn không chịu trả toàn bộ thì anh biết làm thế nào?

- Anh chỉ còn cách nhẫn nại để co kéo và chờ lão.

- Không còn cách gì hơn à?

- Trước mắt thì không. Anh cứ phải đòi, đòi được bao nhiêu cứ đòi. Cái quan trọng là đừng để cho lão có cảm giác là anh sắp kiện lão.

- Nhưng luật sư của anh bảo không thể không kiện cơ mà.

- Ông luật sư ấy nói những gì?

- Ông ta nói, bọn Mỹ chỉ ăn hiếp được những người Hoa yếu bóng vía và không hiểu luật buôn bán.

- Không thể tin vào lời luật sư. - A Xuân nói giọng quả quyết. - Luật sư là những tên kẻ cướp không cần đến dao. Họ chỉ lo anh không kiện. Anh không kiện thì họ sống bằng gì? Cái ông luật sư ấy đòi giá cả thế nào?

- Năm đều.

- Thấy chưa? Cho dù anh thắng kiện thì cũng chỉ được năm mươi phần trăm, nhưng tiền lệ phí cho luật sư ban đầu phải tính riêng vào khoản khác phải không?

- Đúng vậy.

- Huống hồ những vụ kiện cáo về buôn bán như kiểu của anh, từ khi đầu đơn đến lúc xử kéo dài chín mười năm là chuyện thường. Sau mười năm anh mói thu được tiền về, lãi suất mười phần trăm, anh gần như mất trắng.

- Dựa vào đâu mà em nói thế?

- Dựa vào luật phá sản hợp pháp. Việc đó hoàn toàn có sở cứ luật pháp - Anh có bất bình đến mức nào cũng vô ích.

- Luật gì mà vô lý và bất công quá thế? Đã không trả tiền cho người ta, chơi khăm người ta, lại còn bảo là hợp pháp.

- Đây không phải là lúc chúng ta bình phẩm về luật pháp.

A Xuân thấy mấy ngón tay cầm thuốc của Vương Khởi Minh run run.

- Khởi Minh, đừng nên nôn nóng, anh cũng có cách của anh chứ.

- Cách gì?

- Tuyên bố phá sản.

- Làm thế nào gọi là cách được?

- Là cách chứ. Làm vậy, anh có thể hợp pháp không trả tiền công cho thợ, hợp pháp không trả tiền cho xưởng len, hợp pháp gạt phăng mọi khoản nợ nần của xưởng dệt.

- Làm thế có khác gì chơi khăm người ta?

- Nhưng anh chả bị kẻ khác chơi khăm đấy thôi - A Xuân tức bực trước quan niệm đạo đức Phương Đông thâm căn, cố đế của Vương Khởi Minh.

- Anh không nhẫn tâm...

- Anh không nhẫn tâm chơi khăm người khác thì cứ ngồi đấy mà đợi kẻ khác chơi khăm anh! Đừng có ôm khư khư cái quan niệm đạo đức Trung Quốc ấy của anh đi. Đây là nước Mỹ, đây là New York. Hoặc là anh ôm khư khư thứ đạo đức Trung Quốc ấy chờ chết. Hoặc là anh hãy chơi khăm kẻ khác để tồn tại, để làm giàu và để sống sung sướng. Đấy, anh lựa chọn đi!

A Xuân không nói gì nữa, nàng rít mạnh một hơi thuốc lá, tức tối liếc nhìn anh chàng Trung Quốc quá ư thực thà trước mặt.

Ngồi đốì diện với A Xuân, Vương Khởi Minh cảm thấy xấu hổ trước sự bất lực của chính mình.

Lúc này, trong nội tâm anh đang diễn ra một cuộc đấu tranh sinh tử. Đây là cuộc đọ sức tại chỗ và tức thì giữa một Vương Khởi Minh của quá khứ với một Vương Khởi Minh của tương lai.

Anh cúi gằm mặt đúng năm phút. A Xuân kiên nhẫn chờ đợi anh, nàng rít thuốc hết hơi này đến hơi khác.

Cuối cùng, anh ngẩng lên, hỏi vặn lại A Xuân:

- A Xuân! Em bảo đây là một lựa chọn ư?

Thấy Vương Khởi Minh đang có cuộc vật vã nội tâm rất tội nghiệp. A Xuân thực tình không nỡ nhìn anh nữa.

- Đi thôi, không nên vật vã căng thẳng như thế, nên đi chỗ khác cho khuây khoả.

Nói rồi, nàng khoác tay Vương Khởi Minh trở lại vũ trường.

Đúng lúc ấy, trong vũ trường vang lên bản nhạc khoan thai và êm dịu.

- Nhảy đi! - A Xuân mời Vương Khởi Minh bước vào sàn nhảy.

- Không.

- Sao lại không? Quên hết mọi chuyện đi.

Hai người ôm nhau đi những bước nhảy khoan thai uyển chuyển.

Trong sàn nhẩy chẳng có mấy cặp. Điệu nhảy này ở New York được coi như cổ điển quá.

Dưới ánh đèn nhấp nháy, cơ thể Vương Khởi Minh ép sát vào cơ thể A Xuân, má hai người áp chặt vào nhau. Anh cảm thấy toàn thân nhẹ bỗng. Nỗi phiền muộn ban nãy dần dần dần tan biến theo tiếng nhạc du dương và theo những bước nhảy khoan thai êm ả.

Anh có biết đâu rằng lúc này con gái anh đứng phía sau đang chú ý nhận diện anh.

Lúc này, Ninh Ninh đang uống nước bên cạnh một chiếc bàn rất gần sàn nhảy.

Cô hơi mệt, vả lại, cô cũng chẳng thích chút nào điệu nhảy cổ lỗ này, vì thế cô thích ngồi bên bàn để giải khát cho họng khỏi khô.

Vô tình, một tấm lưng rất quen thu hút ánh mắt cô.

Mái tóc kia, dáng người kia, khuông ngực đầy và tấm lưng kia...

Không phải, ba không đến những nơi như nơi này, vả lại người đàn bà kia... người đàn bà kia... không phải là má.

Cô quay người lại chạm cốc với Jims và hớp một ngụm thật to. Nhưng tính hiếu kỳ thôi thúc cô quay đầu lại. Càng nhìn, cô thấy càng giống, chả lẽ đây là thật... Để thoả mãn lòng hiếu kỳ, để tỏ rõ mối nghi ngò trong lòng, cô nhảy xuống sàn nhảy. Ôi! quả nhiên...

Nhìn rõ rồi, cô quay về chỗ cũ. Lòng thù hận, nỗi bực tức và oán ghét làm cho cái miệng xinh xắn của cô giần giật.

Vương Khởi Minh và A Xuân đang chìm đắm giữa cảm giác êm ái nên không chú ý đến sự xuất hiện của Ninh Ninh.

Tiếng nhạc êm đềm chấm dứt, hai người dắt tay nhau trở lại chiếc bàn trong góc vũ trường.

Ngọn lửa vô hình đang ngùn ngụt bốc cao trong ngực Ninh Ninh, nó thiêu đốt cơ thể cô, nó làm chân tóc cô ngứa ran lên. Cô đứng dậy, xông thẳng đến góc phòng.

Tiếng kèn, tiếng trống điên loạn lại vang lên ầm ĩ.

Để chứng minh cho đôi mắt chuẩn xác của mình, cô ngồi phịch xuống cạnh bàn và nhìn đăm đăm vào mặt Vương Khởi Minh.

Vương Khởi Minh giật mình trước cô khách hàng đường đột ấy. Anh không biết người này là ai mà lại thô lỗ và vô lễ thế.

Đến lúc quay mặt lại nhìn, anh không còn hồn vía nào nữa.

- Ba!

Giọng Ninh Ninh nghe như gặp phải ma.

- Ninh Ninh, sao con lại ở đây?

Ninh Ninh chanh chua:

- Hỏi tôi á? Tôi đang hỏi ông cơ mà. Sao ông lại ở đây?

Nói rồi, Ninh Ninh đưa cái nhìn sắc lẹm qua A Xuân, giọng đầy căm giận.

- Nếu tôi còn thấy bà động vào ba tôi, tôi sẽ giết chết bà.

Đương nhiên là A Xuân thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra trước mặt. Nàng tươi cười trả lời:

- Chúng tôi là bạn bè, chứ có chuyện gì đâu.

Vương Khởi Minh ngăn Ninh Ninh:

- Ninh Ninh, con phải biết giữ lễ độ chứ. - Anh nói như nhổ thẳng vào mặt Ninh Ninh.

- Lễ độ? - Ninh Ninh bị câu nói của bố chọc tức. - Tôi không biết. Tôi chưa bao giờ biết giữ lễ độ cả.

A Xuân không nói gì nữa.

Vương Khởi Minh cũng không biết nói thế nào.

Ninh Ninh bật khóc, cô đanh mặt, khoát tay ra điệu bộ làm nhục A Xuân và chửi tục:

- Fuck you! (Đồ gái thối thây!)

Nói xong, cô quay ngắt người chạy đi.

Bọn Jims cất tiếng cười hô hố và gào to như thú vật.

Vương Khởi Minh cũng chạy ra khỏi vũ trường.

A Xuân đứng đối diện với đám thanh niên, nhiếc móc bọn họ là loại động vật máu lạnh. Xong bọn họ vẫn kêu gào một cách quái dị.

Vương Khởi Minh chạy qua vũ trường ra đến cửa, nhưng Ninh Ninh đã biến mất tăm mất tích.

Anh vội vàng đuổi theo A Xuân để chào tạm biệt rồi lái xe đi.

Xe anh phóng vùn vụt trên đường 495. Anh không về nhà ngay lập tức.

Lúc này lòng anh rối như tơ vò, khắp người anh nóng ran như lửa. Tuy nhiệt độ ngoài trời thấp xuống không độ, nhưng anh vẫn hạ kính cửa, mặc cho những luồng gió lạnh như dao cắt thổi thốc vào mặt.

Anh vuốt khuôn mặt nóng bừng và tự ý thức được mình là kẻ thảm hại như thế nào khi về tới nhà.

Hơn một năm nay không gặp Ninh Ninh, cuộc chạm trán hôm nay thật bất ngờ và trong hoàn cảnh đáng nguyền rủa.

Phải giải thích cho con gái, phải nói cho nó hiểu rõ mọi chuyện. Biết đâu nó chả tha thứ cho mình?

Chao ôi, khi đã gặp vận đen thì mọi chuyện dữ dằn cứ nhằm đầu người ta mà trút xuống: Mua phải cái cửa hàng không bán cho ai được; trong ba ngày nhà băng đến thúc nợ hai lần; giao xong hàng, chủ hàng không chịu trả đủ tiền; lại còn ngu ngốc dẫn xác đến sòng bạc để thua sạch túi.

Anh liếc nhìn ra ngoài cửa xe.

Vác mặt về nhà với những chuyện dữ dằn và đen đủi ấy, chả thà cứ bẻ quặt tay lái mà chết quách cho rồi.

Với tốc độ xe chạy thế này, lại càng dễ dàng, thậm chí chẳng phải đau đớn gì.

Song, anh không làm như đã nghĩ, mà cho xe chạy về nhà.

Nhìn ngôi nhà của mình, lòng anh có phần hẫng hụt.

Xe vừa đỗ, anh đã nghe thấy có tiếng cãi cọ trong nhà.

Anh đứng lại, lắng tai nghe, có cả giọng nói của Quách Nhạn và giọng nói của Ninh Ninh, con gái anh.

- Má! Má không tin con ư? - Đấy là giọng của Ninh Ninh.

- Tao không tin! - Đấy là giọng của Quách Nhạn.

- Nhưng đây là sự việc con thấy tận mắt. Ba và người đàn bà ấy kề cận nhau gần thế cơ mà.

- Ninh Ninh, nếu mày căm ghét bố mày, thì hãy dùng cách khác đi.

- Má, má hiền lành quá rồi.

- Đây không phải là chuyện hiền lành hay không hiền lành.

- Có chứ sao không? Má xem, trong lúc má làm ăn mệt mỏi, thì ông ta đi tìm thú vui ở bên ngoài. Đúng, con không ưa ông ấy, nhưng không nói dối đâu, má ạ!

- Mày có chứng cớ gì không nào? Chỉ bằng vào lời mày nói, tao không tin được. Tao hiểu ông ấy không phải loại người như thế. Ông ấy là người chồng tốt, người cha hiền.

- Ông ấy là quân tử hão, rồi má sẽ trắng mắt ra, má ạ.

- Ninh Ninh, tao xin mày đừng nói bố mày như thế. Mày không biết chứ, lúc này xưởng dệt đang bê bối, làm ăn thua lỗ, chuyện ấy cũng đã làm cho bố mày rối ruột. Tao lạy mày, mày đừng làm cho bố mày rối ruột thêm nữa.

- Má, con là đứa con hư hỏng. Con không biết nghe lòi. Con không chăm lo nhà cửa. Con không đi học. Tất cả những cái đó con đều biết. Nhưng dù có hư hỏng đến đâu, con vẫn còn lương tâm, con không thể nhẫn tâm nhìn ông ta phản bội má.

- Ông ấy chưa bao giờ phản bội tao. Ông ấy là người đứng đắn.

- Ông ấy là tên lưu manh cỡ bự. - Ninh Ninh hét lạc cả giọng.

 “Đốp”, Quách Nhạn tát mạnh vào má Ninh Ninh.

Đây là lần đầu tiên nàng đánh người, nhưng là đánh con gái để bảo vệ danh dự cho chồng.

Đánh con xong, nàng sửng người ra, rồi như một người điên, nàng ôm chặt lấy Ninh Ninh, khóc bật thành tiếng:

- Ninh Ninh! Ninh Ninh con ơi! Con không hiểu lòng má! Má... má... không tin, má sợ... sợ... chết. Má sợ... đấy là sự thật... Không, Ninh Ninh! Không thể thế được. Con trông nhầm đấy. Nhất định là con nhầm...

- Má... - Ninh Ninh cũng ôm mẹ, khóc to.

Giữa lúc ấy Vương Khởi Minh đẩy cửa bước vào.

Anh điềm nhiên tiến thẳng đến cạnh sa lông ngồi xuống như không nhìn thấy sự có mặt của con gái trong nhà.

Ninh Ninh vùng ra khỏi vòng tay của Quách Nhạn, cất giọng lạnh tanh:

- Má, con đi đây.

- Khoan đã! - Vương Khởi Minh quát. - Tao có chuyện muốn nói với mày.

Ninh Ninh đứng lại, nghĩ ngợi giây lát, bảo:

- OK, let's talk. (Được thôi, chúng ta nói chuyện vậy).

- Ninh Ninh. - Để giấu bàn tay đang run, Vương Khởi Minh đốt một điếu thuốc. - Ba mong con, ba xin con ở lại nhà, đừng đi nữa.

- That’s not your business. (Đây đâu phải là chuyện của ông).

- Không, con nhầm, đấy là việc ba phải lo chứ!

- You have not ringts to take care of this. (ông không có quyền để mắt đến công việc của tôi).

Anh cố lấy giọng ôn tồn để không nổi nóng:

- Ba có quyền để mắt đến chứ. Con ơi, con nên hiểu rằng, ba quan tâm đến con...

- What think of you are? (Ông nghĩ ông là ai mới được?)

- Ba là bố đẻ của con.

- Oh, give me a fucking break! (Ông hãy thôi hộ tôi đi.)

- Ninh Ninh! Mày không thể nói với bố mày bằng cái giọng như thế.

- OK, now, I understand, I’d better go. (Thôi được, giờ thì tôi hiểu rồi. Bây giờ tôi phải đi là hay nhất).

Nói rồi Ninh Ninh quay người xông ra cửa.

Vương Khởi Minh cũng đứng dậy định chặn Ninh Ninh lại. Anh vừa giơ tay lên thì bị Ninh Ninh vùng vằng hất tay anh ra.

- Ninh Ninh, khoan đã!

- No! No! (Không! Không!)

- Ninh Ninh.

- I hate you, I hate you both! I hate this home. I hate this family! (Tôi căm thù ông, Tôi căm thù cả hai người! Tôi căm thù cái nhà này. Tôi căm thù cái gia đình này!)

Cô vừa khóc, vừa nguyền rủa, chạy qua sân ra thẳng đường. Ra đến đường, cô còn khua nắm đấm về phía ngôi nhà.

- I just hate! (Tôi căm thù!)

- I just hate!

Ninh Ninh bỏ đi rồi. cả Vương Khởi Minh lẫn Quách Nhạn đều không đuổi theo cô.

Họ biết đến lúc đuổi theo cũng chẳng ăn thua gì.

Đợi đến lúc tiếng nguyền rủa của Ninh Ninh chìm hẳn, họ mới bắt đầu chú ý đến sự có mặt của nhau.

Anh biết Quách Nhạn sẽ nói câu gì đấy. Quách Nhạn cũng biết anh đang nghĩ gì trong bụng.

- Khởi Minh.

- Gì cơ?

- Ninh Ninh nói đúng chứ?

Tiếng nàng rất nhẹ. Vì sợ nên giọng nàng quá yếu. Rõ ràng nàng đang hỏi, nhưng cũng lại rất sợ câu trả lời của anh.

Anh cúi xuống, nắm lấy tay nàng đáp:

- Nhạn, em nghe anh nói nhé.

- Em chỉ cần câu trả lời: đúng hay không đúng?

- Em hãy nghe anh nói đã...

- Đúng hay không đúng?

Quách Nhạn nhìn anh, chờ đợi câu trả lời của anh. Đúng ra là nàng đang chờ ở anh một lời phủ nhận, thậm chí cả một lời nói dối.

Nhưng thấy cơ thể nàng gầy còm mệt mỏi, thấy khuôn mặt nàng tiều tụy thế kia, Vương Khởi Minh không nhẫn tâm nói dối nàng.

Anh gật đầu nhè nhẹ.

Nàng không tin, hỏi lại.

- Anh nói là đúng phải không?

Anh gật đầu.

- Trời ơi! - Giọng nàng không to, cũng không vang, mà chỉ như một lời lẩm bẩm, nhưng lại khàn khàn và thê lương vô kể.

Tiếng kêu tuyệt vọng ấy khiến Vương Khởi Minh lùi lại hai bước, không dám đến gần nàng.

Nàng ngồi lặng lẽ một lúc, lắc đầu như người chết vừa sống lại, nàng nhấc hai chân tê dại, đi lên gác.

Anh không lên theo, một mình thu người trên đi văng, hai tay ôm đầu gối lắc lắc đầu, vẻ đau khổ và nước mắt trào ra.

« Lùi
Tiến »