Ngự Yêu (Ngự Giao Ký)

Lượt đọc: 4487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 98 Chương 98 Chương 99 Chương 99 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 102 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118
Tiến »
Chương 79
a kỷ (1)

❊ ❊ ❊

Ánh trăng tròn vành vạnh, chiếu rọi khắp núi sông.

Những ngọn núi xa xa phủ đầy tuyết, trong mặt hồ gần đấy vẫn phủ một lớp băng kiên cố, dưới ánh trăng, trên mặt băng phát ra lam quang lành lạnh, mang theo vẻ đẹp thanh lãnh.

Trên mặt hồ, một hắc y nhân đang từng bước từng bước một bước đến, cuối cùng hắn dừng lại, nơi đó không khác gì so với mặt băng xung quanh nhưng hắc y nhân đưa tay ra khỏi áo choàng, đôi tay hắn cầm một thanh hàn kiếm, lưỡi kiếm đâm xuống, hung hung đập trên mặt băng, tiếng băng nứt vang lên.

Hắn lùi hai bước, nhìn mặt băng kiên cố chầm chậm nứt ra một đường, lộ ra hồ nước bên dưới.

Đôi mắt trong áo choàng cũng vì thế mà chuyển động. Hắn thu kiếm, không hề do dự mà xoay người nhảy xuống...... "ầm" một tiếng, hắc y nhân tiến vào trong hồ, hắn bơi xuống dưới, tốc độ rất nhanh, nước xung quanh kéo mũ trùm đầu ra, lộ ra gương mặt của hắn——

Đó là Lâm Hạo Thanh.

Ánh trăng không cách nào chiếu rọi vào trong bóng tối này, hắn bơi về hướng phát ra ánh sáng nhàn nhạt dưới đáy hồ, cuối cùng, chân hắn chạm đáy.

Trong tay hắn xuất ra một đạo pháp thuật, ánh sáng phát ra từ ngón tay hắn, chiếu sáng cảnh sắc xung quanh cũng chiếu rọi cả đáy hồ, "khối băng" bị một tầng xanh đậm bao phủ hiện lên dáng vẻ của một nữ tử.

Hồ nước này trong đến độ thậm chí chỉ cần một chút ánh sáng đã đủ nhìn rõ dung mạo nàng, trên gò má nàng vẫn đính hạt "trân châu" bị sắc lam của "khối băng" bao phủ.

Giọt nước mắt của người cá......

Lâm Hạo Thanh khom người, lần nữa dùng trường kiếm trong tay hướng về "khối băng" lam kia, mũi kiếm vừa chém đến, "khối băng" nứt ra, Lâm Hạo Thanh không ngừng dùng sức đâm xuống, cho đến khi hắn cảm nhận lưỡi kiếm của mình đâm vào thân thể của Kỷ Vân Hòa trong "khối băng", chạm đến lồng ngực nàng, lần nữa đâm xuống một kiếm, lưỡi kiếm khẽ dừng lại, dường như muốn lôi vật gì đó ở trong ra.

Hắn cắn răng, cánh tay dùng sức, đem lưỡi kiếm rút ra.

Sau khi lưỡi kiếm rời khỏi cơ thể Kỷ Vân Hòa, "khối băng" lam ấy dường như lần nữa tập hợp năng lực phong ấn lại khe hở, không để thân thể nàng bị nước xung quanh tiến vào.

Lâm Hạo Thanh thu kiếm về, lúc này trên lưỡi kiếm của hắn ngưng tụ một vật tròn màu đen, hình như là một viên nội đan kết tụ trong thân thể nàng.

Lâm Hạo Thanh đem viên nội đan kia cất kĩ, cũng cất kiếm về, chuẩn bị rời đi, khóe mắt lần nữa liếc sang nhìn gương mặt trầm tĩnh của nàng, hạt trân châu kia bắt gặp chút ánh sáng lập tức tỏa sáng lấp lánh......

Từ góc độ của hắn nhìn qua, dáng vẻ này của nàng hệt như vĩnh viễn vẫn nằm dưới đáy hồ rơi lệ vậy.

Kỷ Vân Hòa ưa khóc ư?

Từ bé đến lớn, nghiêm túc đếm kĩ, một lần hắn cũng chưa từng thấy. Nàng là một người lòng dạ vô cùng cứng rắn.

Nàng đương nhiên là người không ưa khóc rồi......

Lâm Hạo Thanh khẽ trầm mặc xuống.

Wattpad: Rosenychungchung

Vẫn còn một đoạn rất dài nhé =)) ta tiếp tục dịch đây =))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 98 Chương 98 Chương 99 Chương 99 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 102 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118
Tiến »