Ngự Yêu Chí Tôn

Lượt đọc: 18715 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 hương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 1 Chương 2 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54
Tiến »
Chương 21
& 22 chưởng môn chi tranh

❊ ❊ ❊

Tây Tiện Tiếu Tiểu Hiền cầm trong tay chiếc nhẫn chưởng môn, tựa như lạc vào mộng cảnh.

Đây chính là chiếc nhẫn chưởng môn của Thần Thâu Môn, gặp chiếc nhẫn tựa như gặp chưởng môn nhân, là quyền hành chí cao vô thượng của Thần Thâu Môn. Nhưng từ khi Hành Thổ Thần Sưu mất tích, chiếc nhẫn chưởng môn này cũng theo đó biến mất.

Tiếu Tiểu Hiền tuyệt đối không ngờ, lại có thể trong tình huống này, ngoài ý muốn thu hồi được chiếc nhẫn chưởng môn.

“Chẳng lẽ, Tiểu Bá Vương Sở Vân chính là chủ nhân của chiếc nhẫn chưởng môn, là chưởng môn Chí Tôn chính thức của Thần Thâu Môn?” Tiếu Tiểu Hiền không khỏi nghĩ đến điều đó, nhưng chợt tỉnh táo lại từ trong sự kinh ngạc.

“Không đúng. Nếu y thật sự đã nhận được truyền thừa, sẽ không để cho ta dễ dàng như vậy trộm lấy thứ đồ vật này. Khả năng lớn nhất, là y đã tìm được di vật tổ sư của Hành Thổ Thần Sưu.”

Tiếu Tiểu Hiền là người thông minh kiệt xuất, rất nhanh đã suy đoán ra chân tướng sự tình không sai lệch.

“Sự tình phức tạp. Y nắm giữ chiếc nhẫn chưởng môn, theo truyền thống của Thần Thâu Môn, có cơ hội tiến vào truyền thừa chi địa của tổ sư Hành Thổ Thần Sưu, tiếp nhận truyền thừa. Nhưng nơi đó, đã bị ta sớm khống chế, thu hết thảy vào trong tay.”

Tiếu Tiểu Hiền nhíu mày, cảm thấy vô cùng khó xử.

Truyền thống của Thần Thâu Môn là, các đời chưởng môn thiết lập truyền thừa chi địa, chỉ có truyền nhân cầm trong tay chiếc nhẫn chưởng môn mới có tư cách tiến vào truyền thừa chi địa, tiếp nhận y bát, kế thừa chức chưởng môn.

Nhưng từ khi Hành Thổ Thần Sưu qua đời, chiếc nhẫn chưởng môn bị mất, khiến truyền thừa đứt đoạn. Thần Thâu Môn cũng bởi vì Quần Long Vô Thủ, dần dần sụp đổ. Cho đến Tiếu Tiểu Hiền thế hệ này, chỉ còn lại hắn một mình.

Vào một đêm nào đó cách đây vài năm, Tiếu Tiểu Hiền cuối cùng quyết định, không tuân thủ nghiêm ngặt truyền thống của Thần Thâu Môn, phá vỡ quy củ, đơn giản chỉ cần dựa vào thực lực và trí thông minh của bản thân, đoạt lấy truyền thừa.

Hắn nhờ đó thực lực tăng vọt, đi ra giang hồ. Để che giấu thân phận thật sự, hắn xông ra một cái tên khác, được người đời xưng là “Đông dâm tây tiện nam tao bắc sắc” Tứ đại dâm tặc một trong.

Lúc trước Tiếu tiểu hiền bách tại tình thế, kế thừa truyền thừa, chẳng qua là bất đắc dĩ. Danh bất chính, ngôn bất thuận, đặt ở vương thất chính giữa, tựu là mưu hướng soán vị. Cũng chẳng khác gì đã đoạt lấy vật thuộc về Sở Vân.

Hôm nay chưởng môn chiếc nhẫn đột nhiên xuất hiện, lập tức lại để cho Tiếu tiểu hiền lâm vào cảnh ngộ lưỡng nan. Một phương diện, hắn cũng không muốn buông tha yêu vật trong tay, đem hết thảy vinh quang tài phú đều chắp tay nhường cho. Mặt khác, hắn lại đối Thần Thâu Môn ôm ấp tình kết thâm sâu, năm đó sư phó trước khi lâm chung, đã dặn dò hắn nhất định phải chờ đến khi chủ nhân mới của chiếc nhẫn xuất hiện.

“Không thể tưởng được lần này Đôn Hoàng sa nhãn chi hành, rõ ràng chưởng môn chiếc nhẫn sẽ xuất hiện. Thôi, nên đến thì sẽ đến, đây cũng là cơ hội để giải quyết mối tâm bệnh chất chồng nhiều năm của ta. Ta không muốn đem hết thảy chắp tay nhường cho, cũng không muốn vi phạm truyền thống cùng quy củ của Thần Thâu Môn. Vậy thì ta cũng chỉ có thể một trận chiến với Sở Vân!”

Nghĩ tới đây, Tiếu tiểu hiền thật sâu nhăn lại mi, đôi mắt sáng ngời. “Nếu ta thắng, chứng minh ta so Tiểu Bá Vương càng xứng đáng kế thừa chức chưởng môn của Thần Thâu Môn. Chưởng môn chiếc nhẫn chính là của ta. Nếu ta bại, cũng là do tài nghệ kém người khác, tự gieo gió gặt bão, ta liền hai tay dâng hết thảy, dâng tặng Sở Vân làm đệ thất thập tam đại chưởng môn!”

Giờ khắc này, hắn đã hạ quyết tâm. Gọi ra một chỉ yêu vật, xé mở không gian, đi nhanh một bước, tựu khóa nhập trận chiến bát quái. “Ân? Tây tiện!” Sở Vân trước tiên đã nhận ra hắn, ánh mắt sắc bén như đao kiếm, lập tức bắn ra tia điện.

“Chiến!” Tiếu tiểu hiền không nói nhảm, trực tiếp ra tay, xông tới. Nói chung, ngự yêu sư đối chiến, đều sử dụng chiến trận. Ngự yêu sư làm thống soái, bọn yêu vật là binh sĩ. Đây chính là cuộc đối đầu giữa hai quân, thận trọng từng bước, không ngừng ra chiêu, cuối cùng tích lũy ưu thế, đạt tới thắng lợi.

Nhưng phương thức chiến đấu của tây tiện lại rất đặc biệt. Hắn không sử dụng chiến trận, mà là trực tiếp đánh giết. Điều kỳ quái là, hắn tuy nhiên đang ở trong bát quái chiến trận, lại không hề chịu ảnh hưởng của sự suy yếu từ chiến trận. Hắn tốc độ cực nhanh, quả thực là nhanh đến khó tin.

Sở Vân nín thở, hắn chưa từng thấy tốc độ nào như vậy! Quá nhanh! Theo sự xuất hiện của tây tiện, trong nháy mắt, hắn đã đến trước mặt Sở Vân.

---❊ ❖ ❊---

BOANG...!

Hỏa Tinh bạo phát, hiểm nguy cận kề, Sở Vân kịp thời triệu hồi Túy Tuyết Đao, chặn đứng công kích của đối phương.

Lực đạo kinh người ập đến, Sở Vân tựa như một quả pháo bị bắn đi, thân hình không khỏi lùi mạnh. Hai tay hắn run rẩy, Túy Tuyết Đao trong tay cũng theo đó mà chấn động không ngừng.

Đồng tử của Sở Vân co rút lại thành những cây kim nhỏ, chăm chú nhìn chằm chằm vào đôi găng tay trên tay của Tây Tiện.

Trích Tinh găng, mười vạn năm tu luyện, chiến lực yêu thú!

Không trách Túy Tuyết Đao gặp bất lợi.

Tiếu Tiểu Hiền đuổi theo không ngừng, tốc độ nhanh như sao băng, oanh một tiếng, hai tay chộp tới, Tinh Quang rực rỡ, xé toạc không gian, sắc bén đến kinh người.

Sở Vân triệu hồi Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi, một tay cầm Túy Tuyết Đao, bộc phát ra những đợt đao mang hùng vĩ, sụp đổ thiên địa. Một tay hoa chi, huyền quang loạn vũ, đâm xuyên Thương Khung.

Hai người kịch liệt giao chiến, thân ảnh trong trận pháp rộng lớn không ngừng truy đuổi, né tránh, che chắn.

Đao pháp của Sở Vân xuất thần nhập hóa, hai yêu vật trong tay cũng đều là đỉnh phong linh thú, lại càng được bát quái chiến trận tăng phúc. Nhưng vẫn đang ở thế hạ phong.

Tiếu Tiểu Hiền dù từng giao chiến kịch liệt với Thượng Quan Phong Dạ, nhưng Trích Tinh găng dù sao cũng là chiến lực yêu thú vạn năm. Đây là cảnh giới đỉnh phong, bị thiên đạo ghen tị.

“Có thể cản được uy lực của Trích Tinh của ta, cũng coi như ngươi có bản lĩnh. Kế tiếp, ngươi phải cẩn thận rồi, ám độ con thoi!” Tiếu Tiểu Hiền lâu công không thành, triệu hồi ra một linh binh đỉnh phong.

Đây là một cây Phi Toa, kích thước lòng bàn tay, hai đầu nhọn hoắt, giữa thân thô ráp, tản ra ánh sáng đen sâu kín. Xuyên thẳng qua không trung, phát ra tiếng vo ve như ong mật, tốc độ cực nhanh.

Dưới sự tăng phúc của ám độ con thoi, tốc độ vốn đã khủng khiếp của Tiếu Tiểu Hiền càng trở nên biến thái. Cả người hắn trong tầm mắt Sở Vân, biến thành những tàn ảnh.

Sở Vân cực lực ngăn cản, nhưng thân thể vẫn liên tục bị thương, những vết thương dài hẹp, máu tươi không ngừng tuôn ra.

Đây là kết quả của việc hắn gắng sức thúc dục Tật Phong Kình Thảo. Nhưng tốc độ của Tiếu Tiểu Hiền thật sự quá nhanh, chưa từng có.

Sở Vân chưa từng gặp đối thủ nhanh chóng như vậy, lập tức rơi vào nguy hiểm lớn.

“Tốc độ như vậy, đã vượt qua cực hạn của ta. Tây Tiện thực lực, viễn siêu đồn đại. Vô Sắc Hồng Yêu!” Hắn triệu ra bản thân tốc độ yêu vật thứ hai, nhưng lại không vội so đấu tốc độ với Tiếu Tiểu Hiền. Thay vào đó, thân hình chợt ẩn, tránh né những đòn phản công sắc bén.

Bát Phương Sưu Thiên Kính!

Chiến thuật của Sở Vân, dường như vượt ngoài dự liệu của Tiếu Tiểu Hiền. Y lập tức lấy ra một quả bảo kính, kích thước không quá khác biệt so với một chiếc kính tròn thông thường, nhưng lưng kính được chế tạo từ đồng thanh, cạnh kính khắc họa hình bát quái, mặt gương bắn ra bạch quang chói lòa.

Tiếu Tiểu Hiền cầm trong tay linh yêu đỉnh phong Sưu Thiên Kính, ánh sáng loang loáng. Lập tức phá giải tàng hình, chiếu xạ Sở Vân ra ngoài.

Tầm Bảo Thử!

Hắn triệu hồi yêu thú số mệnh nổi danh này. Y cũng đạt đến đỉnh phong tu vị, nhưng lại khéo léo xinh đẹp, nhỏ hơn cả bàn tay người. Đôi mắt đen bóng, toàn thân mọc bộ lông màu vàng kim óng ánh, tựa như một nhung cầu màu vàng. Râu y tinh khiết màu bạc, vểnh lên hai bên, lộ ra vẻ linh động tinh xảo.

Nó há miệng phun ra một cổ hoàng quang tinh khiết. Hào quang cực nhanh, Sở Vân không kịp chuẩn bị, Túy Tuyết Đao và Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi đều bị bắn trúng. Hai cái yêu vật đều bị bao phủ bởi một tầng Huyền Hoàng ánh sáng chói lọi.

Ngay sau đó, Tầm Bảo Thử há miệng khẽ hấp, một lực hút không thể chống cự ập đến, Sở Vân lực lượng cũng không thể giữ nổi, Túy Tuyết Đao cùng Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi đều bay ra ngoài, sắp bị hút vào bụng Tầm Bảo Thử.

Sở Vân kinh hãi, lập tức phát ra triệu hoán. Nhưng chiến đao cùng hoa chi, đều không hề có phản hồi.

“Ha ha ha, Tiểu Bá Vương, trận chiến này ta thắng chắc rồi!” Thấy cảnh tượng này, Tiếu Tiểu Hiền cười lớn.

Ngũ Đức Luân -- Trấn Yêu Tháp!

Sở Vân đột nhiên triệu hồi Ngũ Đức Luân, bánh xe cuồn cuộn, tựa như mặt trời mọc phi thăng. Nhưng hào quang ngũ sắc vốn có biến mất, chỉ còn kim mang độc lĩnh, chiếu thấu hư không.

Tầm Bảo Thử của Tiếu Tiểu Hiền, lập tức bị kim quang cuốn lấy, hút vào trấn yêu tháp, bị hoàn toàn trấn áp.

“Tiểu Bảo!” Tiếng cười của Tiếu Tiểu Hiền im bặt, sắc mặt đại biến. Trấn Yêu Tháp và Tầm Bảo Thử là khắc chế lẫn nhau, ai ra tay trước đối phương, có thể chiếm ưu thế.

Tiếu Tiểu Hiền mất đi Tầm Bảo Thử, càng hoảng loạn hơn cả việc mất đi Trích Tinh cái bao tay.

Sở Vân triệu hồi Túy Tuyết Đao cùng Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi, lại gọi ra Thiên Hồ, Cụ Phong Cung Vân… vân yêu vật, đỉnh đầu Ngũ Đức Luân, hóa thân Ngũ Đức Cự Nhân, trọng chấn sĩ khí, hướng Tiếu Tiểu Hiền xung phong liều chết mà đi.

“Trả lại Tầm Bảo Thử của ta!” Tiếu Tiểu Hiền hừ lạnh một tiếng, ám độ con thoi, Bát Phương Sưu Thiên Kính vờn quanh tại thân, hai tay đeo Trích Tinh Cái Bao Tay, cùng Sở Vân chiến tại một chỗ.

Đây là một hồi chiến đấu nóng bỏng. Một phương là chín đại linh yêu, đều là đỉnh phong tu vị, lại có Bát Quái Chiến Trận tăng phúc, nửa cái thần thông đạo pháp lực lượng, thế như Mãnh Hổ, uy vũ nghiêm nghị.

Một phương tốc độ như điện thiểm sao băng, kiếp yêu chiến lực nơi tay, Trích Tinh Cầm Nguyệt, không người có thể ngăn cản.

“Vậy mà liều mạng một cái ngang tay?!” Năm mươi hiệp trong nháy mắt mà qua, Tiếu Tiểu Hiền làm cho cục diện chiến cuộc này giật mình.

“Không, ta mới được là Thần Thâu Môn chính thức chưởng môn nhân! Ta vừa ra đời, đã bị vinh dự Thần Thâu Môn quật khởi hi vọng. Ta ba tuổi thông văn, năm tuổi có thể thơ, đã gặp qua là không quên được, bất kỳ vật gì xem qua ba lượt có thể chính thức đọc làu làu. Sở Vân ngươi năm nay 16 tuổi, ta cũng chỉ là 17 tuổi mà thôi.”

“Ngươi chỉ là một cái người ngoài cuộc, chỉ là nắm giữ chưởng môn chiếc nhẫn mà thôi. Ta mạo hiểm cửu tử nhất sinh nguy cơ, mới lấy được truyền thừa. Gánh vác lấy ngươi khó có thể tưởng tượng tâm lý gánh nặng, đi cố gắng trọng chấn Thần Thâu Môn. Rồi sau đó ta lợi dụng Tầm Bảo Thử, tích lũy thực lực, từng bước một đi đến hiện tại tình trạng này. Ngươi dựa vào cái gì muốn đoạt đi của ta hết thảy? Ta không tin đây hết thảy đều là vận mệnh an bài, một trận chiến này ta nhất định có thể thắng! Chiến thắng ngươi, ta có thể vượt qua Tâm Ma, chấp chưởng Thần Thâu Môn chưởng môn đại vị!”

Trong giây lát, Tiếu Tiểu Hiền gào thét, phát tiết lấy chính mình không cam lòng, bất mãn, bất bình chi tình.

“Tiểu Bá Vương, cho ngươi biết một chút về ta chính thức át chủ bài. Tương lai có hi vọng siêu việt Tầm Bảo Thử, Trích Tinh Cái Bao Tay quý hiếm yêu thú! Thương Không Hạc, xuất hiện đi!”

---❊ ❖ ❊---

Lập tức…… Âm thanh hạc rít gào động triệt Cửu Thiên, tiếng nổ đãng hoàn lao.

“Cái này Thương Không Hạc, thập phần ưu nhã xinh đẹp.” Nó quanh quẩn Tiếu Tiểu Hiền bay lượn, dáng người thon dài, lông chim trắng noãn như tuyết, song nhãn sâu kín như Kim Cương Hắc Thạch. Điều khiến Sở Vân kinh ngạc chính là, tu vi của nó chỉ ở đỉnh cao Đại Yêu.

Động Hư Không!

Chớp mắt, Tiếu Tiểu Hiền cùng tất cả yêu vật của hắn, đều đột nhiên biến mất khỏi chỗ cũ. Đây không phải là tan biến nhanh chóng, mà là biến mất hoàn toàn. Hắn dựa vào thiên phú đạo pháp của Thương Không Hạc, tự do bỏ chạy trong bát quái chiến trận. Không gian trở thành hậu hoa viên của hắn, tùy ý xuyên qua.

Ngay sau đó, Tiếu Tiểu Hiền lại bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Sở Vân.

Oanh.

Một kích từ Trích Tinh Cái Bao Tay, khắc lên Ngũ Đức Chân Thân. Bát thiên ngũ sắc quang mang bộc phát, Ngũ Đức Chân Thân suýt nữa sụp đổ.

Sở Vân quay người phản kích, Tiếu Tiểu Hiền lại lần nữa bỏ chạy. Hắn xuyên qua không gian, thoắt ẩn thoắt hiện, công kích quỷ mị, khiến Sở Vân khó lòng phòng bị.

Sở Vân rơi vào thế bị động tuyệt đối.

Đây là trận chiến gian nan nhất kể từ khi hắn tu luyện. Đối phương là một siêu cấp thiên tài không hề kém cạnh, thành danh còn sớm hơn hắn một chút. Tiếu Tiểu Hiền chiến lực hùng hậu, sở hữu kiếp yêu chiến lực, cộng thêm các linh yêu đỉnh phong khác. Duy nhất Thương Không Hạc Đại Yêu đỉnh phong, càng phát huy ra hiệu quả kỳ diệu.

Hắn đã xây dựng một hệ thống chiến thuật hoàn chỉnh, tốc độ nhanh đến mức Sở Vân kinh ngạc.

Rầm rầm rầm.

Vài kích nặng nề tiếp theo, Tiếu Tiểu Hiền xuất quỷ nhập thần, Thương Không Hạc phòng thủ, không gian phảng phất trở thành lãnh địa của hắn, bát quái chiến trận cũng không thể ảnh hưởng.

Ngũ Đức Luân biến thành khe hở, u ám vô cùng, lung lay sắp đổ. Sở Vân không thể không hủy bỏ Ngũ Đức Chân Thân, lợi dụng Mệnh Tuyền Ngọc Lũy, bổ sung yêu nguyên cho Ngũ Đức Luân.

Phịch một tiếng.

Tiếu Tiểu Hiền từ hư không xuất hiện, song chưởng đập vào Mệnh Tuyền Ngọc Lũy, không chỉ cắt đứt quá trình khôi phục, mà còn khiến toàn bộ ngọc lũy rạn nứt đầy vết.

“Ha ha ha, thật là vô ích thôi. Trước mặt ta, ngươi đừng hòng chạm được một sợi lông. Toàn bộ chiến trường, đều nằm trong tay ta khống chế. Sở Vân, ngươi đã thất bại.” Tiếu Tiểu Hiền hăng hái nói, hắn biết mình sắp giải quyết được tâm bệnh lớn nhất, bước vào một cuộc đời quang minh chính đại.

“Thật sao?” Sở Vân cười lạnh, khẽ vỗ vào tiên túi. Lập tức, một đạo kỳ quang bay ra, rơi lên vai hắn, tựa như một đoàn tuyết cầu, chính là Nguyệt Thỏ.

Nguyệt Thỏ rất nhát gan, lần đầu tiên đặt chân lên chiến trường, nó run rẩy nương tựa vào cổ Sở Vân. Đồng thời, nó co ro thành một đoàn, chỉ lộ ra đôi tai thỏ đáng yêu.

Toàn thân nó tỏa ra ánh sáng trắng thuần khiết, bao phủ lấy Sở Vân. Đây là thúc dục một môn đạo pháp tuyệt phẩm, trong nháy mắt tiên tri, giúp nó biết trước cảnh tượng tương lai trong khoảng thời gian ngắn ngủi.

Oanh!

Sở Vân đã có năng lực dự đoán, nhanh chóng quay người, thuận thế vung đao, vừa vặn ngăn được đòn tấn công lén của Tiếu Tiểu Hiền.

Thời gian chậm lại!

Đột nhiên, Nguyệt Thỏ phóng ra hào quang, chiếu rọi về phía tây. Tiếu Tiểu Hiền kinh hãi, hắn cảm giác như đang lún sâu vào vũng bùn, mọi động tác đều trở nên chậm chạp.

Túy Tuyết Đao xé gió lao tới, trong lòng hắn dâng lên báo động, suýt nữa cắn nát răng thép, phấn khởi Trích Tinh bao tay lực lượng, gắng gượng thoát khỏi trạng thái này. Hắn hiểm mà lại hiểm thoát khỏi tình cảnh đó, biến mất tại chỗ, khó khăn lắm tránh được đòn chí mạng.

Sở Vân thầm nghĩ tiếc nuối, tu vị của Nguyệt Thỏ còn chưa cao, chỉ là yêu thú đỉnh phong. Chiến lực bạo phát của đối phương, đã vượt quá giới hạn của nó.

“Nguyệt Thỏ! Đây là Nguyệt Thỏ, ngươi rõ ràng có một con thời gian yêu thú như vậy!” Tiếu Tiểu Hiền xuất hiện trở lại, cách Sở Vân trăm trượng. Hắn chăm chú nhìn tiểu tuyết cầu trên vai Sở Vân, thần sắc vô cùng kinh ngạc.

Chiến thuật của hắn, mạnh nhất chính là khống chế tốc độ. Tốc độ di chuyển nhanh như lưu tinh, sáng tạo chiến cơ. Tốc độ ra tay nhanh như chớp, nắm chắc chiến cơ. Thương Không Hạc càng đẩy tốc độ của hắn lên một tầng cao mới, khiến chiến thuật hệ thống của hắn càng thêm uy lực.

Theo hắn xuất đạo cho tới nay, hắn đều dựa vào chiến thuật hệ thống này để không gặp bất lợi. Nhưng hôm nay lại đụng phải khắc tinh!

Nguyệt thỏ! Khống chế thời gian thần kỳ yêu thú, quý hiếm trình độ sánh ngang Thương Không Hạc. Nó chỉ là đại yêu tu vi đỉnh cao, nhưng vừa xuất hiện đã chấm dứt trận chiến với Sở Vân. Cũng bởi vì chiến thuật của Tiếu Tiểu Hiền bị Nguyệt thỏ khắc chế.

“Ta luôn tự hào về đạo tốc độ, vậy mà lại thua trước đạo thời gian…… Nhưng điều đó có ý nghĩa gì? Ta vẫn có thể chiến thắng! Tạm thời bỏ qua đạo tốc độ chói lọi của ta, hãy để ta dùng lực áp chế, trực tiếp nghiền nát ngươi.”

Tiếu Tiểu Hiền không hổ danh là siêu cấp thiên tài, ánh mắt nhạy bén đã nhìn thấu mấu chốt. Hắn lại lần nữa xông tới, lần này hắn bỏ qua tốc độ, trực tiếp khống chế Trích Tinh cái bao tay, lam mang bùng lên, kẹp theo tiếng Phong Lôi gào thét, thẳng hướng Sở Vân.

Khí thế của hắn kinh người, quả thực muốn đâm thủng Chư Thiên, phá tan không trung! Một kích này, hắn dốc toàn lực phát huy lực phá hoại của kiếp yêu. Nơi hắn đi qua, không gian đều rung động, toàn bộ Bát Quái Chiến Trận đều lay động, thiên địa chấn động!

Đối mặt với thế công như vậy, Sở Vân trong lòng cũng không khỏi dâng lên một cảm giác khó ngăn cản. Lúc này, thời gian chậm chạp cũng không thể giúp hắn, đành phải một lần nữa hóa thân Ngũ Đức Cự Nhân. Nhưng lần này, Ngũ Đức Luân Yêu Nguyên cũng không dồi dào, ngay cả Sở Vân cũng không chắc chắn có thể ngăn cản được công kích như vậy.

“Sở Vân công tử, đừng lo lắng, còn có chúng ta!”

“Các tỷ muội, hãy để tên tiểu tử ngông cuồng này biết một chút sự lợi hại chân chính của chúng ta!”

“Kiếp yêu chiến lực thì sao? Hãy nếm thử đạo pháp của chúng ta!”

Pháo hoa rực rỡ như kỳ mang lập loè, các tiên phi ngăn trước mặt Sở Vân. Đôi mắt xinh đẹp, khí khái hào hùng bức người, đồng loạt phóng ra một đạo pháp thuật. Đây là một môn tuyệt phẩm đạo pháp – Bảo Quang Bị Long Đong Bí Quyết!

Trước kia Hồng Thường Tiên Tử dùng pháp thuật này để phong ấn tu vị, che dấu yêu khí, nghênh ngang đi lại ở chư tinh quần đảo, mà không ai nhìn thấu. Hôm nay, pháp thuật này lại một lần nữa được thi triển, xuất hiện trên Trích Tinh bao tay, lập tức suy yếu tầng tầng tu vị của đối phương.

“Sao lại thế này? Đây là đạo pháp gì, sao lại có uy lực kinh người như vậy?!” Tiếu Tiểu Hiền kinh hãi đến cực độ, run rẩy không ngừng. Hắn cảm thấy khí tức từ nắm đấm của Trích Tinh đang liên tục suy yếu, tu vị đang giảm xuống với tốc độ chóng mặt.

Hắn không hề biết, đây chính là đạo pháp thiên phú của Cực Nhạc Hoan Hỉ Thuyền. Ngày xưa, quốc gia Đường Cẩm đã phải trả một cái giá vong quốc to lớn để chế tạo ra chiếc yêu binh tuyệt thế này, liên quan đến bí mật Vĩnh Sinh, nên đạo pháp thiên phú của nó tự nhiên vô cùng đặc biệt.

Trên Trích Tinh bao tay vốn là ánh sáng chói lọi, nhưng giờ đây lại như bị phủ một tầng bụi dày đặc, ngày càng trở nên ảm đạm.

“Trích Tinh bao tay, chiến lực kiếp yêu, phá cho ta!” Tiếu Tiểu Hiền đột ngột gầm lên, bao tay một lần nữa bộc phát ra tinh mang xanh thẳm, phá vỡ tầng tầng phong ấn, tu vị lại tăng trở lại.

“Các tỷ muội, dốc toàn lực!” Hồng Thường Tiên Tử dẫn đầu các tiên phi, phóng ra ánh sáng liên tục không ngừng. Trích Tinh bao tay vừa bị phong ấn, vừa dựa vào bản nguyên kiếp yêu cường đại để đột phá phong ấn. Nhưng tu vi của nó vẫn không thể tránh khỏi việc chậm rãi hạ xuống.

“Không ổn, không thể phong ấn tu vi kiếp yêu của nó xuống đẳng cấp linh yêu.” Phi Dương Tiên Tử tái mặt, công kích của Tiếu Tiểu Hiền đã ập đến.

“Không sao, như vậy là đủ rồi.” Đối mặt với tuyệt sát chiêu của Tiếu Tiểu Hiền, Sở Vân bỗng nhiên làm ra một hành động khiến người ta kinh ngạc, hắn hủy bỏ Ngũ Đức Chân Thân, chỉ đem Ngũ Đức Luân đặt lên đỉnh đầu.

Ngay sau đó, hắn đột ngột hét lớn: “Thiên Hồ, Ngũ Đức Chân Thân!”

Thiên Hồ vốn có đủ chín loại thuộc tính, theo lý luận, có thể sử dụng Ngũ Đức Chân Thân. Nhưng Ngũ Đức Chân Thân, chỉ là sự kết quả của việc đồng thời thúc dục đạo pháp của các đức Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.

Việc để một con yêu thú như Thiên Hồ đồng thời thúc dục năm môn đạo pháp, thực sự là một việc vô cùng mạo hiểm. Sở Vân cũng từng thử nghiệm, mười lần chỉ có một hai lần thành công.

Nhưng vào lúc này, hắn không thể không mạo hiểm thêm một lần nữa. Bởi vì hắn biết rõ, chỉ dựa vào yêu nguyên còn lại của Ngũ Đức Luân, thật sự khó có thể chống đỡ Ngũ Đức Chân Thân, ngăn cản công kích của đối phương.

Hắn thành công rồi!

Oanh một tiếng, yêu nguyên bành trướng mãnh liệt ngưng tụ thành thân hình cao ba trượng, hùng tráng khí lực, chiến bào cổ xưa, dải lụa màu sắc lách thân tung bay.

“Tây tiện, ngươi nhất định phải thua!” Sở Vân hóa thân thành Ngũ đức cự nhân, tựa như Cổ Thần thức tỉnh, gầm lên một tiếng, túy tuyết đao cuồng bạo chém ra. Đao mang xông lên trời cao, Cuồng Bạo Thiên.

“Lời này nói sớm quá đấy!” Tiếu tiểu hiền phun ra máu tươi, nhưng vẫn chống đỡ được khổng lồ túy tuyết thân đao. Toàn thân hắn đều bao phủ tinh mang, tinh mang xanh thẳm ngưng tụ thành một đoàn Tinh Huy, thể tích không kém gì Ngũ đức chân thân, ngưng thực như sao băng lao tới.

Hai phe va chạm trực diện, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa, chấn động không gian, khiến các tiên phi đều bay tứ tán.

Cả hai đều dốc toàn lực, tạo áp lực lên đối phương. Lưu tinh chậm rãi di chuyển, túy tuyết đao dù sao cũng chỉ là linh yêu đỉnh phong, kém Trích Tinh một bậc. Dù Sở Vân đã dốc hết toàn lực, cũng chỉ có thể run rẩy, lùi về phía sau.

“Chưởng môn Thần Thâu Môn là của ta! Sở Vân, ngươi không có cơ hội, tuyệt đối không có cơ hội. Hãy chôn vùi ảo tưởng này đi, từ nay về sau ta sẽ vươn lên đỉnh cao!” Tiếu tiểu hiền cuồng tiếu, đầy tự tin.

“Ta cho ngươi vươn lên đỉnh cao!” Sở Vân gào thét, một tay chấp đao, vung phải tay, tung ra một quyền móc.

“Cái gì?!” Biểu cảm kinh ngạc đóng băng trên mặt Tiếu tiểu hiền. Cự nắm đấm hung hăng đập vào cạnh lưu tinh. Oanh một tiếng, Tinh Huy vỡ tan, nắm đấm đánh trúng, đưa hắn bay ra ngoài.

Hắn cuồng phun máu tươi, toàn thân xương cốt không biết gãy bao nhiêu căn. Hắn bay lượn trong trận pháp, đầu óc quay cuồng, lập tức mất đi khả năng chiến đấu!

Nắm đấm Trích Tinh là công kích kiểu kiếp yêu, bản thân phòng ngự cũng không vững chắc, lại bị túy tuyết đao kiềm chế. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, Tiếu tiểu hiền đã thấy được cơ hội chiến thắng của mình, tâm tính buông lỏng, không để ý rằng đây cũng là cơ hội chiến thắng của đối phương!

Bắt!

Sở Vân phi thân xuống, bàn tay khổng lồ một trảo, niết lấy Tiếu tiểu hiền vào lòng. Đồng thời linh yêu xuất hiện, trấn áp yêu vật của hắn.

“Ta… Ta lại thất bại!” Tây tiện thất hồn lạc phách, lẩm bẩm. Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy, mất hết huyết sắc! Hai mắt vô thần, không thể chấp nhận sự thật tàn khốc này.

Dịch Thuật: Gemini AI
Trình bày: Mọt Sách
Việt Nam Thư Quán - Thư Viện Online
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 hương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 1 Chương 2 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của cổ chân nhân