Ngày 12 tháng 4, thứ Bảy.
"...Cuối cùng, hy vọng đội tuyển trường chúng ta có thể thi đấu hết mình, thể hiện được phong thái tại giải đấu quốc gia lần này, đồng thời cho khán giả cả nước thấy được diện mạo của trường Trung học số 1 Thanh Hà!"
Sau những lời phát biểu đầy hào hứng, hiệu trưởng trường Trung học số 1 Thanh Hà đưa mắt nhìn mọi người rồi nói: "Hãy thi đấu thật tốt, nhưng cũng đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân."
"Cảm ơn hiệu trưởng, chúng em sẽ cố gắng hết sức!"
Trần Văn và các bạn trong bộ đồng phục chỉnh tề đồng thanh đáp lại.
Sau đó, dưới ánh mắt dõi theo của ban lãnh đạo nhà trường, họ nhanh chóng bước lên chiếc xe buýt hướng tới sân bay.
"Sắp được đi máy bay rồi, vé máy bay đắt quá, trước đây mình chưa từng đi bao giờ!"
Trần Văn cảm thán, cậu nhớ ở thế giới cũ, vé máy bay những lúc rẻ chỉ tầm hai ba trăm tệ.
Lý Tư Vũ ngồi bên kia lối đi lên tiếng: "Không còn cách nào khác, máy bay cần phải xua đuổi các loài chim siêu phàm, nghe nói còn lắp đặt thiết bị đặc biệt để phòng chống rơi máy bay nên chi phí rất cao."
"Thiết bị đặc biệt phòng chống rơi máy bay sao?" Trần Văn tò mò hỏi.
Lý Tư Vũ giải thích: "Tớ nghe nói hình như là thiết bị phản trọng lực, dù máy bay có hỏng hóc cũng có thể dễ dàng lướt xuống đất, giúp giảm thiểu tối đa thiệt hại do tai nạn hàng không gây ra."
"Lợi hại thật!" Trần Văn giơ ngón tay cái lên, "Không hổ danh là Lý 'Bách Hiểu Sinh' Tư Vũ!"
Lý Tư Vũ dở khóc dở cười trước biệt danh mới mà Trần Văn đặt cho, cô cười nói: "Chỉ là đọc sách nhiều hơn thôi, cậu mới là người lợi hại, lần này phải trông cậy vào cậu dẫn dắt cả đội đoạt quán quân đó."
Trương Đức Vượng ngồi hàng ghế trước nghe vậy liền quay đầu lại: "Trần Văn, mai là khai mạc rồi, A Bảo đã đột phá lên cấp siêu phàm chưa?"
Trần Văn lắc đầu: "Vẫn chưa."
Trương Đức Vượng nghe xong liền trêu chọc: "Không phải bảo là sẽ dẫn bọn này đoạt quán quân sao? Năm nay trường chuyên trực thuộc Đại học Kinh Đô có bốn người cấp siêu phàm, trường chuyên trực thuộc Đại học Ma Đô có ba người cấp siêu phàm, số còn lại đều là phàm thai thập đoạn... A Bảo không tiến cấp siêu phàm thì lấy gì mà đấu với họ đây?"
Trường chuyên trực thuộc Đại học Ma Đô và Đại học Kinh Đô là quán quân và á quân mùa giải trước, chỉ cần nghe tên cũng đủ biết đây là hai trường trung học trực thuộc của hai ngôi trường đại học hàng đầu kia. Khác với những trường khác, học sinh ở đây được hưởng nguồn tài nguyên dồi dào từ Đại học Ma Đô và Đại học Kinh Đô, vì vậy hai trường này đã thâu tóm ngôi vị quán quân của ba kỳ giải đấu quốc gia gần nhất.
Trần Văn mỉm cười: "Đức Vượng huynh, cậu có biết thế nào là thiên tài không?"
Trương Đức Vượng lắc đầu. Dù cũng được coi là học bá của lớp Ngự thú khối 12 trường Trung học số 1 Thanh Hà, nhưng sau khi chứng kiến Phong Xuy Tuyết, Trần Văn và những người khác, cậu vẫn biết tự lượng sức mình, hiểu rằng bản thân không được tính là thiên tài.
Trần Văn điềm nhiên nói: "Vô địch cùng cấp chỉ là khởi đầu, vượt cấp khiêu chiến mới là tiêu chuẩn của thiên tài."
Hạ Hùng nghe vậy liền giơ ngón cái về phía Trần Văn: "Nói về độ 'chém gió', cậu là nhất!"
Dương Văn Hãn cũng tham gia vào cuộc thảo luận, cười nói: "Đẳng cấp không phải là tất cả, Đức Vượng, cậu không xem bảng xếp hạng 'Độc Nãi' sao? Trên đó có rất nhiều linh thú ký khế ước vẫn chưa tiến cấp siêu phàm, Trần Văn cũng có tên trên đó đấy."
"Bảng xếp hạng Độc Nãi?" Trần Văn nghi hoặc.
Gần đây cậu tập trung nâng cao thực lực cho A Bảo, không có thời gian quan tâm đến thông tin của giải đấu quốc gia.
Dương Văn Hãn giải thích: "Bảng xếp hạng Độc Nãi là danh sách TOP 50 học sinh trung học mạnh nhất do phía chính thức công bố. Vì những năm trước, đội có học sinh mạnh nhất thường không thể đoạt quán quân, nên những người hiếu kỳ mới gọi đó là bảng xếp hạng 'Độc Nãi' (lời tiên tri xui xẻo). Thực tế thì thông tin phía chính thức thu thập được rất chi tiết, nên độ tin cậy của bảng xếp hạng này khá cao."
"Thú vị đấy!"
Mắt Trần Văn sáng lên, cậu nhanh chóng mở trang web chính thức của giải đấu quốc gia. Rất nhanh, cậu đã tìm thấy bài đăng về TOP 50 học sinh trung học mạnh nhất.
Trần Văn lướt nhìn một lượt và tìm thấy tên mình.
"No.23 - Trường Trung học số 1 Thanh Hà, Trần Văn. Chìa khóa giúp trường Trung học số 1 Thanh Hà tiến vào giải đấu quốc gia một lần nữa. Thực thú (thú ăn sắt) nắm giữ Hình Ý Quyền có năng lực cận chiến đỉnh cao, Ngự thú sư có thể hồi phục trạng thái cho linh thú. Nếu trong đội đối phương không có ai đủ mạnh để ngăn cản Trần Văn, thì tốt nhất nên chuẩn bị tinh thần bị cậu ta một mình đánh bại cả đội."
Đọc xong lời bình luận của phía chính thức, Trần Văn tự nhủ: "Cảm giác như đã nói gì đó, nhưng lại như chẳng nói gì cả."
Trên này không ghi cấp độ tinh thần lực của Trần Văn, cũng không ghi cấp độ thực lực của A Bảo, chỉ đưa ra những thông tin mà ai cũng có thể tìm được.
Lắc đầu, Trần Văn kéo bảng xếp hạng lên đầu trang, xem lại từ đầu.
"No.1 - Trường chuyên trực thuộc Đại học Kinh Đô, Cao Đức Vĩ. Thiên tài từng xuất hiện trong trận chung kết năm ngoái. Nghe nói năm ngoái cậu ta đã nhận được suất tuyển thẳng vào Đại học Kinh Đô, nhưng vì muốn bù đắp nuối tiếc của năm trước nên đã cố tình ở lại trường thêm một năm. Hiện tại, cậu ta tuyệt đối là học sinh trung học mạnh nhất."
Quả nhiên, phía chính thức vẫn chỉ đưa ra những bình luận mơ hồ.
Trần Văn suy nghĩ một chút rồi tìm kiếm từ khóa "Cao Đức Vĩ". Dù sao cũng là tuyển thủ hot, cậu nhanh chóng tìm được khá nhiều tư liệu. Cậu phát hiện ra rằng linh thú của tên này từ kỳ giải đấu năm ngoái đã đạt phàm thai thập đoạn, vậy mà trong kỳ sơ tuyển tại Kinh Đô cuối năm ngoái vẫn là phàm thai thập đoạn.
"Dậm chân tại phàm thai thập đoạn lâu như vậy, linh thú của tên này có khi đã hoàn thành chín lần nén linh khí rồi cũng nên!"
Trần Văn không ngại dùng những dự đoán cao nhất để đánh giá thực lực đối thủ.
Tiếp đó, cậu xem tiếp các tuyển thủ xếp trên mình, về cơ bản đều là đội trưởng của các trường lớn, trong đó Vu Hiểu xếp thứ 9. Ngoài ra, phần lớn là thành viên chủ lực của trường chuyên Đại học Kinh Đô và Đại học Ma Đô.
"Trường chuyên Đại học Ma Đô và Kinh Đô mạnh đến mức thái quá rồi, ai nấy đều là cấp đội trưởng."
Đột nhiên, Trần Văn cảm thấy giải đấu quốc gia lần này sẽ không đơn giản như cậu nghĩ. Nếu là trận chung kết, dù đối thủ là trường chuyên Kinh Đô hay Ma Đô, Trần Văn vẫn có chút tự tin dẫn dắt trường Thanh Hà giành chiến thắng. Nhưng nếu gặp hai đội này trước trận chung kết, Trần Văn cho rằng xác suất thắng của trường Thanh Hà gần như bằng không. Hiện tại, cậu chỉ hy vọng trước khi đụng độ hai đội này, có thể kiếm thêm chút điểm tích lũy, tìm cách nâng cao thực lực cho A Bảo.
---❊ ❖ ❊---
Hai tiếng rưỡi sau, Trần Văn và các đồng đội thuận lợi đến sân bay quốc tế Kinh Đô.
"Ở đây! Ở đây!"
Vừa ra khỏi sân bay, mọi người đã thấy một cô gái xinh đẹp mặc trang phục công sở đang vẫy tay về phía họ. Nhìn tấm biển "Trường Trung học số 1 Thanh Hà" trên tay cô gái, cả nhóm dưới sự dẫn dắt của Lý Vũ và Lữ Đông tiến về phía cô.
Cô gái nở nụ cười chuyên nghiệp, dịu dàng nói: "Mọi người vất vả rồi, tôi là Phương Tình, nhân viên của Hiệp hội Ngự thú sư, chuyên trách tiếp đón các bạn..."
Nói rồi cô lấy điện thoại ra: "Mọi người kết bạn để lập nhóm nhé, trong thời gian diễn ra giải đấu quốc gia, từ chỗ ở, đi lại, ăn uống, chuẩn bị thi đấu cho đến sức khỏe của linh thú... bất cứ vấn đề gì cũng có thể tìm tôi."
Vừa thao tác trên điện thoại, Trần Văn vừa lẩm bẩm: "Không hổ danh là giải đấu quốc gia, đãi ngộ tốt hơn hẳn kỳ thi cấp tỉnh."
Hạ Hùng gật đầu phụ họa: "Đến cả cô gái tiếp đón cũng xinh đẹp thế này."
"Đây có phải là trọng tâm cần chú ý không?" Trần Văn cạn lời.
Hạ Hùng hỏi ngược lại: "Vậy trọng tâm là gì?"
Trần Văn ngẩn người. Lắc đầu nhìn Phương Tình đang gọi mọi người lên xe buýt, Trần Văn nói: "Trọng tâm là đến lúc lên xe rồi."
Nói đoạn, cậu nhảy lên xe buýt.
Xe buýt rời sân bay không lâu, Phương Tình tháo dây an toàn, đi vào giữa lối đi, cầm micro giới thiệu về Trung tâm thi đấu Kinh Đô như một hướng dẫn viên du lịch.
"...Nơi chúng ta ở là Ngôi nhà Ngự thú sư nằm cạnh trung tâm thi đấu. Dịch vụ về ăn ở, giải trí, thư giãn tại đây đều rất xuất sắc. Căn tin lớn và trung tâm y tế mở cửa 24/24 để đảm bảo trạng thái tốt nhất cho Ngự thú sư và linh thú... Nhà thi đấu được chọn là sàn đấu tiêu chuẩn của trung tâm thi đấu, còn lễ khai mạc và chung kết sẽ được tổ chức tại Tổ Phượng. Tổ Phượng chính là nơi tổ chức trận chung kết giải đấu Ngự thú sư sinh viên toàn cầu bốn năm trước, nơi đây có thể chứa tới mười vạn khán giả..."
"Giải đấu Ngự thú sư sinh viên toàn cầu..."
Nghe đến cái tên này, ánh mắt Dương Văn Hãn và những người khác đều ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Giải đấu Ngự thú sư sinh viên toàn cầu được tổ chức hai năm một lần, chia làm nội dung cá nhân và đồng đội, quy tụ những Ngự thú sư sinh viên xuất sắc nhất thế giới, được coi là giải đấu có sức hút và tính cạnh tranh khốc liệt nhất. Có thể tham gia giải đấu này, chưa nói đến việc đạt thứ hạng gì, chỉ riêng việc trở thành dự bị cũng đã là thiên chi kiêu tử trong mắt người khác.
Trần Văn lại chú ý đến điểm khác, cậu lờ đi giải đấu sinh viên toàn cầu, chỉ nghe thấy cụm từ "chứa tới mười vạn khán giả". Cậu biết giải đấu của học sinh trung học chắc chắn không thu hút nổi mười vạn người, nhưng dù chỉ có một nửa số khán giả đến xem trực tiếp, cũng đủ mang lại cho cậu hàng triệu điểm tích lũy. Hơn nữa, đó còn chưa tính đến điểm từ livestream và các phương tiện truyền thông khác.