"Sư tỷ, tên Vô Vi Lão Tổ kia đã đi rồi. Ở đây cũng chẳng có món đồ nào đáng mua, chúng ta cũng đi thôi." Vương Nhuệ chậm rãi đứng dậy, mỉm cười nói.
"Ồ? Đệ muốn ra tay giết người nhanh vậy sao? Đệ có nắm chắc đối phó được Vô Vi Lão Tổ không? Cho dù đệ có thể thắng hắn, nhưng một tôn Vạn Cổ Cự Đầu nếu như tự bạo, chúng ta chắc chắn không còn đường sống!" Lăng Mộng Dao ngẩn người, nàng hoàn toàn không ngờ Vương Nhuệ lại muốn ra tay với Vạn Cổ Cự Đầu nhanh đến thế.
"Hừ! Chuyện này có gì lạ, Vạn Cổ Cự Đầu ta đâu phải chưa từng giết. Mạc Ly của Luyện Thần Cung cũng là do ta tiêu diệt. Hắn tuy tự bạo, nhưng cũng chẳng làm gì được ta." Vương Nhuệ tỏ vẻ đầy tự tin.
Lăng Mộng Dao dù sao cũng là con gái của Lăng Hư Độ, người từng đến Càn Nguyên Tiên Cung cứu Vương Nhuệ, hắn là kẻ có ơn tất báo. Hơn nữa, kể từ khi thần hồn của Lôi Đình Ngọc bị Đại Luân Hồi Thuật làm tổn thương, mất đi ý thức, Vương Nhuệ sống rất bức bối, đang muốn tìm người trút giận.
Hiện tại trên Ô Long Tinh này, một tên Vô Vi Lão Tổ chỉ có tu vi Vạn Thọ Cảnh nho nhỏ lại dám càn rỡ, muốn "trâu già gặm cỏ non", thu nạp Lăng Mộng Dao làm thiếp. Vương Nhuệ lúc này rất muốn giết kẻ đó. Huống hồ, Vương Nhuệ cần hàng phục, độ hóa nhiều Vạn Cổ Cự Đầu, tên Vô Vi Lão Tổ này rất thích hợp.
Bên trong Như Ý Thất Bảo Tháp, Vạn Cổ Cự Đầu càng nhiều thì uy năng càng lớn. Nếu thật sự có thể tụ tập đủ tám tôn, chỉ riêng Thất Bảo Tháp cũng đủ sức cứng đối cứng với cường giả Bất Diệt Kim Thân.
Chẳng màng đến việc sàn đấu giá bên dưới sắp bán thứ gì tốt, Vương Nhuệ đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Lăng Mộng Dao tự nhiên cảm nhận được sát khí mạnh mẽ vô song tỏa ra từ người Vương Nhuệ, nàng cũng đứng dậy theo sát hắn đi ra ngoài.
Hai người rời khỏi Chúc Long Bảo Điện, Vương Nhuệ trực tiếp bay lên không trung, rời khỏi thành, đi tới một vùng hoang dã trên Ô Long Tinh, nơi không một bóng người.
Ô Long Tinh vô cùng rộng lớn, ngoại trừ số ít thành trì và quốc gia, vùng ngoài thành đều là nơi yêu ma quỷ quái hoành hành, vô cùng hỗn loạn.
Vương Nhuệ và Lăng Mộng Dao bay lượn trên không, tốc độ không nhanh không chậm, rồi hạ xuống một khu rừng hoang vắng, dường như muốn nghỉ ngơi một lát.
"Đây là khu vực tương đối an toàn trên Ô Long Tinh. Trên hành tinh này có rất nhiều nơi tồn tại vết nứt không gian bí ẩn, thông tới nơi ở của Ma tộc, Yêu tộc, Quỷ tộc. Thường xuyên có vô số yêu ma quỷ quái ồ ạt tràn ra, tàn sát nhân tộc khắp nơi."
"Tương truyền, Ô Long Tinh này là bảo vật do một vị chí cường giả thời Hồng Hoang dùng thần thông pháp lực vô thượng luyện chế ra, bên trong ẩn chứa đại bí mật. Chỉ cần chiếm được bí mật của Ô Long Tinh, là có thể nắm giữ y bát của vị chí cường giả cổ xưa này, thậm chí làm chủ cả Ô Long Tinh."
Lăng Mộng Dao mỉm cười nói với Vương Nhuệ: "Không sợ đệ chê cười, lý do ta sáng lập tông môn trên Ô Long Tinh cũng là vì truyền thuyết này, hy vọng có vận may nhận được truyền thừa, nắm giữ toàn bộ Ô Long Tinh."
"Theo lời tỷ, Ô Long Tinh này rất có thể là một món Tiên khí. Hơn nữa món Tiên khí này có sức mạnh cực kỳ kinh người! Nếu ai thực sự lấy được nó, uy năng quả thực không thể tưởng tượng nổi!"
Vương Nhuệ nghe xong gật đầu, vận dụng Đại Biện Thức Thuật để dò xét Ô Long Tinh, kết quả quả nhiên phát hiện ra một chút manh mối.
"Ô Long Tinh, Hạ phẩm Tiên khí, chủ nhân..."
Lăng Mộng Dao đi vài bước nhẹ nhàng: "Không sai, Ô Long Tinh này ta dùng Dịch Kinh suy tính dự đoán, nó quả thực được sinh ra từ một món Tiên khí mạnh mẽ. Ta muốn chiếm được món Tiên khí này, tốt nhất là dùng nó để đoạt lấy Luyện Thần Chân Kinh, khi đó ta có khả năng khôi phục uy năng thực sự của Địa Thư!"
"Tuy nhiên, Ô Long Tinh này đã tồn tại không biết bao nhiêu vạn năm, không biết bao nhiêu thiên tài đã tới đây tìm kiếm cơ duyên đều tay trắng ra về. Hơn nữa người của Chúc Long Cung cũng bỏ ra rất nhiều công sức nhưng cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu. Vì thế, truyền thuyết về việc Ô Long Tinh là bảo vật cũng chỉ là truyền thuyết, giờ chẳng còn mấy ai tin nữa!"
"Ta có Đại Biện Thức Thuật, tự nhiên biết Ô Long Tinh này đúng là một món Tiên khí, là bảo vật cực kỳ lợi hại!" Vương Nhuệ trầm tư, hắn mở Bát Nhã Trí Tuệ, hiện tại lại đạt đến cảnh giới Quả Báo Thuật vô cùng thâm sâu, tâm trí linh hoạt vô cùng. Thậm chí trong cõi u minh, có rất nhiều nguyên khí bí ẩn quấn quýt quanh người Vương Nhuệ, theo từng cử động của hắn mà chậm rãi rót vào cơ thể.
Trong Thiên Nhãn của Lăng Mộng Dao, xung quanh Vương Nhuệ vài mét, nguyên khí bí ẩn vô tận như chúng tinh củng nguyệt, bao quanh hắn cuồn cuộn dâng trào.
"Ầm!"
Đúng lúc hai người đang trò chuyện, bỗng nhiên một tiếng nổ vang lên, những luồng ác phong ùa tới.
"Ù ù ù ù..." Vô số ác phong cuốn theo cành khô lá rụng, đá vụn, ngưng tụ thành từng cột lốc xoáy xoay chuyển dữ dội, tựa như một đại trận lợi hại, bao trùm lấy nơi Vương Nhuệ và Lăng Mộng Dao đang đứng.
Ngay sau đó, trên không trung xuất hiện một vòng xoáy khí đen khổng lồ, xoay chuyển chậm rãi nhưng thực chất lại rất nhanh, tựa như tâm điểm của tất cả các cơn bão, hình thành nên mắt bão.
Tất cả lốc xoáy đều thông với mắt bão đó, tựa như những con rồng ác phong từ Tiên giới giáng xuống, muốn gieo rắc tai ương nhân gian. Một lão giả mặc nho phục từ trong mắt bão chậm rãi bước ra.
Lão giả này chính là chưởng giáo Vô Vi Tông, kẻ luôn thèm khát Lăng Mộng Dao, Vô Vi Lão Tổ!
Một trong mười đại tông môn của Ô Long Tinh, kẻ lòng dạ đen tối, thủ đoạn độc ác, lại ở nơi "sớm mất chiều còn" như Chúc Long Tinh Vực. Có thể đạt đến Vạn Cổ Cự Đầu, không biết đã trải qua bao nhiêu chém giết và lừa lọc, nên tuyệt đối không thể xem thường hắn.
"Vô Vi Lão Tổ! Ngươi thi triển thần thông Ác Phong Tuyền Linh nhốt chúng ta lại, rốt cuộc là có ý gì?" Lăng Mộng Dao vừa thấy Vô Vi Lão Tổ xuất hiện, lập tức nổi trận lôi đình!
"Lăng Mộng Dao! Lão tổ ta đã ba lần bảy lượt hạ mình muốn kết tình Tần Tấn với nàng, vậy mà nàng lại không biết điều. Lão tổ ta đã nể mặt nàng nên không đi diệt Lăng Thần Tông. Hôm nay nàng hay lắm, không những câu dẫn tên tiểu bạch kiểm này mà còn cùng hắn gài bẫy ta! Tên tiểu bạch kiểm này, nhất định phải giết, còn phải trấn áp thần hồn hắn, phong ấn vào pháp khí để hắn vĩnh viễn không được siêu sinh. Còn nàng, hôm nay ta phải đoạt lấy chân âm của nàng!"
Vô Vi Lão Tổ cười lạnh: "Hai đứa các ngươi chỉ là Thái Cực Huyền Cảnh thập trọng, đừng hòng chạy thoát! Ta nói cho các ngươi biết, ta không phải loại tán tu cự đầu không môn không phái, ta là đệ tử mật truyền của Lang Nha Thư Viện - tông môn bá chủ Tiên đạo tại Sa Bà Tinh Vực. Khi ở Huyền Cảnh cửu trọng ra ngoài lịch lãm, ta vô tình tới Chúc Long Tinh Vực, trải qua mấy ngàn năm mới thành Vạn Cổ Cự Đầu! Với thần thông của ta, đối phó với các ngươi chẳng phải dễ như trở bàn tay sao!"
Vừa dứt lời, trong tay hắn lóe sáng, xuất hiện một cây bút bạc, nhìn khí tức cũng là một món bảo vật lợi hại.
"Tiểu tiểu Gia Cát Lượng, độc tọa trung quân trướng. Bố hạ thiên la võng, chuyên tróc phi lai tướng!" (Tạm dịch: Gia Cát Lượng nhỏ bé, ngồi một mình trong trướng quân. Giăng lưới trời lồng lộng, chuyên bắt tướng bay tới). Chỉ trong một nhịp thở, Vô Vi Lão Tổ múa bút bạc liên hồi, một bài thơ hài hước hiện ra giữa hư không, mỗi một nét chữ đều tỏa ra ánh bạc chói mắt.