“Các ngươi tưởng rằng liên thủ lại là có thể chống lại ta? Có thể không cần phải chết sao?” Vương Duệ cười lạnh, thân hình đột nhiên bành trướng, thôi vận chư thần thánh pháp.
Phạn Thùng Thiên Cẩu, Hỏa Kỳ Lân, vạn con yêu lang, cùng hàng chục tôn yêu ma quỷ quái cấp bậc bán bộ Kim Tiên, sức mạnh của chúng như không cần vốn liếng, cuồn cuộn đổ vào trong cơ thể Vương Duệ.
Lại thêm ma tinh huyết chi cấp bậc Nguyên Ma, cùng tuyệt phẩm Hỗn Độn linh mạch đồng loạt bùng cháy dữ dội. Sức mạnh không ngừng tăng vọt, như sóng như triều, cuồn cuộn mãnh liệt!
Đệ tử các tông môn đều cảm nhận được sự khủng bố trong sức mạnh của Vương Duệ, thủ đoạn như vậy quả thực khiến người ta kinh hồn bạt vía.
“Ầm ầm!” Vương Duệ đấm một quyền tới, đại trận do Thái Thanh Môn và Quách gia liên thủ tạo thành vang lên tiếng “rắc”, suýt chút nữa đã bị đánh nứt toác.
Trong đại trận, không ít đệ tử liên tục phun máu, bị thương không nhẹ.
“Thật đáng sợ! Đây là lần đầu tiên nhìn thấy một cường giả lợi hại đến thế.”
Đệ tử các đại tông môn thấy Vương Duệ dùng sức một mình đối kháng tất cả đệ tử của hai đại tông môn bá chủ thì ai nấy đều phấn khích, chỉ hận không thể xông lên làm quen, bắt quàng làm họ với Vương Duệ.
Còn những tông môn có quan hệ không tốt, thậm chí là kết oán với Luyện Thần Cung, hay những kẻ từng đắc tội Vương Duệ, đều sợ đến mức tim đập thình thịch, không biết phải đối phó thế nào.
“Sức mạnh của Vương Duyên này e là đã tiến sát vô hạn đến cảnh giới Kim Tiên rồi. Sợ rằng chẳng bao lâu nữa sẽ đột phá thành tựu Kim Tiên!”
“Không thể nào! Dù sao đã mấy vạn năm nay không có ai đạt tới Kim Tiên, đây là một lời nguyền!”
Một vài đệ tử Dương gia bàn tán xôn xao.
Dương Thiên đứng một bên lại không nói một lời, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như suối.
“Dương huynh, chẳng lẽ huynh thực sự không lấy được món bảo vật nào sao? Lãng phí mất một cơ hội! Nghĩ tới thôi đã thấy tức, dù sao cũng là liên minh, giờ bảo vật đều rẻ rúng rơi vào tay tên Vương Duyên kia? Hay chúng ta nhân cơ hội này liên thủ với Thái Thanh Môn, cướp lại bảo vật từ tay hắn?”
Một vài đệ tử Dương gia bắt đầu hiến kế dại dột.
Dương Thiên nhìn mấy tên ngốc này, trong ánh mắt lóe lên sự phẫn nộ cùng vẻ khinh bỉ vì sự bất tài của bọn họ!
Hắn tiến vào bảo khố nhưng không thu hoạch được chút lợi lộc nào, bảo không oán hận là nói dối, nhưng hắn tuyệt đối không dám đối đầu với Vương Duệ.
“Các ngươi muốn liên thủ với Thái Thanh Môn, Quách gia để ra tay với Vương Duyên huynh? Cướp đoạt bảo vật? Các ngươi muốn chết thì đừng kéo ta theo!”
Dương Thiên càng nói giọng càng lớn, cuối cùng gầm lên: “Các ngươi tự mở mắt chó ra mà nhìn xem, Vương Duyên một mình đối đầu với toàn bộ đệ tử của hai thế lực bá chủ, chiến lực vô lượng vô biên! Nếu hắn có thể luyện hóa và nắm giữ Vi Đà Kim Thân, thì Vương Duyên huynh lập tức đứng ngang hàng với Kim Tiên. Các ngươi muốn chết thì cứ việc đi chết!”
“Hơn nữa, Vương Duyên có hậu thuẫn cực kỳ mạnh mẽ, ta nghe nói gia chủ Mộ Dung gia từng tìm đến hắn, nhưng sau khi trở về thì đến rắm cũng không dám đánh một tiếng! Chắc chắn sau lưng Vương Duyên có nhân vật tầm cỡ, biết đâu là Kim Tiên đang chống lưng! Nếu không thì không thể nào bồi dưỡng ra một cao thủ kinh khủng như vậy! Vương Duyên huynh chỉ có thể kết giao, tuyệt đối không được trở mặt! Nếu không, giết không tha!”
Lời của Dương Thiên rất nặng nề.
“Vậy chúng ta phải làm sao? Chẳng lẽ phải cùng Vương Duyên tấn công Thái Thanh Môn và Quách gia?”
“Không cần! Thái Thanh Môn và Quách gia đều có hậu thuẫn ở Thiên Đình. Hai thế lực lớn liên thủ lại, không phải là thứ Dương gia chúng ta có thể chống lại. Chúng ta cứ ngồi trên núi xem hổ đấu là được.”
“Ầm ầm!”
Đúng lúc đệ tử Thái Thanh Môn và Quách gia đang trong tình thế nguy cấp, sắp bị Vương Duệ giết sạch.
Đột nhiên, hư không chấn động vang tiếng sấm, một cánh cổng truyền tống khổng lồ hiện ra, gợn sóng như mặt nước.
“Ơ! Cổng truyền tống ra ngoài mở rồi, chuyện gì thế này? Tại sao lần rèn luyện ở Thánh Khư này lại kết thúc sớm một ngày? Đã xảy ra chuyện trọng đại gì?” Dương Thiên nhìn thấy cảnh này thì kinh hãi.
Thiên Đình vậy mà mở cổng truyền tống trở về sớm, còn thiếu một ngày mới đến hạn, nhưng việc mở cổng sớm thế này là điều chưa từng có trong bao nhiêu năm qua.
Tất cả đệ tử đều kinh ngạc, ai nấy đều đoán già đoán non không biết đã xảy ra chuyện quan trọng gì.
Ngay cả Vương Duệ cũng ngừng tấn công, quay đầu nhìn về phía cổng truyền tống mà Thiên Đình đang mở ra trong hư không xa xa.
“Các vị mau chóng rời khỏi Thánh Khư, yêu ma hai tộc ở Tiên Giới đã liên hợp cùng Thần tộc tấn công Thiên Đình. Các ngươi không ra kịp, đến lúc đó Thánh Khư sẽ vĩnh viễn đóng cửa, không biết bao giờ mới mở lại được. Trong thời buổi loạn lạc này, các ngươi hãy tự bảo trọng!”
Một giọng nói uy nghiêm, tang thương từ hư không truyền xuống.
“Cái gì? Yêu ma hai tộc ở Tiên Giới vậy mà liên hợp tấn công Thiên Đình?”
“Lại còn liên hợp với Thần tộc? Xem ra lần này là một trận đại chiến!”
“Đám yêu ma chết tiệt này, liên kết với Thần tộc mà dám tấn công Thiên Đình? Đây là không coi Tiên Giới ra gì, đúng là tìm chết!”
“Mau đi! Mau đi! Chúng ta mau chóng rời khỏi đây, kẻo cổng đóng lại thì vĩnh viễn không ra được nữa.”
Lập tức, đệ tử các tông môn đều không còn bận tâm đến việc chém giết hay cướp bảo vật, nháo nhào bay về phía cổng truyền tống trên không, giống như những con kiến đang chạy trốn trong hoảng loạn.
“Thôi được, tạm tha cho các ngươi một mạng, ta ra ngoài rồi tính sau!”
Vương Duệ tất nhiên cũng không rảnh để giết Nguyên Phong và Quách Phi, thân hình lóe lên đã tới bên ngoài cổng truyền tống, hắn đi sau nhưng đến trước, vượt qua tất cả các đệ tử, trở thành người đầu tiên bay vào trong cổng truyền tống.
Trong chớp mắt, hắn đã trở về cổ thành. Ngẩng đầu nhìn lên, trong hư không mây mù che phủ, ẩn hiện Thiên Đình thấp thoáng.
“Yêu ma Tiên Giới vậy mà liên hợp cùng Thần tộc tấn công Thiên Đình?” Vương Duệ thầm tính toán.
“Đây là đệ tử tông nào, tốc độ thật nhanh, khí tức thật mạnh mẽ!”
Đứng trên cao có hàng chục cường giả Thiên Đình, những cường giả này nhìn thấy Vương Duệ thì ánh mắt lập tức tràn đầy vẻ khó tin, kinh ngạc nhìn hắn.
Vương Duệ sớm đã cảm ứng được nhóm cường giả Thiên Đình này, lập tức hơi thi lễ: “Các vị đại nhân Thiên Đình, tại hạ là đệ tử Luyện Thần Cung, Vương Duyên.”
“Vương Duyên là ai? Chưa từng nghe qua, Nguyên Phong của Thái Thanh Môn thì ta có nghe, còn cả tên Quách Phi nào đó nữa.”
“Xem ra tên Vương Duyên này thu hoạch được không ít lợi lộc trong Thánh Khư, không biết hắn đã lấy được bảo vật gì!”
“Lần này Thiên Đình mở Thánh Khư, tiếc là chúng ta không thể vào, nếu không thì ta cũng muốn vào một chuyến!”
Ngay lúc hàng chục cường giả Thiên Đình đang bàn tán xôn xao, đầy ngưỡng mộ, thì từ trong cổng truyền tống, hàng ngàn hàng vạn đệ tử các loại nối đuôi nhau bay ra, đen kịt cả một vùng, đều là những cao thủ với khí tức sức mạnh cuồn cuộn mãnh liệt.
Vương Duệ nhìn thấy Phùng Tuyết, Nhạc Vân Phi cùng các đệ tử Luyện Thần Cung, lập tức vung tay, một luồng sức mạnh cuốn lấy bọn họ, kéo ngay về phía mình.
Dương Thiên, Bảo Huyễn cùng những người khác thấy Vương Duệ cũng lập tức vây lại, tụ tập cùng một chỗ, chờ đợi xem Thiên Đình còn có lời giáo huấn gì không.
Các đệ tử tông môn khác cũng lần lượt tập hợp lại, chờ đợi.