Một canh giờ sau, Lục Tu cuối cùng cũng tìm được một con Thực Thiết Trùng có thể dị hóa, sau đó tùy tiện bắt thêm vài con không thể dị hóa, tổng cộng tám con, cùng nhau tiến hành thí nghiệm trước mặt Ngụy lão.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này Lục Tu trực tiếp đặt xuống mười viên Huyền Thiết Thạch rồi mới thả con Thực Thiết Trùng bị cụt đuôi vào.
Kết quả rất đáng mừng, mặc dù chỉ có một con đó hoàn thành dị hóa thực sự, nhưng nó đã chứng minh phán đoán lần này của Lục Tu không hề sai: trước khi dị hóa bắt buộc phải bỏ Huyền Thiết Thạch vào!
Cứ theo đà này, về sau những thứ giúp nâng cao tỷ lệ thành công thế này, chắc chắn phải đặt trước...
Tuy nhiên, tư chất của con Bạo Liệt Thôn Kim Thú mới dị hóa này không tốt bằng con của Bạch Ngôn, chỉ là phẩm chất Vô Song. Xem ra không phải tất cả các lần dị hóa đều có thể đạt tới phẩm chất như kỳ vọng.
"Chắc chắn cậu biết một phương pháp nào đó để tìm chính xác Thực Thiết Trùng có thể dị hóa đúng không?" Ngụy lão nhìn con Bạo Liệt Thôn Kim Thú vừa xuất hiện đã bị đánh cho thoi thóp trước mắt, quay đầu nhìn chằm chằm Lục Tu hỏi.
"Đúng vậy! Nhưng vừa rồi ngài cũng thấy đấy, không thể đảm bảo chắc chắn thành công!"
Điều này có thể thấy rõ từ quá trình Lục Tu tìm kiếm Thực Thiết Trùng vừa rồi. Để tránh cho Ngụy lão nghi ngờ, trong lúc tìm kiếm, Lục Tu còn cố ý làm vài trò giả vờ trên người mấy con Thực Thiết Trùng.
"Có thể truyền thụ phương pháp này ra ngoài không?" Ngụy lão suy nghĩ một chút rồi hỏi.
Lục Tu do dự một lát, lắc đầu nói: "Xin lỗi sư phụ, phương pháp phán đoán này không nằm trong tầm kiểm soát của con, cho nên..."
Ngụy lão không cảm thấy ngạc nhiên, chỉ cho rằng khi Lục Tu nhận được truyền thừa đã dùng mất thủ đoạn duy nhất có thể kế thừa phương pháp phán đoán đó rồi. Đây không phải là trường hợp cá biệt, trong những truyền thừa thất lạc trên đại lục, cũng có một bộ phận nhỏ bắt buộc chỉ được truyền cho một người, người khác muốn cướp cũng không có cách nào.
Nhìn từ một góc độ khác, cách truyền thừa có vẻ keo kiệt này cũng là để bảo vệ người kế thừa!
"Nếu cậu không thể truyền thụ phương pháp này, vậy giá trị thông tin của cậu sẽ giảm đi đáng kể đấy!" Ngụy lão nhíu mày nói.
Điểm này, Lục Tu đã nghĩ tới từ trước khi tiến hành thí nghiệm dị hóa nên không hề cảm thấy thất vọng, thản nhiên mỉm cười: "Việc này không sao cả!"
"Vậy thì tốt!"
Ngụy lão gật đầu, sau đó gọi một người mặc áo xám tới dặn dò vài câu. Sau đó, hai người cùng nhau rời khỏi nơi này.
Trở lại trại huấn luyện, lúc chia tay, Lục Tu hỏi Ngụy lão: "Sư phụ, ngài định khi nào sẽ dẫn con đi lấy linh bảo?"
"Bảy ngày sau đi, trước đó ta cũng phải chuẩn bị một chút! Còn cậu, hãy tận dụng tốt mấy ngày này để tích lũy thêm hồn lực!"
"Con đã rõ, sư phụ!"
---❊ ❖ ❊---
Trở về nơi ở, Lục Tu lấy cây Long Huyết Thảo ra, không chút do dự há miệng nuốt chửng.
Trong khoảnh khắc, một luồng năng lượng nóng rực bắt đầu trào dâng trong cơ thể Lục Tu, dọc theo các kinh mạch, lan tỏa đến khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể.
Dần dần, quần áo trên người Lục Tu bị mồ hôi làm ướt đẫm, nhiệt độ xung quanh cũng tăng lên đôi chút. Gân xanh trên mặt Lục Tu nổi lên cuồn cuộn, hai tay siết chặt.
Luồng năng lượng nóng rực đó trong khi nuôi dưỡng thể phách của hắn, cũng mang tới gánh nặng khó tưởng tượng nổi cho khắp cơ thể hắn.
Không lâu sau, Lục Tu chậm rãi thở hắt ra một hơi, trên mặt lộ vẻ vui mừng.
Sự nâng cao mà Long Huyết Thảo mang lại cho hắn còn lớn hơn hắn tưởng tượng, gần như tăng thêm căn bản một tầng thể phách tu vi của Nhất Tinh Tạp Thị. Sự tăng trưởng này không bị ảnh hưởng bởi đẳng cấp, cho dù sau này đẳng cấp của Lục Tu có thụt lùi, nó cũng sẽ không biến mất.
Thân hình của hắn cũng không còn gầy yếu như trước nữa, tuy chưa thể lập tức trở thành một nam tử cường tráng, nhưng quả thực đã khá hơn trước rất nhiều.
Sau khi trải nghiệm được hiệu quả của Long Huyết Thảo, Lục Tu không nhịn được bắt đầu mong chờ hiệu quả của Huyết Đan. Theo lời sư phụ, đây là loại đan dược có hiệu quả tốt hơn Long Huyết Thảo rất nhiều, hơn nữa hắn có tới mười viên.
Một khi nuốt hết toàn bộ, thể phách tu vi của hắn sẽ đạt tới cảnh giới nào đây?
Lục Tu kìm nén sự kích động trong lòng, nuốt một viên Ngưng Nguyên Đan, kích hoạt thẻ Minh Tưởng, bắt đầu ngồi xuống tu luyện.
Hắn vừa hấp thụ dược lực của Long Huyết Thảo đã cảm thấy hơi không chịu nổi, nếu như lập tức hấp thụ Huyết Đan có dược lực mạnh hơn cả Long Huyết Thảo, thì có thể sẽ gây ra một vài hậu quả mà hắn không muốn đón nhận.
Vì vậy, Lục Tu quyết định tu luyện một thời gian rồi mới dùng.
Lần tu luyện này, hắn tu luyện thẳng đến tận chiều tối.
Màn đêm buông xuống, trong phòng thắp lên ánh sáng dịu nhẹ, Lục Tu chậm rãi mở mắt.
Nhìn căn phòng trống trải, hắn thầm thở dài, lấy chiếc bình ngọc nhỏ ra đổ một viên Huyết Đan, tùy tay ném vào trong miệng.
Không nói đến mùi hương kỳ lạ khiến người ta thèm ăn kia, đan dược vừa vào miệng đã lập tức hóa thành một dòng lũ nóng bỏng, trực tiếp lan tỏa qua thực quản đến khắp cơ thể, giống như một giọt nham thạch nhỏ vào bát nước trong...
Xèo xèo!
Trên bề mặt da thịt Lục Tu lập tức bốc ra một lượng lớn khí nóng.
Chỉ thấy sắc mặt hắn đỏ gay, từng giọt mồ hôi liên tục trào ra, rồi lại bị nhiệt độ cao làm cho bay hơi.
Dược lực của Huyết Đan hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Lục Tu, dược lực này ít nhất cũng gấp năm lần Long Huyết Thảo, đâu chỉ đơn giản là cao hơn một bậc?
Tỷ lệ thuận với dược lực chính là gánh nặng mang tới cho cơ thể Lục Tu, nếu không phải trước đó đã nuốt một cây Long Huyết Thảo, nâng cao sức mạnh thể phách, Lục Tu thậm chí còn nghi ngờ liệu mình có vì viên Huyết Đan này mà nổ tung thân xác hay không?
Ngay cả khi không nổ tung, Lục Tu lúc này cũng chẳng cách xa là bao.
Theo thời gian trôi qua, cơ thể hắn thế mà bắt đầu trở nên sưng phù một cách bất thường, giống như một quả bóng được bơm hơi...
Ngay khi trong lòng hắn đang cảm thấy hơi tuyệt vọng, một cảm giác mát lạnh đột nhiên trào dâng từ khắp cơ thể, sau đó với thế không thể ngăn cản quét sạch toàn thân, giống như đổ một cốc nước vào miếng sắt nung đỏ, sự sưng phù bất thường đó lập tức biến mất, cơ thể Lục Tu trở lại như cũ.
Nếu nhìn kỹ, cơ thể hắn lại trở nên cường tráng hơn trước vài phần...
Hồi lâu sau.
Dược lực của Huyết Đan trong cơ thể Lục Tu cuối cùng cũng được tiêu hóa hết.
"Tuy hiệu quả rất tốt, nhưng vẫn nên cách một ngày hãy dùng thì hơn!"
Lần dùng Huyết Đan này đã trực tiếp khiến thể phách tu vi của hắn tăng lên rất nhiều, hắn ước chừng, dù hiện tại mình có chiến đấu với một Cửu Tinh Tạp Thị, hắn vẫn có thể giành chiến thắng ổn định.
Mặc dù sự tăng trưởng về thể phách hiện tại không ảnh hưởng nhiều đến các trận chiến giữa các Ngự Tạp Sư, thậm chí là không ảnh hưởng, nhưng ưu thế nhỏ nhoi này sẽ dần dần mở rộng theo sự tích lũy của thời gian, càng về sau, Lục Tu sẽ càng nhận được nhiều lợi ích.
Tuy nhiên, có một điểm cần nhắc tới là, dù hiện tại hắn sở hữu thể phách tu vi sánh ngang với Cửu Tinh Tạp Thị, hắn vẫn không thể đột phá giới hạn của Lục Tinh Tạp Thị để trực tiếp ngưng tụ viên Nguyên Hạch thứ bảy.
Vẫn ví thể phách và nguyên lực của Ngự Tạp Sư như cái bình và nước, thể phách tu vi do Tạp Thú phản linh mang lại chính là mở rộng cái bình, đồng thời nâng cao chất lượng cái bình, tăng dung lượng nước. Còn thể phách tu vi do Long Huyết Thảo và Huyết Đan mang lại, chính là trực tiếp nâng cao chất lượng cái bình. Trước kia có lẽ là bình thủy tinh, thì sau khi được Huyết Đan tôi luyện, nó sẽ chuyển hóa thành bình sắt, bình thép, tuy thể tích không tăng lên, nhưng thực tế đã xảy ra biến đổi về chất...
Điều này cũng có nghĩa là, một khi Lục Tu hấp thụ hết số Huyết Đan còn lại, khả năng bảo mệnh của hắn sẽ tăng lên đáng kể, sau này nếu gặp phải một vài con Tạp Thú hạ cấp đánh lén, thậm chí da cũng không bị rách!