Sau khi từ biệt Tiêu Kiều, để đảm bảo tính ẩn mật, Lục Ly lặn xuống lớp bùn dưới đáy biển, chuẩn bị vận dụng Thổ Độn Thuật để tiếp cận Thần Mộc Đảo.
Trải qua những phen sóng gió trước đó, Lục Ly đã có sự hiểu biết sâu sắc về mức độ cảnh giác tại Hỗn Độn Hải Vực. Chẳng biết ở vùng nước nào lại đang ẩn giấu một con Vô Hình Hải Triết, hoặc trong khe hở của rặng san hô nào đó đang giấu một chiếc Hải Loa truyền âm...
Trong tình huống này, di chuyển dưới lớp bùn đáy biển không nghi ngờ gì là lựa chọn tốt nhất. Tuy có vất vả hơn một chút, bẩn hơn một chút, tốc độ chậm hơn một chút, nhưng vì sự an toàn, Lục Ly đều có thể khắc phục.
Do nơi này đã gần Thần Mộc Đảo, địa thế đáy biển dần cao lên, áp lực khi Lục Ly lặn xuống cũng giảm đi không ít.
Sau vài ngày chật vật, Lục Ly cuối cùng cũng cảm nhận được một luồng Mộc Nguyên Lực tinh thuần, hơn nữa còn ngày càng nồng đậm.
Trong toàn bộ Hỗn Độn Hải Vực, nơi có thể sở hữu Mộc Nguyên Lực nồng đậm và tinh thuần đến mức này, e rằng chỉ có Thần Mộc Đảo mà thôi.
"Xem ra đã đến nơi rồi!"
Lục Ly, kẻ đã nín thở dưới lòng đất suốt mấy ngày qua, không kìm được mà lẩm bẩm một tiếng.
Thế nhưng lúc này, Lục Ly không những không thể thả lỏng mà ngược lại còn trở nên thận trọng hơn. Bởi lẽ hắn biết, Xà Hậu đang ở trên hòn đảo này. Đó là một tồn tại cấp chín trung kỳ, hơn nữa để bảo vệ đứa con thứ tư của Cửu Đầu Xà, lực lượng phòng thủ trên đảo chắc chắn cực kỳ nghiêm ngặt. Lục Ly buộc phải cẩn thận, cẩn thận hơn nữa mới được.
Khí tức của Kiến Mộc quá đỗi mơ hồ, Lục Ly cảm ứng không được rõ ràng lắm, vì thế sau khi đến dưới chân Thần Mộc Đảo, hắn liền triệu hồi Tử Mộc ra.
Tử Mộc bình thường vốn cắm rễ trong lòng đất, lớp bùn xung quanh tuy có ảnh hưởng không nhỏ đến nó, nhưng vẫn miễn cưỡng chịu đựng được.
Chưa kịp để Tử Mộc càm ràm về lớp bùn xung quanh, luồng khí tức đến từ mảnh vỡ Kiến Mộc đã khiến Tử Mộc từ u ám chuyển sang vui mừng hớn hở.
"Lục Ly, ngươi tìm được mảnh vỡ Kiến Mộc rồi sao?" Tử Mộc vui mừng hỏi.
Lục Ly đáp lại: "Chỉ mới là tiếp cận thôi, vị trí cụ thể vẫn chưa nắm chắc. Gọi ngươi ra là để xác định vị trí chính xác của Kiến Mộc."
"Ở ngay đằng kia! Chúng ta mau đi thôi!" Tử Mộc hào hứng chỉ về một hướng, kéo Lục Ly định lao tới.
Xem ra gọi nó ra đúng là quyết định sáng suốt.
"Đợi đã!" Lục Ly vội vàng ngăn sự bốc đồng của Tử Mộc lại, sau đó kể chi tiết về những nguy hiểm ở phía trên, Tử Mộc lúc này mới ngoan ngoãn trở lại.
Với linh tính của Tử Mộc, tự nhiên nó hiểu rõ sự nguy hiểm bên trên. Tuy có chút không cam lòng, nhưng cuối cùng vẫn chọn nghe theo lời khuyên của Lục Ly, chuẩn bị bàn bạc kỹ lưỡng.
Sau khi hỏi rõ vị trí chính xác của mảnh vỡ Kiến Mộc, Lục Ly liền thu hồi Tử Mộc lại.
Trước khi rời đi, Tử Mộc đặc biệt dặn dò: "Lục Ly, mảnh vỡ Kiến Mộc này nhất định phải lấy được! Bởi vì... nó rất lớn!"
Lục Ly cũng không hiểu "rất lớn" mà Tử Mộc nói nghĩa là gì, chỉ tùy ý gật đầu, đồng thời dặn dò Tử Mộc chăm sóc tốt cho Hải Linh Quả Thụ, rồi nhét nó vào trong Tinh Hà Đỉnh.
Theo kế hoạch của Lục Ly, hắn chỉ cần tìm được vị trí chính xác của mảnh vỡ Kiến Mộc, sau đó lẻn xuống phía dưới mảnh vỡ đó rồi lặng lẽ trộm đi là được.
Cướp thì hắn chắc chắn không cướp lại, chỉ còn cách trộm mà thôi.
Dù sao Lục Ly vốn xuất thân là sơn phỉ, mà Cửu Đầu Xà tộc lại là dị tộc, chẳng phải kẻ thiện lành gì, Lục Ly hoàn toàn không có áp lực tâm lý nào cả.
Tuy nhiên, khi Lục Ly thực sự lẻn xuống dưới mảnh vỡ Kiến Mộc đó, hắn mới biết kế hoạch của mình nực cười đến mức nào.
Mảnh vỡ đã nói đâu không thấy, cái gốc cây to cả ngàn trượng này là sao đây! Nhà ai lại gọi thứ to thế này là mảnh vỡ chứ!
Hèn gì trước khi rời đi, Tử Mộc đặc biệt dặn dò Lục Ly một câu rằng mảnh vỡ Kiến Mộc này rất lớn, nhất định phải lấy cho bằng được.
Hèn gì ngay cả Hậu Thổ Thượng Thần cũng có thể chú ý tới mảnh vỡ Kiến Mộc này, Lục Ly đáng lẽ phải đoán được mảnh vỡ này khổng lồ đến nhường nào rồi mới phải.
Nếu Lục Ly mạo muội lấy mảnh vỡ Kiến Mộc này... phi, phải gọi là cái gốc cây lớn này đi, e rằng động tĩnh gây ra sẽ không nhỏ, muốn lặng lẽ lấy đi là chuyện không thể nào.
Lần này Lục Ly thực sự đau đầu.
Ngay lúc này, bên ngoài đột nhiên sấm sét đùng đùng. Trong luồng khí tức hủy thiên diệt địa đó, lại bất ngờ sinh ra một luồng sinh mệnh khí quật cường kiên định, và không ngừng lớn mạnh.
"Tiểu Cửu Đầu Xà sắp chào đời rồi!" Huyền Minh Nguyên Tôn đột nhiên chui ra nói.
"Hô, động tĩnh đúng là không nhỏ chút nào!" Lục Ly không kìm được mà cảm thán.
"Đương nhiên, dù sao đây cũng là di chủng thượng cổ, phẩm giai của cha mẹ nó không thấp hơn Tiểu Hắc và Tiểu Bạch bao nhiêu đâu."
"Chẳng lẽ lúc Tiểu Tiểu chào đời cũng động tĩnh lớn như vậy sao?"
"Tất nhiên là phải rồi!"
Hai người cứ thế trò chuyện qua lại.
Đột nhiên, Lục Ly dường như nghĩ ra điều gì đó.
"Đúng rồi, sao mình lại ngốc thế không biết! Hiện tại Xà Hậu đang ở thời khắc quan trọng sinh sản, chắc chắn không thể bận tâm đến chuyện trên đảo. Còn những hải thú khác để bảo vệ Tiểu Cửu Đầu Xà, chắc cũng không rút ra được bao nhiêu lực lượng. Bây giờ chẳng phải là thời cơ tốt nhất sao!"
Nghĩ đến đây, Lục Ly mừng rỡ khôn xiết, không chần chừ thêm nữa, trực tiếp lao về phía hòn đảo.
Cho đến lúc này, Lục Ly mới thực sự nhìn thấy toàn cảnh Thần Mộc Đảo.
Toàn bộ Thần Mộc Đảo rộng vài ngàn dặm, bên trên xanh mướt những cổ thụ mười mấy, thậm chí mấy chục người ôm không xuể. Mộc Nguyên Lực nồng đậm ập vào mặt, khiến xung quanh tràn đầy sức sống mãnh liệt.
Độ sâu trung bình của Hỗn Độn Hải Vực là mấy ngàn trượng, ở nơi như vậy rất khó hình thành đảo. Những tồn tại như Thần Mộc Đảo đã được coi là hòn đảo tương đối lớn ở Hỗn Độn Hải Vực rồi.
Lúc này, trên Thần Mộc Đảo sấm chớp đùng đoàng, mang theo khí thế của kiếp lôi. Nếu lúc này gọi Tiểu Tiểu ra, chắc hẳn nó sẽ rất vui.
Nhưng bây giờ không phải lúc để nuốt lôi, hơn nữa nhục thể của Tiểu Tiểu dù sao cũng quá yếu, trước đó nuốt nhiều kiếp lôi như vậy đã là cực hạn rồi, tiếp tục nuốt nữa sợ rằng sẽ nổ tung mà chết.
Mà dưới lôi đình diệt thế này, lại đang thai nghén một luồng sinh mệnh khí mạnh mẽ.
Lục Ly nhìn về phía đó, chỉ thấy một con hắc xà khổng lồ dài hơn vạn trượng đang ngửa mặt gầm thét. Dưới tiếng quát tháo của nó, mây đen đầy trời vậy mà tan biến sang hai bên, ở giữa lộ ra một khoảng trời xanh thẳm, trông cực kỳ quái dị.
Đây chính là uy thế của Hắc Thủy Huyền Xà cấp chín!
Khiến cả thiên địa cũng phải đổi màu!
Khi Lục Ly nhìn thấy Xà Hậu, Xà Hậu và đám hải thú hộ vệ xung quanh nó cũng nhìn thấy Lục Ly.
"Kẻ nào!" Một con Tử Lân Cự Trăn cấp tám bên cạnh Xà Hậu dùng tiếng hải thú quát lên.
Xà Hậu trừng đôi mắt dựng đứng lạnh lẽo nhìn Lục Ly, hét lớn: "Chắc chắn là đến cướp con ta! Mau bắt lấy hắn! Giết chết hắn!"
Xuất phát từ bản năng bảo vệ của người mẹ, Xà Hậu theo bản năng cho rằng Lục Ly nhắm vào con của nó.
Lục Ly muốn biện giải, nhưng hắn biết rõ là vô ích, dứt khoát chẳng buồn nói nhiều, vận khởi thần lực, nhổ phăng mảnh vỡ Kiến Mộc to cả ngàn trượng, chính là cái gốc cây lớn kia, nhét vào cho Tử Mộc trong Tinh Hà Đỉnh, rồi quay đầu bỏ chạy.
Từ việc lén lút trộm ban đầu, giờ đã biến thành công khai cướp đoạt.
Điều nằm ngoài dự tính của Lục Ly là Xà Hậu lại vô cùng coi trọng mảnh vỡ Kiến Mộc này, lập tức phái hơn mười con hải thú cấp tám mạnh mẽ vây bắt Lục Ly, đồng thời kích hoạt hộ đảo pháp trận của Thần Mộc Đảo.
Thế này thì hay rồi, Lục Ly thành con rùa trong hũ!