Ngôi sao nhỏ

Lượt đọc: 34056 | 85 Đánh giá: 9,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 5

❊ ❊ ❊

Ly Ly mặc chiếc áo đầm xanh. Chiếc áo màu ngọc thạch thật đẹp, thật dễ thương, dưới những lằn xếp ngay ngắn được thêu kèm theo những sợi kim tuyến nhỏ. Ánh đèn đủ màu bao phủ lấy Ly Ly, di động theo từng bước chân con nhỏ đùa giỡn trong vườn hoa. Chung quanh Ly Ly như bao phủ những lớp hào quang lóng lánh sáng ngời. Gió nhân tạo từ nơi chiếc quạt máy được dấu kín một góc làm cho tóc Ly bồng lên bay bay. Nụ cười làm cho người nhìn mát rượi.

Trước mặt Tâm, Ly Ly đang diễn xuất trong một khung cảnh gia đình: Sau những ngày tháng lưu lạc, cô bé đã trở lại mái nhà xưa. Khuôn mặt tươi tắn, nụ cười hồng lên rạng rỡ, không ưu sầu như ngày tháng lưu lạc nữa! Người đàn bà trong vai mẹ của Ly Ly đưa đôi mắt thật hiền đầy trìu mến ngồi một bên. Đứa em nhỏ đang vui chơi với mấy món đồ chơi đắt tiền dưới sàn nhà. Những ngọn đèn sáng rực được di động phủ tròn lấy bước chân của Ly Ly. Lần này thì Ly Ly đang chạy nhảy trong khu vườn nhiều hoa, có bồn nước xinh xắn nằm giữa khu vườn, xịt lên những ngọn nước cao. Chung quanh được kết đèn màu lóng lánh, giọt nước như giọt mưa đủ màu rơi xuống. Đến ngồi chỗ bồn nước, Ly Ly đưa đôi mắt chớp chớp về hướng ông đạo diễn và giàn máy quay phim. Thằng Phi trong vai anh con nhỏ của Ly Ly đứng cùng ba má nhìn niềm vui của em gái. Đồi môi hồng nhỏ của Ly Ly đang hát, giọng ca ngọt và trong veo như giọt nước, vui như tiếng chim kêu buổi sáng trên cành cao. - "Xin cho tuổi thơ của chúng em đang ở trong một thiên đàng nhỏ, có trời xanh và thật nhiều mây trắng nhẹ bay. Cuộc đời hôm nay không có cho chúng em một thiên đàng, chỉ là những bơ vơ, những hận thù, những tuổi thơ như chúng em một số chết oan, một số chết đi cả tâm hồn thơ vì những người khác màu da. Chúng em vừa mở mắt chưa nhìn thấy hết quê hương! Hãy đưa chúng em đi từ phố chợ đến những tỉnh nhỏ lẻ loi. Từ đường phố lớn đến những con đê ngoằn ngoèo. Từ những ngôi nhà cao sang trọng, đến những túp lều bỏ hoang. Từ những cảnh hùng vĩ của đất nước, đến những cảnh điêu tàn. Dạy cho chúng em biết thương những khốn đốn của quê hương, để viết những lời thơ như ca dao...". Bản nhạc đoạn cuối cho cuốn phim được chính Ly Ly hát được quay thật nhiều cảnh, Ly Ly chạy dài trên bãi cát. Bãi cát bằng phẳng hằn lên những dấu chân nhỏ buồn, Ly Ly nô đùa trên sóng biển, sóng ngoài khơi ào vào Ly Ly, những giọt lóng lánh phủ trên người. Một dốc núi trên những bờ đá phẳng lì, ngồi trên đó đưa mắt nhìn trời xa. Tiếng hát Ly Ly bay lên... bay lên.

.....

Cuộn "băng" thu sẵn giọng hát Ly Ly ở đoạn cuối, mọi người có mặt đổ dồn đôi mắt thán phục nhìn về phía Ly Ly. Con nhỏ ngoài tài diễn xuất ra còn có giọng ca thật tuyệt vừa đủ để trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Đứng bên cạnh ông đạo diễn, một tay Tâm tì lên bàn, đôi mắt không rời những vòng tròn đèn sáng lòa, Ly Ly đang bay nhảy trong đó như cánh bướm, như một thiên thần nhỏ có đôi cánh mỏng băng tuyết. Không hiểu sao con nhỏ lại nhiều tài vậy nhỉ? Bảo sao không được nhiều người mến mộ, đừng nói chi đến số khán giả mà cuốn phim đã hoàn thành xong. Chính ông đạo diễn còn phải gật gù khen. Tâm thấy ông đạo diễn đang nhìn mình, Tâm nói:

- Con nhỏ ca hay quá hén chú?

Ông đạo diễn chỉ gật đầu không trả lời! Có lẽ vì câu hỏi của Tâm quá thừa. Vả lại Tâm cũng biết hỏi chỉ để một mình mình trả lời. Chứ cái ông đạo diễn này mỗi lần cười hay nói phải biết, trời đang nắng cũng phải mưa ngay!

Đoạn phim đã quay xong xuôi. Tâm biết phận sự của mình giờ phút này không còn có quyền đứng cà rơ nhìn người ta nữa... Ngọn đèn cần phải được bàn tay của nó đẩy vào một chỗ cho gọn. Cuộn dây điện phải được quấn lại vừa xít trong những ống sắt lớn. Những lần trước vừa xong, Tâm chưa dọn dẹp kịp, ông quản lý đã ào ào lên thấy mà ghét. Không muốn như vậy nữa, Tâm hăng hái đi làm công việc của mình.

Ly Ly sau khi rửa mặt xong, những nét son phấn cần thiết để làm nổi bật khuôn mặt Ly đã trôi hết. Vẫn chiếc áo đầm trắng những lần có mặt ở phim trường, con nhỏ bước đến chỗ ông đạo diễn và thằng Phi cười cười nói nói đủ thứ chuyện. Ở xa Ly Ly thấy Tâm đang lom khom cắm cúi làm việc. Thằng nhỏ thông minh, hiền lành, thật thà, nhưng cũng có điều ngộ nghĩnh. Từ hôm thằng nhỏ đến kêu Ly Ly tới phim trường làm cho Ly Ly để ý đến tính tốt riêng biệt của nó. Ở nơi những người bạn Ly Ly hiện thời, không ai dược tánh tình như Tâm hết! Tụi nó hầu hết con nhà giàu nên ỷ lại, khinh người. Chúng đến trường để vui đùa với bạn bè hơn để học. Tâm có nhiều cái mà nhỏ Ly phục hết sức. Làm ở đây nhiều công việc đổ dồn mệt nhọc, ít khi Ly thấy thằng nhỏ than phiền. Số tiền chỉ vừa đủ nuôi thân hình nhỏ nhoi của nó, đừng nói chi dành dụm một số tiền nho nhỏ để mua quà cho mấy đứa em, con người chú mai mốt về thăm.

Bỏ đi lại chỗ Tâm, bờ môi con nhỏ như nở ra thật nhiều cánh hoa, những cánh hoa hồng luôn luôn tươi tắn, tự nhiên. Tiếng Ly Ly ngọt hơn nước nho:

- Xong công việc hết rồi hả?

Tâm bổng dưng bối rối, Tâm quên phứt cái mặt thằng Phi đứng ở xa bực dọc nhìn tới. Tâm u oải:

- Còn ba mớ dây điện này ngán quá!

- Ngán hả! Để Ly làm phụ cho.

Con gái thời yếu xìu mà đòi làm những chuyện nặng nhọc! Như Ly Ly chỉ giỏi diễn xuất, ca hát, chứ làm sao có thể khum người đưa hai bàn tay mềm mại ra đẩy ống sắt cho những sợi dây điện quấn vào. Chỉ có những người đã chịu khổ rồi mới làm được thôi. Tâm nói:

- Công việc này mệt lắm, Ly làm không được đâu!

Ly Ly lém lỉnh, thật tự nhiên:

- Công việc nào làm không mệt mà anh nói vậy?! Như Ly đóng phim anh tưởng sướng và dễ dàng lắm sao? Mình phải làm sao như thiệt một con bé trong truyện phim mình đóng. Nhiều khi sơ hở một chút phải quay đi quay lại bốn năm lần. Có một vài đoạn bực quá, Ly muốn phát khóc! Còn nữa, chưa hết đâu. Những ngọn đèn rọi vào nóng ran như trưa mùa hè. Khi nào anh được dịp đóng phim như Ly thì biết hà! Tất cả cũng đều do nơi mình hết. Chịu khó một chút là qua hết! Ngày trước Ly có biết gì về đóng phim đâu?

Tâm không thể như con nhỏ Ly Ly được, dù gì đi nữa con nhỏ cũng là cháu của bà chủ hãng phim. Bà xuất tiền ra làm phim cho tuổi thơ, ít ra bà cũng nghĩ đến cô cháu gái của bà có sẵn năng khiếu đó. Còn Tâm chả ai thấy năng khiếu hay một tài vặt gì thì làm sao có dịp như Ly Ly nói.

Đứng nhìn Tâm làm một chút, Ly Ly bỗng nói:

- Nè anh, đi chơi biển hôn?

Hôm qua đi chơi với chú mập một vòng bãi trước. Buổi chiều và đêm xuống lạnh ghê! Tâm chưa thấy gì hay ho hết. Nhưng bầu trời sao trên cao làm cho Tâm nhớ đến đôi mắt Ly Ly hơn bao giờ. Đôi mắt chớp chớp như vì sao nào đó thật xa. Đôi mắt sáng rực như vì sao nào đó thật gần. Hôm qua Tâm nghĩ nếu hôm nay gặp Ly Ly, Tâm sẽ kể những vì sao trên biển cho Ly nghe. Hôm nay vì sao trên biển đã mất tăm, và Tâm không nói được gì hết. Tâm dừng tay, nói:

- Chưa làm xong mấy của nợ này.

- Làm xong đi hén!

- Ly không về Sàigòn sao?

- Hôm nay chủ nhật, Ly nghỉ học. Chiều mới về.

Ly bỏ đi, còn lại Tâm hớn hở làm những công việc đặc biệt của mình! Không còn thấy ngán đến tận cổ nữa, mà thật nhanh nhẹn. Xong xuôi, Tâm đứng dậy phủi tay đi dọc trên thềm xi măng ra cổng biệt thự.

Ly Ly đang đứng nói chuyện với thằng Phi. Ly trong bộ đồ tây gọn gàng: chiếc quần "din" màu trắng, chiếc áo xanh thêu ren tua tủa phủ rộng bên ngoài. Bao giờ Ly Ly cũng bận những quần áo sang trọng. Thằng Phi cũng bận thế! Chỉ có Tâm độc nhất chiếc quần din màu cứt ngựa đã sờn đầu gối trắng bạc như bảng phấn lem luốc. Tâm ngại ngần dừng lại.

Sau cặp kính tròn to xanh, Ly quay lại:

- À, đi luôn anh!

Tâm lúng túng, không hiểu mình có nên đi hay không?! Thấy Tâm như vậy, Ly thoáng hiểu tại sao Tâm lúng túng. Phi, và Ly Ly xa cách Tâm quá. Phi và Ly Ly như đứng gần ngọn đèn màu rực rỡ chớp sáng. Còn Tâm ngồi một mình trong bóng tối, cái bóng đen đủi buồn hiu. Cùng một trang lứa với nhau, sao Ly Ly được trời sinh ra sung sướng vậy không biết? Bên cạnh những sung sướng đó là bao nhiêu thua thiệt cho người khác. Một Tâm, và nhiều đứa trẻ khác bơ vơ trên những đường phố mà Ly thường gặp. Trong những vở kịch Ly đóng ở đài truyền hình, trong phim đã quay, biết bao lần Ly đã khóc thật vì quá xúc động nhân vật khốn khổ, bất hạnh mà Ly diễn. Nhưng khi rời khỏi máy quay phim, bước xuống sân khấu, người chung quanh và khán thính giả thấy một Ly khác, một Ly tươi vui như đóa hoa hồng, Ly dễ thương như một con búp bê đắt tiền, Ly là một chậu hoa được nhiều người chăm sóc.

Con nhỏ Ly không biết nói sao để rủ Tâm đi, trong khi thằng Phi khỏi cần rủ rê gì hết cũng có mặt theo. Ly hỏi nhỏ:

- Có thằng Phi, anh không đi phải hôn?

Tâm thấy hãnh diện đôi chút! Dù sao đi nữa Ly Ly cũng quí mến mình hơn thằng Phi. Tâm nên đi để cho thằng Phi biết, Tâm chỉ thua nó vì cái nghèo, thì không gì nhục nhã hết. Hồi Tâm còn đi học, Tâm nhớ một lần thầy học của mình giảng về cái nghèo: Người ta cảm thấy nhục nhã và lương tâm cắn rứt khi thua kém xa những người quanh ta về phương diện tinh thần. Ở học đường chúng ta thua kém bạn bè về việc học. Ở ngoài đời chúng ta không giúp ích gì cho những người chung quanh mà con hại người, đó là một điều nhục nhã. Còn thua thiệt về vật chất mà vẫn chịu đựng sống trong sạch mới là điều đáng quý. Không chần chừ nữa, Tâm nói:

- Đi, thì đi.

❊ ❊ ❊

Nguồn: Thời áo trắng
Được bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên
vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003