Ngồi Hưởng Tám Chồng

Lượt đọc: 7764 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 105
ăn? ( 1 )..

❊ ❊ ❊

Trở lại trong phòng, hết thảy đều yên tĩnh bảo trì tình trạng như vừa rồi, cửa phòng rộng mở, trên mặt đất có nước đọng. Sự im ắng biểu thị giờ phút này ở đây không có một ai.

Hắn, đi rồi?

Nhẹ nhàng đóng cửa lại, chậm rãi đi đến bên cạnh cái ao, nhìn ao nước đầy nước nóng, Tống Ngâm Tuyết nhàn nhạt nở nụ cười.

Cúi người nhẹ nhàng để tay vào trong nước, cảm nhận được sự ấm áp của hơi nóng từ đầu ngón tay chậm rãi truyền đến, cứ như là cảm giác trên người Vô Song vậy, nhu hòa nhưng mãnh liệt. Đứng dậy đưa tay, cởi bỏ áo choàng trên người, lộ ra thân thể vốn đã ẩm ướt. Tống Ngâm Tuyết mỉm cười. Trong hai mắt lấp lánh ánh sáng nhìn về hướng mặt ao, bắt đầu chậm rãi rút đi xiêm y ẩm ướt. Một kiện. Hai kiện. Ba kiện. . . Từ áo ngoài đến la quần, từ áo trong đến quần trong. Khi Tống Ngâm Tuyết thoát đến toàn thân chỉ còn áo ngực cùng quần lót, lộ ra thân thể hoàn mỹ trắng nõn của nàng. Sau lưng, đột nhiên phát ra tiếng động, ngay sau đó nàng liền rơi vào một vòng tay ấm áp.

“Quận chúa làm như vậy, là đang khảo nghiệm định lực của Vô Song sao?” Thanh âm khàn khàn chậm rãi từ trong miệng truyền ra. Vân Vô Song thổi nhẹ, ôn nhu cọ vào vành tai Tống Ngâm Tuyết, biểu lộ say mê.

Nghe vậy, Tống Ngâm Tuyết không hề động đậy, chỉ nhẹ nhàng cười nói: “Tại sao vẫn chưa đi? Ta vốn còn tưởng rằng chàng đã sớm tức khí mà chạy đi rồi.”

“Quận chúa hi vọng Vô Song bỏ đi sao?” Nghe Tống Ngâm Tuyết nói, Vô Song nhàn nhạt nở nụ cười, từ phía sau ôm nàng thật chặt, nhẹ nhàng hỏi.”Không biết.” Nghe vậy Ngâm Tuyết nhíu nhíu lông mày, thẳng thắn nói ra ý nghĩ trong lòng. Thấy thế, Vô Song ôn nhu chống cằm trên đỉnh đầu Tống Ngâm Tuyết, hai tay không khỏi chụp lên bàn tay thon của nàng nói: “Vô Song sẽ không đi! Giống như ngày đó Vô Song nói dưới vách núi, cả đời này quận chúa đừng nghĩ thoát khỏi Vô Song . . . .”

“Chàng. . . . . .”

Lời nói, còn chưa nói xong, thân thể liền bị người ta xoay lại, mặt đối mặt nhìn thẳng vào nhau.”Quận chúa. . .” Vươn tay nhẹ nhàng xẹt qua khuôn mặt nàng, không ngừng quyến luyến vuốt ve. Vô Song ngưng mắt nhìn nàng mà nói. Lời nói êm ái như tiếng nỉ non;” Vừa rồi quận chúa hỏi Vô Song, nói người Vô Song yêu thích, rốt cuộc là Nhữ Dương quận chúa ánh mắt lạnh lùng, ẩn nhẫn tâm tính năm đó? Hay là Tống Ngâm Tuyết không còn thân phận hiển hách, tính cách quái đản phóng túng hôm nay? Tuy Vô Song không biết vì sao quận chúa lại hỏi vậy, bất quá quận chúa đã hỏi, Vô Song vẫn sẽ thành thực trả lời.”

“A?” Có chút ngoài ý muốn khi nghe Vô Song nói như vậy, Tống Ngâm Tuyết nhẹ nhàng nói nhỏ một tiếng.

Thấy vậy, Vô Song ôm Tống Ngâm Tuyết toàn thân xích lõa vào trong lòng, không ngừng vuốt tấm lưng trơn bóng của nàng nói: “Có lẽ ánh mắt lúc ban đầu, thật sự là điều kiện tiên quyết để quận chúa hấp dẫn Vô Song, chính là về sau. Chính thức làm cho Vô Song yêu mến quận chúa lại là tính cách quái đản phóng túng. Còn có sự kiêu ngạo quật cường vĩnh viễn không cúi đầu.

“Vô Song thích sự kiên cường, ẩn nhẫn của quận chúa, đó cũng chính là cái khiến cho Vô Song mê muội nhất, còn có nụ cười cởi mở, cùng với suy nghĩ tinh quái chất đầy trong đầu, và nụ cười gian trá không tim không phổi .”

Thổ lộ mà nói, thực sự đã trực tiếp công bố đáp án mà đáy lòng Tống Ngâm Tuyết mong muốn. Nằm trong ngực Vô Song, lần đầu tiên cười vô cùng ngọt ngào. Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, nói thật nhỏ: “Tiểu Song Song, Dực Tu bảo ta tin tưởng chàng, có lẽ là ta thật sự nên thử làm như vậy . . .”

“Ngâm Tuyết, nàng . . .” Nắm thật chặt cánh tay, dùng sức đem Tống Ngâm Tuyết ôm vào trong ngực. Vô Song giờ phút này, tựa hồ nghe đến lời cổ vũ mạnh mẽ nhất, trên gương mặt tuấn dật tràn ngập vui sướng.

“Tiểu Song Song. Chốc kêu quận chúa, chốc lại gọi Ngâm Tuyết, biến hóa nhiều vậy không sợ mệt mỏi a?” Trêu ghẹo Vô Song đang kích động, Tống Ngâm Tuyết mở mắt ra, thẳng tắp nhìn khuôn mặt tuấn tú thanh nhã như gió, cười xấu xa. Thấy vậy, Vô Song cũng trả lại một nụ cười tương tự, lưu luyến vuốt ve tấm lưng trần của Tống Ngâm Tuyết, cười vô cùng ám muội nói: “Được rồi, đã gọi quận chúa, đã gọi Ngâm Tuyết, hai lối xưng hô nàng đều không hài lòng, từ nay về sau Vô Song liền gọi nàng là Tuyết Nhi được không?”

“Tuyết Nhi?” Trong nhất thời nàng trố mắt, cảm giác như lời Nhữ Dương Vương gọi Nhữ Dương quận chúa ngày xưa bỗng vang lên bên tai, trong nội tâm không khỏi hoảng hốt một hồi.

“Làm sao vậy? Nếu không thích ta gọi là nàng là Tuyết Nhi? Ta sẽ đổi cái khác a.” Cảm thấy có chút khác thường, Vô Song cười khẽ tựa trên đầu vai mảnh mai của Tống Ngâm Tuyết, nhẹ giọng nói nhỏ. Nghe vậy, lắc đầu, Tống Ngâm Tuyết mở miệng nói “Không, gọi Tuyết Nhi đi, rất hay. . .”

“Được rồi, từ nay về sau, Vô Song liền gọi quận chúa là Tuyết Nhi, quận chúa nhất định phải nhớ kỹ.”

“Ừa.”

Nhẹ nhàng cười nhìn nhau, trong mắt mơ hồ có sự ăn ý, lúc này đôi mắt sáng như sao của Vô Song mỉm cười di chuyển. Tiếp đó trêu tức nhẹ giọng mà nói bên tai Tống Ngâm Tuyết: “Tuyết nhi lúc này nàng thoát thành như vậy. Có phải là muốn ám chỉ ta, nên tiếp tục chuyện vừa rồi chúng ta vẫn làm chưa xong không. . . . . .”

” Chuyện vẫn làm chưa xong? Ta sao, ta đây chẳng qua là trông thấy có người hảo tâm bỏ thêm nước ấm trong ao. Nhớ tới mình đang rét run, muốn xuống hồ ngâm mình…”, tiếng nói vừa rơi xuống, hắn liềnôm chặt lấy nàng, “Aò” một tiếng ngã vào nước lần nữa, vô số bọt nước văng lên . Vừa tiếp xúc với nước, tư thế Vô Song vốn là nằm ngửa liền mạnh mẽ thay đổi, lập tức xoay người gắt gao đè lên Tống Ngâm tuyết, cúi đầu chuẩn xác thuần thục hôn lên kiều môi của nàng, nồng nhiệt dây dưa như lửa nóng.

Có lẽ đã dứt bỏ trở ngại trong lòng rồi, Tống Ngâm Tuyết lần đầu tiên không hề giữ lại đáp trả hắn, kỹ xảo hôn non nớt, mang theo chút vụng về, tuy không thể dẫn dắt hướng đi của thế cục, nhưng càng thêm kích phát phần khát vọng trong lòng Vô Song, khiến hắn hừ nhẹ một tiếng, không khỏi tăng thêm lực đạo tìm kiếm trong miệng.

Lưỡi cùng lưỡi quấn giao, triền miên, tựa hồ có chút gấp gáp, có chút thở gấp, tay phải Vô Song thuận thế chạy dọc theo đường cong uyển chuyển của Tống Ngâm Tuyết đi xuống, chỉ dừng lại ở khỏa rất tròn làm hắn hưng phấn không thôi, cách áo ngực không ngừng xoa nắn, vân vê, chậm rãi vòng quanh viên hồng anh phấn nộn đang dần dần đứng thẳng, từng vòng từng vòng dạo chơi.

“Đừng. . . .” Tống Ngâm Tuyết tựa hồ có chút chịu không nổi Vô Song khiêu khích như vậy, miệng mơ hồ không rõ ngâm khẽ một tiếng. Mà một tiếng ngâm khẻ như thế, tựa hồ đánh cho Vô Song một cú thôi tình, làm cho toàn thân của hắn đột nhiên biến thành máu nóng sôi trào. Hô hấp càng dồn dập, khó khăn dời khỏi môi đỏ của Tống Ngâm Tuyết. Vô Song cuồng nhiệt hôn từ da thịt ngọc bạch từng chút từng chút dời xuống. Đồng thời, tay phải phủ trên khỏa rất tròn kia cũng không nhịn được tăng thêm chút lực đạo! Bất quá tuy nói là lực đạo, nhưng lại luôn mang theo sự dịu dàng ôn nhu.

Thân thể chặt chẽ kề nhau, một cỗ lại một cỗ tao nhiệt khó có thể hình dung, từ dưới bụng Vô Song lan ra toàn thân, làm cho hắn run rẩy, hưng phấn mà cuồng nhiệt.

Chỗ cứng rắn như sắt của hắn, giờ phút này đang gắt gao kết hợp với hạ thân Tống Ngâm Tuyết, không ngừng cọ sát.

Cọ sát như vậy, làm cho hô hấp Vô Song càng ngày càng dồn dập, dần dần, cặp mắt của hắn nhiễm lên một tầng mê ly cùng mị hoặc.

Dưới thân, Tống Ngâm Tuyết cảm nhận được Vô Song dồn dập cùng cuồng dã, hai gò má vốn đã ngượng ngùng giờ phút này không khỏi biến thành đỏ hồng, cố gắng thừa nhận sự vuốt ve trên người củaVô Song, khiến nàng một hồi lại một hồi tê dại.

Trong nước, Tống Ngâm Tuyết không khỏi nhẹ hô lên tiếng, hai tay gắt gao ôm cổ Vô Song. Vô thức ma xát cùng thân thể hắn, một loại cảm giác khác thường khó có thể nói nên lời từ khắp tứ chi bách hài truyền đến. Tựa hồ cọ xát như vậy, có thể khiến nàng thoải mái chút ít. Chính là không biết vì cái gì, mỗi một lần loại khác thường này mới vừa dịu đi, lại bắt đầu nổi dậy mạnh mẽ hơn trong cơ thể nàng. Tựa hồ muốn càng nhiều, khát vọng càng nhiều.

Tống Ngâm Tuyết mở to đôi mắt mê mang, không ngừng nhìn Vô Song trên người, nhìn biểu lộ cùng thần sắc quyến luyến của hắn. Lòng rối bời không biết nên làm sao cho phải!

Dù sao cũng là lần đầu tiên, dù sao nàng cũng không có kinh nghiệm thực chiến, Tống Ngâm Tuyết lúc này, chân tay luống cuống tứ chi cứng ngắc. Vô Song không biết nàng vẫn là xử nữ, lúc này cũng không để ý sự khác thường của nàng, sau một tiếng thở dốc dồn dập bị đè nén, hắn cúi đầu xuống dừng trên kiều nhan của Tống Ngâm Tuyết. Tống Ngâm Tuyết lúc này, hai gò má ửng đỏ, cặp môi đỏ mọng hơi sưng, trong kiều mỵ mang theo một loại đẹp đẽ nhiếp hồn người. Thẳng khiến người ta không tự giác muốn sa vào. Vô Song rốt cuộc khắc chế không được nữa, liếm gặm lên cái cổ bạch ngọc, sau khi đi vào trên xương quai xanh nặng nề mút vài ngụm, hai tay trong lúc vô tình, chậm rãi giải áo ngực bao bọc lấy hết thảy của nàng.

Một mảng da thịt như ngọc tỏa ra một loại mùi thơm nhàn nhạt, theo mảnh vải hồng nhạt nhẹ nhàng tung ra. Hai khoả rất tròn trắng nõn non mềm liền lập tức nhảy cà tưng xuất hiện trong tầm mắt Vô Song.

Hắn cúi đầu, không hề do dự ngậm lấy một quả hồng anh, mút vào khẽ cắn hai cái, cảm giác được toàn thân Tống Ngâm Tuyết run rẩy không thôi. Khuôn mặt tuấn mỹ của Vô Song không khỏi từ trước ngực nàng nâng lên, hai mắt mê ly, giọng nói ôn nhu hỏi: “Đau không?”

Tống Ngâm Tuyết rất muốn trả lời, rất muốn nói cho hắn biết cảm giác của mình giờ phút này, chính là không biết vì cái gì nàng mới mở miệng, lại phát ra từng tiếng ngâm khẽ kiều nhuyễn.

Tiếng ngâm khẽ này, Vô Song nghe được không hiểu sao liền hưng phấn hơn. Tiếp đó lập tức cúi đầu, ngậm lấy hồng anh lần nữa, không ngừng hôn, mút, liếm, hút. Dục vọng càng ngày càng mãnh liệt, đôi tay thon dài của Vô Song tựa hồ lại bắt đầu không an phận chạy loạn bốn phía, đến mức, khiến cho nàng run rẩy một hồi. Tống Ngâm Tuyết toàn thân vô lực mềm nhũn tựa trong ngực Vô Song, cảm giác một cổ tê dại kích thích, không ngừng từ từng góc trên người truyền tới, tụ tập tại một điểm hưng phấn trong đầu, đang vô hạn khuếch trương, vô hạn phóng đại.

“Ta chỉ muốn xuống ngâm cho ấm người thôi, sao lại thành thế này?”

Ngước mặt nhìn Vô Song, luận về mồm mép, Tống Ngâm Tuyết nàng chưa bao giờ thất bại bởi bất cứ kẻ nào .

Nghe lời nói như thật mà giả của nàng, Vô Song giương môi cười cười, hai tròng mắt không khỏi lấp lánh.”Nghe nàng nói như vậy, ta đổ thêm nước ấm, chẳng phải là bưng đá đập chân mình, gậy ông đập lưng ông sao?”

“Ha ha, cái đó thì chàng tự biết đi a?” Mở to mắt to, vẻ mặt Tống Ngâm Tuyết hào hứng nói. Nghe vậy, Vô Song lôi kéo nàng, lui về phía sau một bước, cả người lại ngã vào trong ao.”Bất kể là ám chỉ cũng tốt, ấm người cũng được, tóm lại hiện tại, Vô Song muốn mời Tuyết Nhi xuống hồ đùa giỡn một phen!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »