Ngọc Bội Chốn Hoàng Cung - Mộng Phiến Bối

Lượt đọc: 12826 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 109
chương 109

❊ ❊ ❊

Câu này hiểu thế nào?"

"Bẩm phụ hoàng, nhi thần không biết." Thần Vương chắp tay hành lễ với Long Phong đế, sau đó mặt dày sán đến gần ông, "Phụ hoàng, bình thường con đâu có thích đọc mấy quyển sách ngột ngạt, nhạt nhẽo này."

"Hàn Phi tử có câu: Chim ba năm không vỗ cánh là để dưỡng cánh thêm dài, không bay không kêu là để quan sát dân tình xã tắc.

Dù không bay, nhưng khi cất cánh sẽ bay tận trời xanh, dù không hót, nhưng khi cất tiếng khiến người người kinh sợ.

Câu này phải hiểu thế nào?"

"Phụ hoàng." Thần Vương nhìn Long Phong đế, "Phụ hoàng nghĩ nhi thần là người biết mấy thứ này sao?"

Long Phong đế thấy hắn như thế cũng không nổi giận, phân một nửa núi tấu chương đặt sang bên cạnh, "Trẫm nghe mẫu hậu của con nói ngày mai con định đưa Vương phi xuất cung?"

"Không phải chứ phụ hoàng?" Thần Vương khiếp sợ nhìn ông, "Phụ hoàng lại lấy chuyện này ra uy h.i.ế.p nhi thần sao?"

"Trẫm là một vị vua nhân ái, sao lại làm mấy chuyện uy h.i.ế.p này?" Long Phong đế cười hiền hòa, "Nếu ngay cả những cái này mà con vẫn không hiểu thì cứ ở lại cung đọc sách, chờ khi nào hiểu rồi hẵng xuất cung du ngoạn cũng không muộn."

Thần Vương im lặng một lúc, sau đó đi tới ôm nửa núi tấu chương sang bên cạnh, "Phụ hoàng, giữa cha con chúng ta có gì thì cứ nói thẳng, có việc gì thì phụ hoàng cứ giao thẳng, nhi thần chịu được mà."

Long Phong đế cười khẽ, "Lưu Trung Bảo, chuẩn bị bút mực cho Thần Vương."

"Nếu con duyệt hết đống tấu chương này thì mai hãy ra cung thư giãn một ngày." Long Phong đế đặt bút xuống, nhàn nhã ngả người lên lưng ghế, "Thân làm cha sao có thể không yêu thương con trai mình."

Thần Vương không ừ hử gì, giở tấu chương ra bắt đầu phê duyệt.

Vì để Vương phi nhà hắn được ăn bánh hoa do nhạc mẫu làm, phê tấu chương có là gì?

Là đàn ông trưởng thành, hắn muốn vì người phụ nữ của mình mà chống đỡ cả bầu trời.

Tư trị thông giám, Hàn Phi Tử gì chứ, đó là thứ mà một hoàng tử như hắn có thể tìm hiểu sao?

"Số thuế mà Lợi châu năm nay nộp lên ít hơn hai mươi ngàn quan tiền so với mấy năm trước?" Long Phong đế lên tiếng, "Tri châu Lợi châu có vẻ làm ăn không được việc cho lắm."

"Có vài huyện ở Lợi châu bị nạn lụt, tiền thuế ít hơn mấy năm trước là chuyện bình thường." Thần Vương nhanh chóng xem hết một bản tấu chương, đề vài chữ rồng bay phượng múa, "Tri châu nơi đó họ Lưu, là một vị quan tốt, có điều tính tình bướng bỉnh, không biết lấy lòng người khác, còn lại thì không có tật xấu gì."

Long Phong đế cười gật đầu, "Ta già rồi nên quên mất mấy chuyện quan trọng như thế."

"Phụ hoàng, lúc nói mấy câu này thì phụ hoàng nên đi soi gương ạ." Thần Vương nhìn ông, "Nếu phụ hoàng già thì hơn nửa triều thần phải cáo lão hồi hương mất."

"Ồ?" Long Phong đế cười, "Chẳng lẽ trong lòng con, phụ hoàng mãi mãi không già sao?"

Thần Vương dừng bút, nghiêm túc nhìn Long Phong đế, "Trong mắt nhi thần, phụ hoàng vẫn luôn là người phụ thân nửa đêm nướng khoai cho nhi thần, cõng nhi thần chạy khắp sân."

"Chỉ cần có phụ hoàng ở bên, nhi thần không sợ gì cả." Hắn đặt bút xuống, "Sắc mặt phụ hoàng hồng hào, tóc đen như mun, chân tay khỏe mạnh, đang vào độ tráng niên."

"Câu hỏi này của phụ hoàng cứ đợi vài chục năm sau hẵng hỏi lại." Thần Vương cười, "Dù bây giờ phụ hoàng có hỏi thì nhi thần chỉ có một câu trả lời thôi."

"Phụ hoàng bất lão, là phụ thân anh minh thần võ, vĩ đại nhất trong lòng nhi thần."

"Cũng là hoàng đế tốt nhất của Đại Thành."

Đại điện chìm trong yên tĩnh một lúc lâu, Long Phong đế bước đến bên cạnh Thần Vương, vỗ lên vai hắn.

"Nghe con nói những lời này, vi phụ rất cảm động."

"Nhưng con vẫn phải phê cho hết đống tấu chương này cho ta."

"Nhi thần đâu có nói là không phê tấu chương." Thần Vương vỗ bàn tay đang đặt trên vai mình, "Nhi thần chỉ mong phụ hoàng đừng hỏi lại câu này.".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »