"...Thật chứ?"
Cô bé ấy ngập ngừng nhìn Trường Sinh.
"Nhưng chúng ta thậm chí còn không quen biết nhau."
"Thì đã sao nào? Ngay lần đầu nhìn thấy ngươi, ta đã rất thích ngươi rồi. Điều đó chứng tỏ giữa chúng ta có duyên phận rất lớn."
"..."
Cô bé ấy im lặng hồi lâu.
"Ngươi thật là một người kỳ lạ. Sao có thể tùy tiện nói thích như vậy chứ?"
"Ai bảo là không thể?"
"...Như vậy là không đúng. Không có ai thích ta cả, ngươi không thể nào thích ta được, ngươi đang lừa ta."
"Ta không hề lừa ngươi."
Trường Sinh nắm lấy đôi bàn tay đang vô thức vung vẩy vì kích động của cô bé, cố gắng thể hiện sự vô hại của mình. Nàng hiểu những người giống như cô bé này, vì bị người đời lạnh nhạt trong thời gian dài nên trong lòng không có cảm giác an toàn, cũng giống như bản thân nàng ngày trước vậy.
Dần dần, cử động của cô bé ấy ngày càng chậm lại, cuối cùng không còn giãy giụa nữa. Cô bé thu mình vào trong vòng tay Trường Sinh, cả người nhỏ nhắn như một khối cầu, trông vừa đáng thương lại vừa đáng yêu. Cô bé im lặng rất lâu mới khẽ lên tiếng.
"Ngươi thật sự không chán ghét ta sao? Trong mắt ngươi có thể nhìn thấy ta không?"
"Đương nhiên rồi, ngươi xem, ngươi ở ngay trong mắt ta đây này."
Trường Sinh không hề bận tâm để cô bé nhìn chằm chằm vào mắt mình. Quả nhiên, trong đôi mắt trong trẻo ấy phản chiếu hai bóng hình nhỏ bé của cô bé. Cô bé nhìn không chớp mắt, nhìn rất lâu, cuối cùng như thể được giải thoát, khẽ thở dài một tiếng.
"Được rồi, ta tin ngươi có thể nhìn thấy ta. Nhưng mà, ngươi thật kỳ lạ, thế nhưng ta lại thích ngươi."
Nói xong câu này, bóng hình cô bé dần dần tan biến, trên mặt vẫn nở nụ cười nhẹ nhõm. Đã bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cô bé cũng được giải thoát. Hóa ra thứ cô bé cần lại đơn giản đến thế, chỉ là một cái ôm, chỉ là một câu nói thích.
Trơ mắt nhìn cô bé biến mất, Trường Sinh cảm thấy có chút bàng hoàng. Nếu không phải thời điểm không thích hợp, nàng cũng muốn trò chuyện tử tế với cô bé ấy, nghe xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao cô bé lại bị nhốt ở nơi này, nhà của cô bé rốt cuộc ở đâu. Thế nhưng, giờ đây chỉ có thể nhìn cô bé dần tan biến. Có lẽ đối với cô bé, có thể cứ thế biến mất cũng là một chuyện tốt.
Trước mắt là những bóng ảo lay động, dần dần hiện ra một bóng người mơ hồ, Trường Sinh khẽ thở dài. Trong khối "Ngũ Tình" hư ảo này có biết bao cảm xúc tạp nham, giờ đây thứ nào cũng muốn lộ diện để đánh bại nàng. Nếu không phải trong "Ngũ Tình" này thiết lập tốc độ thời gian đặc biệt, có lẽ Trường Sinh đã phải cưỡng ép xông ra ngoài rồi.
Dù sao đây cũng là một loại vũ khí, nếu hiệu quả chậm chạp thì những kẻ Thần Vực kia đã chẳng coi nó là đại sát khí.
Ở thế giới bên ngoài, Trang Phù Du và những người khác bằng sự nỗ lực đã cuối cùng nhốt được kẻ Thần Vực kia. Lúc này họ cũng không phải là không thu hoạch được gì, ít nhất họ đã biết được tên của những con quái vật màu đen này, không còn là những con quái vật không rõ nguồn gốc nữa, mà là người Thần Vực.
"Thần Vực?"
Các chủ Bồng Lai Các nhận được tin tức này có chút kinh ngạc. Ông chưa từng nghe đến nơi này, nhưng nghe qua thì có vẻ cũng giống như Tiên Giới, vậy nên những con quái vật màu đen kia thực sự không phải sinh vật của Thịnh Nguyên Đại Thế Giới, mà là khách phương xa sao?
Trầm ngâm một chút, ông đem tin tức này thông báo cho người đứng đầu các tông môn thế gia khác. Trong lòng các chủ Bồng Lai Các luôn có một bóng ma bao trùm, ông luôn cảm thấy có một âm mưu to lớn đang nhanh chóng áp sát, mà những tu sĩ của Thịnh Nguyên Đại Thế Giới bọn họ thì không nơi nào để trốn!
Đúng lúc này, các chủ Bồng Lai Các chợt phát hiện không thấy bóng dáng Trường Sinh đâu, trong lòng có chút lo lắng.
"Đứa trẻ Vĩnh An đâu rồi?"
Thần sắc Trang Phù Du có chút lo âu, không nhịn được quay đầu nhìn Trường Sinh đang đứng yên lặng giữa không trung. Từ lúc hít trọn luồng mây ngũ sắc kia vào, Trường Sinh vẫn luôn không có động tĩnh gì, cũng không biết nàng hiện giờ đang thấy những gì. Ban đầu Trang Phù Du cũng nghĩ xem có nên nhúng tay vào không, nhưng nhìn từ vẻ ngoài, hơi thở của Trường Sinh lúc này lại vô cùng bình ổn, không có dấu hiệu bị thương. Vì vậy bà có chút ngập ngừng. Lỡ như Trường Sinh đang chiến đấu mà mình đường đột can thiệp, có thể sẽ làm phiền đến đứa trẻ ấy. Thế nên bà mới không hành động.
"...Qua một khắc nữa, nếu Vĩnh An vẫn chưa tỉnh lại, tốt nhất nên can thiệp."
"Đệ tử cũng nghĩ như vậy."
Thời gian trôi qua từng chút một, giống như một chiếc chuông lớn không ngừng gõ vào tim mọi người. Rốt cuộc đó là thứ gì, Trường Sinh có an toàn hay không?
Đúng khoảnh khắc thời gian đã hẹn sắp tới, Trang Phù Du chậm rãi siết chặt nắm tay. Không được, Trường Sinh vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, bà buộc phải giúp đỡ thôi.
Mọi người lo lắng nhìn Trang Phù Du từng bước tiến lại gần sư tỷ Vĩnh An, tim ai nấy đều nhảy lên tận cổ họng. Họ đều hiểu rất rõ, nếu vừa rồi không phải sư tỷ Vĩnh An hít luồng khói màu kia vào, có lẽ họ đã gặp nguy hiểm rồi.
Vì vậy lúc này mọi người cũng chỉ có thể đặt hy vọng vào Trang Phù Du. Ngay khi những ngón tay của Trang Phù Du tiến gần đến Trường Sinh từng chút một, bóng người đang nằm trong tầm mắt của mọi người chợt có phản ứng, khẽ lay động.
"Vĩnh An?"
Tất cả mọi người đều nín thở thu tiếng, nhìn chằm chằm vào từng cử động của Trường Sinh. Mãi lâu sau, Trường Sinh mới chậm rãi mở đôi mắt ra.
Ngay khoảnh khắc đôi mắt ấy mở ra, dường như có vô tận cảm xúc trong cõi hồng trần cuồn cuộn lướt qua. Những cảm xúc ấy thuần khiết đến mức cực độ, hỉ nộ ái ố, sau khi lướt qua hết thảy lại tan biến, quy về tĩnh lặng.
Trang Phù Du nhìn chằm chằm vào Trường Sinh, có một khoảnh khắc, người đang đứng trước mắt bà dường như không còn là cô đệ tử khiến bà tự hào nữa, mà là một người xa lạ. Một lão già đã sống không biết bao nhiêu vạn năm, trải qua bao kiếp hồng trần.
Vì thế giọng nói của bà cũng khẽ run rẩy. Trường Sinh, còn là Trường Sinh mà bà quen biết không?
May thay, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Trường Sinh đã khôi phục lại bình thường. Nàng nhìn Trang Phù Du, nở một nụ cười có chút mệt mỏi. Nhìn từ thế giới bên ngoài, có lẽ thời gian chỉ mới trôi qua nửa canh giờ, nhưng nàng lại trải qua hàng ngàn hàng vạn đoạn nhân sinh khác nhau.
Quá nhiều cuộc đời khác nhau cùng ập đến với Trường Sinh trong một thời điểm, đồng nghĩa với việc nàng đã trải qua bấy nhiêu cuộc đời khác nhau trong một chớp mắt, điều này đối với nàng mà nói cũng là một thử thách khổng lồ. Có rất nhiều lần, nàng thậm chí cảm thấy chính mình là người khác đó.
Nhưng may thay, đến cuối cùng, nàng vẫn nhớ ra mình là ai, hiện tại đang làm gì.
"Sư tôn, con không sao, chỉ là hơi mệt."
"Vậy con có muốn nghỉ ngơi một chút không?"
Trang Phù Du rất lo lắng cho tình trạng của đệ tử mình, muốn để Trường Sinh nghỉ ngơi một lát, thế nhưng Trường Sinh nhìn lên bầu trời, lắc đầu.
"Bây giờ không phải lúc nghỉ ngơi, sư tôn, người và mọi người hãy rời khỏi đây trước, con sợ người sẽ bị Thiên Lôi liên lụy."
"Thiên gì cơ, con lại sắp tấn cấp rồi sao?"
Trang Phù Du không nhịn được nhíu mày, không nghe thấy niềm vui sướng lẽ ra phải có khi đệ tử mình sắp tấn cấp. Không phải bà không quan tâm Trường Sinh, mà thực sự tần suất tấn cấp của Trường Sinh quá cao, hơn nữa Trường Sinh hiện giờ cũng không nói cho bà biết tu vi của mình thế nào, Trang Phù Du cũng không biết đứa trẻ này hiện tại là tu vi gì.