"Trương liên trưởng, tôi biết anh đang nghi ngờ điều gì, nhưng tôi muốn nói cho anh biết, trong liên đội của anh không có ai tiết lộ tin tức cho chúng tôi cả, tôi cũng quả thực không hề cài cắm tai mắt gì bên phía các anh. Phải rồi, suýt nữa quên nói với anh, dù các anh có hành động cẩn trọng đến đâu, cũng sẽ kinh động đến vài thứ."
Trương Mãnh chợt hiểu ra, anh giơ ngón cái lên về phía Cao Phi, sau đó lại lật ngược ngón cái xuống, rồi quay người bỏ đi.
Khi xuống đến chân núi, tại nơi có thể tạm nghỉ chân, Trương Mãnh tìm thấy năm chiến sĩ còn lại. Lúc này, một chiến sĩ vừa được cởi trói liền vội vàng nói: "Liên trưởng, hình như chúng ta bị ai đó bán đứng rồi..."
Trương Mãnh giơ tay ngăn chiến sĩ kia lại, anh bước về phía một hố tuyết. Sau khi quan sát, anh đã hiểu ra. Chẳng trách trước đó lại thấy có gì đó không ổn. Tam ban trưởng bước đến bên cạnh Trương Mãnh, nhìn xuống cái hố đầy vết máu dưới đất rồi nói: "Liên trưởng, đây chắc là nơi bọn họ ẩn nấp trước đó."
Trương Mãnh gật đầu rồi nói: "Đúng vậy, chúng ta vẫn là coi thường mấy tên này rồi. Có lẽ do môi trường tôi luyện, mấy tên này đã vận dụng chiến thuật và ngụy trang đến mức cực hạn."
Tam ban trưởng hỏi: "Liên trưởng, rốt cuộc làm sao bọn họ biết chúng ta sắp tới đây vậy?"
Trương Mãnh ngước nhìn lên núi, sau đó mới nói: "Trước đây tôi từng dẫn vài người đến trạm gác 913 này huấn luyện một thời gian. Khi đó, chúng tôi còn nhìn thấy một con sói hoang trong khu vực này. Lúc trước tôi không nghĩ tới, nhưng sau khi Cao Phi nói rằng dù chúng ta có cẩn thận đến đâu cũng sẽ kinh động đến vài thứ, cậu ta đã nhắc nhở tôi mới sực tỉnh. Động vật có ý thức lãnh thổ rất mạnh, khi chúng ta đến đây, dù rất cẩn thận nhưng vẫn không thể thoát khỏi tầm mắt của con sói hoang đó..."
Tam ban trưởng vô cùng kinh ngạc: "Liên trưởng, phải làm sao bây giờ? Nếu sau này cứ mãi như vậy, chúng ta muốn phản kích bọn họ thì chẳng còn chút hy vọng nào sao?"
Trương Mãnh suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Chưa chắc. Trước đây chúng ta không biết vấn đề nằm ở đâu thì thôi, giờ đã biết rồi thì tự nhiên sẽ có cách. Trước tiên phải giải quyết vấn đề con sói hoang đó đã."
Tam ban trưởng lại hỏi: "Sói hoang thoắt ẩn thoắt hiện, chúng ta không thể bắt được nó đâu, sợ là không dễ xử lý."
Trương Mãnh nhìn tam ban trưởng rồi bảo: "Tôi đâu có nói là phải bắt sói, làm vậy nguy hiểm lắm. Chúng ta phải dùng cách nào mà không gây thương vong mới được."
"Cách gì ạ?" Tam ban trưởng càng thêm tò mò, anh thực sự không nghĩ ra được cách nào để giải quyết vấn đề con sói hoang kia.
Trương Mãnh cười bí hiểm rồi nói: "Sói tới rồi!"
Tam ban trưởng bị câu nói của Trương Mãnh làm cho giật mình, anh theo bản năng nắm chặt súng, nhìn quanh tứ phía, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Trương Mãnh thấy tam ban trưởng căng thẳng liền nói: "Cậu căng thẳng cái gì chứ? Tôi đang kể chuyện 'Sói tới rồi' thôi. Được rồi, dẫn người của cậu về đi."
Phía Cao Phi, nhìn đám người Tam liên thực sự rời đi, Đinh Đào mới hỏi Cao Phi: "Ban trưởng, đúng là anh nói chuẩn thật, bọn họ mai phục chưa được bao lâu mà đã lên tới nơi rồi. Ban trưởng, anh là bán tiên à, sao lại tính được bọn họ sẽ đến?"
Cao Phi đáp: "Tiểu Đào, tôi làm gì có thần thông như vậy. Nói cho cậu nghe này, tôi biết Tam liên của bọn họ sẽ tới là vì ngay khi bọn họ vừa tiến vào vùng núi, tôi đã nhận được tin rồi."
Đinh Đào ngây người: "Ban trưởng, không lẽ thật sự có gián điệp trong Tam liên sao? Anh làm cách nào mà mua chuộc được chiến sĩ Tam liên vậy?"
Lúc này, Lão Miêu gõ vào đầu Đinh Đào một cái rồi bảo: "Thằng bé đáng thương này, những gì ban trưởng nói lúc nãy cậu không hiểu à? Người báo tin cho ban trưởng không phải là người, mà là sói!"
"Sói? Ý anh là con sói ở phía núi Than chúng ta ấy hả?" Đinh Đào càng thêm không thể tin nổi.
Cao Phi gật đầu, Đinh Đào ngẩn ngơ nói: "Sao có thể chứ, sao tôi lại..."
Chưa để Đinh Đào nói hết câu, Lão Miêu đã khoác vai cậu ta: "Đi thôi, về nghỉ ngơi đi, nghĩ nhiều làm gì."
Đinh Đào vẫn còn đầy rẫy thắc mắc, nhưng cậu không kịp hỏi thêm nữa. Hứa Lợi Phong đứng cạnh Cao Phi lên tiếng: "Ban trưởng, chúng ta cũng về thôi!"
Cao Phi không ngoảnh đầu lại, bảo Hứa Lợi Phong: "Cậu về trước đi, tôi ở lại xem thêm chút nữa."
Hứa Lợi Phong cứ tưởng Cao Phi muốn quan sát đám người Tam liên rời đi hẳn mới yên tâm về, nên nói: "Ban trưởng, vậy để tôi ở lại quan sát cho, yên tâm, tôi nhất định đợi đến khi an toàn tuyệt đối mới về."
Cao Phi vẫn không ngoảnh lại: "Không cần, tôi ở lại là được rồi, cậu về đi."
Hứa Lợi Phong vốn định khuyên nhủ thêm, nhưng thấy ánh mắt Cao Phi không hề lay chuyển, anh biết có khuyên cũng vô ích, đành nói: "Ban trưởng, vậy tôi về trước đây."
Hứa Lợi Phong vừa đi, Cao Phi cũng bắt đầu cất bước. Anh đi xuống chân núi, đến tận sườn dốc phía trên nơi bọn họ từng ẩn nấp mới dừng lại.
Sau khi đến đó, Cao Phi tìm một tảng đá lớn ngồi xuống. Anh ngồi đó như thể muốn nghỉ ngơi thật sự, người không đi, cũng giống như đang đợi ai đó.
Sau một hồi lâu, Cao Phi cuối cùng cũng lên tiếng: "Trời lạnh lắm, tôi đợi đủ lâu rồi đấy. Nếu anh còn không ra nữa thì tôi đi đây."
Xung quanh vẫn không có động tĩnh gì, Cao Phi đứng dậy nói tiếp: "Anh cứ tự chịu lạnh đi, tôi không tiếp nữa. Anh có kiên nhẫn chứ tôi thì không, không chơi với anh nữa đâu."
Cao Phi vừa dứt lời liền quay người lại. Anh vừa đi được hai bước, phía trước đột nhiên xuất hiện một bóng người. Cao Phi không hề ngạc nhiên, cũng không bị cái bóng bất thình lình xuất hiện kia làm cho hoảng sợ.
Diệp Kiến Trung nhìn Cao Phi, cười hỏi: "Cậu nhóc này, đến một chút phản ứng cũng không có, không sợ tôi là kẻ nấp trong bóng tối muốn tấn công cậu sao?"
Cao Phi đáp: "Tôi có ngốc đâu. Anh vừa tới là thân phận đã lộ rồi. Đại Ca không ra tay trước nghĩa là người quen. Nếu anh thực sự là kẻ nấp trong bóng tối muốn tấn công tôi, liệu có thể để anh đợi đến giờ này sao? Anh có thể coi thường tôi, nhưng không được coi thường Đại Ca."
Diệp Kiến Trung ngước nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng con sói hoang đâu, liền hỏi Cao Phi: "Con vật đó không ở đây à?"
Cao Phi nói: "Anh hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai? Doanh trưởng, nửa đêm nửa hôm rồi, anh không ở yên trong doanh bộ mà chạy tới cái nơi khỉ ho cò gáy của tôi làm gì?"
Diệp Kiến Trung cười: "Tôi tới xem kịch hay, cơ mà vở kịch hôm nay dở quá, không cho tôi thấy được điều tôi muốn xem."
Cao Phi cạn lời, anh đương nhiên hiểu Diệp Kiến Trung đang nói gì, chỉ là anh rất ngạc nhiên khi Diệp Kiến Trung cũng biết đêm nay Tam liên sẽ tới tập kích bọn họ.
"Doanh trưởng, anh cài tai mắt trong Tam liên nên mới biết bọn họ nửa đêm tới tập kích tôi..."