Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng

Lượt đọc: 1802 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Trước nay Việt Khê không giao lưu gì với bạn cùng lớp, hoạt động tập thể lại càng không tham gia cho nên bọn họ đối với cô rất tò mò.

Đối với những ánh mắt đánh giá của mọi người, Việt Khê làm như không thấy, chậm rì rì đi đi ở cuối cùng.

Trạm xe gần trường học rất đông người, trừ bọn họ còn có nhiều người cũng muốn đi đến hắc hồ, dù sao cũng là chuyện lạ nên ai cũng muốn đi nhìn một cái.

Việt Khê đứng ở cuối, nhìn thấy toàn người là người, thật đáng sợ.

Đợi hai xe đi qua cuối cùng bọn họ cũng có thể lên xe, chỉ là trên xe có rất nhiều người, chỉ cần xe rẽ đột ngột thì trên xe sẽ đầy tiếng kêu.

"Việt Khê, tay cậu thật lạnh......" Triệu Lộ đứng cạnh Việt Khê, không tránh được đụng chạm với cô, những người khác đều rất ấm áp, chỉ có Việt Khê, trên người cô rất lạnh.

"Hơn nữa, trên người của cậu thơm quá......a, mùi này có chút giống mùi hoa sen" Cô lại tiến đến gần cổ Việt Khê ngửi ngửi, đôi mắt có chút tỏa sáng.

Mùi hương này rất thoải mái, không phải cái loại mùi hương của nước hoa, mà là càng thêm tự nhiên thanh đạm, ở nơi hương vị hỗn tạp trên xe bus này, ngửi thấy khiến người rất thoải mái.

"Là do thể chất của tớ, tớ thể hàn nên nhiệt độ cơ thể sẽ thấp hơn mọi người." Việt Khê giải thích một câu.

Triệu Lộ không nhịn xuống, trực tiếp duỗi tay ôm lấy Việt Khê, sau đó thật sâu hít vào một hơi, cảm thấy cả người đều sống lại.

Ôm Việt Khê, đó là thật sự một chút cũng không nóng!

Việt Khê lại cảm thấy thân mình cứng đờ, cô còn chưa từng thân cận với ai như vậy, trong lúc nhất thời có chút không biết làm sao

Từ Vi dịch bước chen tới, Việt Khê ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái.

"Việt Khê......" Từ Vi thấp giọng kêu một tiếng, sắc mặt có chút tái nhợt, nhìn kỹ có thể thấy cô đang khẩn trương sợ hãi còn có vô thố.

Trong xe thật sự quá chật, khoảng cách giữa người với người gần như bằng không, ở không gian thế này không khó gặp mấy cái móng heo.

Việt Khê khẽ hừ một tiếng, đang muốn làm cái gì, lại nghe thấy Triệu Lộ đột nhiên chửi ầm lên: "Cút ngay, con mẹ nó lão già xấu xí, dám sờ mông của bà, xem bà có đánh chết mày không!"

Nói, mọi người chỉ nghe thấy một tiếng kêu đau, Triệu Lộ đá một cái muốn đoạn tử tuyệt tôn của hắn, hắn liền ôm h* th*n kêu la.

Mọi người: "......"

Nam giới trên xe đều nhịn không được cảm thấy phía dưới chợt lạnh, theo bản năng kẹp chặt hai chân.

"Mày... con ranh chết tiệt!" Đó là một người đàn ông có khuôn mặt vô cùng đáng khinh, hắn đang dùng tay ôm lấy JJ của mình, mắng Triệu Lộ bằng mấy câu ô uế khó nghe.

Ai, nói như thế nào cũng chỉ là cô gái nhỏ, bị người mắng như vậy, trong lòng khẳng định khó chịu ủy khuất.

"Bang!"

Triệu Lộ nhìn như sắp khóc đến nơi, tức giận giơ tay cho hắn một bạt tai, cô gái nhỏ đứng trước người đàn ông cao lớn nhưng khí thế lại là nửa điểm không yếu, nói: "Lão già xấu xí, dám mắng tôi..."

Hắn ta khó thở, vươn tay muốn đánh Triệu Lộ.

Cái tát này, nếu thật đánh vào mặt Triệu Lộ, sợ là sẽ chịu vết thương không nhỏ.

Triệu Lộ theo bản năng rụt rụt cổ, bàn tay kia đến giữa không trung thì bị ngăn lại.

Việt Khê dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn hắn, trên tay hơi hơi dùng sức, mọi người lập tức nghe thấy được âm thanh giống như tiếng xương cốt vỡ vụn.

"A!" Hét thảm một tiếng.

Xe buýt vừa vặn đến trạm, mọi người chỉ thấy một người thất tha thất thểu chạy xuống xe buýt, thần sắc trắng bệch. Mà mọi người không phát hiện chính là, ngay khi hắn xuống xe liền có một đám khí màu đỏ bám theo rồi dung nhập vào cơ thể hắn.

Làm xong tất cả, Việt Khê thu hồi tay, mím môi, một bộ cái gì cũng chưa phát sinh.

Nếu đối phương thích quấy rầy người khác, như vậy cũng làm hắn thử qua cảm giác bị quấy rầy. Trên đời này, có một loại quỷ gọi là diễm quỷ, thích nhất chính là cùng người làm mấy việc phong lưu.

Diễm phúc khó tiêu nha!

Triệu Lộ quở trách Từ Vi, hận sắt không thành thép nói: "Gặp gỡ loại người này, cậu liền không cần khách khí, đập chết nó. Chính vì tính tình cậu quá mềm, mọi người mới có thể bắt nạt cậu."

Từ Vi chỉ cười với cô, tươi cười cũng là mềm mại, thoạt nhìn đúng là dễ bắt nạt.

Triệu Lộ đau đầu, chính cái tính tình này của Từ Vi mới luôn bị người theo dõi, bị bắt nạt.

Quay đầu nhìn về phía Việt Khê, Triệu Lộ nhịn không được nói: "Việt Khê, cậu vừa rồi thật là lợi hại."

Tuy rằng đá đối phương một chân, trong lòng cô vẫn là chưa hết giận, căm giận nói: "Loại người này, nên bị giáo huấn một trận thật tốt, còn không biết có bao cô gái bị hắn ra tay làm bậy, vừa nãy tớ nên đá hắn thêm mấy cái nữa."

Việt Khê mặt không biểu tình nói: "Vừa rồi tớ đã bẻ gãy tay của hắn."

Nghe vậy, Triệu Lộ hai mắt sáng ngời, nói: "Việt Khê, làm tốt lắm."

Nghe vậy, nhóm nam giới trên xe cảm thấy trong lòng có điểm lạnh, con gái bây giờ đều bạo lực như vậy sao?

Một bên Hàn Húc rũ mắt, khóe môi gợi lên, lộ ra một nụ cười nhàn, lập tức làm mấy cô gái bên cạnh đỏ mặt.

Ở trên người cậu có loại từ bi ôn nhu, nhưng cái này cũng không có nghĩ cậu rất dễ tiếp cận, loại ôn nhu này càng khiến người ta chỉ dám nhìn từ xa.

Hắc hồ ở ngoài thành, khoảng cách không tính quá xa, xe buýt đi hơn hai giờ mới tới điểm cuối, bọn họ còn phải đi thêm một đoạn đường mới có thể đến hắc hồ.

Sau khi xuống xe bus thì có thể thấy xe tư gia tới tới lui lui, so với mảnh đất chết hoang vu trước đây thì đúng là hoàn toàn khác biệt, kể ra thì đây cũng là một kiểu náo nhiệt.

"Mọi người khẳng định cũng đã xem tin tức, đến xem náo nhiệt." Một bạn học nam trong lớp tên Hoàng Sơn mở miệng, "Bà tớ nói hắc hồ này chắc có tiên nhân đụng tới mới một đêm nở đầy hoa sen như vậy, hẳn là mọi người đều muốn đến để nhiễm chút tiên khí."

"Tớ cũng là bà kêu đến, mong tớ có thể học tập rồi thi đại học thật tốt."

"Ba mẹ tớ cũng nói......"

Từ cổ chí kim, hoa sen đã dính đến hai chữ thánh khiết, không dính dáng một chút đến âm khí, chẳng trách mọi người lại suy nghĩ nhiều như vậy.

Triệu Lộ nhìn về phía Việt Khê, quyết định dò hỏi ý kiến của nhân sỹ chuyên nghiệp: "Việt Khê, cậu nói làm thế này thật sự hữu dụng sao?"

"So với cầu thần bái phật, tớ cảm thấy vẫn nên thành thật nghe giảng thì có tác dụng hơn." Việt Khê tuy rằng mặt không biểu tình, nhưng Triệu Lộ lại phảng phất thấy trên người cô có một luồng oán niệm, "Nếu cầu thần bái phật có thể cho làm cho thành tích tốt hơn, tớ đã sớm làm như vậy."

Lời này mới có sức thuyết phục làm sao!

Nghĩ đến thành tích thảm không nỡ nhìn của Việt Khê, cô liền thoát khỏi ảo tưởng mà tiếp nhận sự thật, không cần nói thêm cái gì cũng đủ chứng minh lời nói của Việt Khê là thật sự.

Xem ra, nếu muốn thành tích tốt, còn phải dựa vào chính mình!

Triệu Lộ thở dài.

Đoàn người đi đến phía trước hơn mười phút, còn chưa thấy hắc hồ thì bọn Việt Khê đã ngửi được một mùi hương thanh ngát, nhè nhẹ từng đợt từng đợt, cho người ta cảm giác, đạm mà u, thấm vào ruột gan.

Ngửi thấy mùi hương này tức khắc cảm thấy tai thính mắt sáng, cả người vô cùng bình tĩnh thanh tỉnh.

"Tớ cảm thấy hiện tại nếu đưa đề thi Lý cho tớ thì tớ khẳng định có thể tìm ra đáp án." Một người kích động, nhịn không được mở miệng nói.

Việt Khê nhịn không được nhìn cậu ta một cái, ánh mắt quái dị, người này thành tích ở lớp học chỉ có thể coi như trung bình mà thôi.

"Việt Khê, làm sao vậy?" Chú ý tới ánh mắt cô, Triệu Lộ hỏi một câu.

Việt Khê thành thật nói: "Tớ chỉ nghĩ là, cảm thấy chính mình có thể giải ra toàn bộ đáp án của đề lý chính là ảo giác lớn nhất trong cuộc đời."

Những người khác: "......"

"Phốc!" Một tiếng cười khẽ, những người khác ánh mắt nhìn qua, Hàn Húc mỉm cười nói, "Không nghĩ tới, Việt Khê thế mà hài hước như vậy"

Những người khác vừa nghe cũng nhịn không được mỉm cười, ngay cả bạn học nam nói ra câu nói đó cũng nhịn không được sờ sờ cái mũi, nở nụ cười.

Đột nhiên cảm thấy, Việt Khê này, giống như cũng không khó thân cận như vậy.

Triệu Lộ ha ha cười nói: "Ảo giác lớn nhất trong cuộc đời, cảm thấy chính mình có thể làm được tất cả đề kiểm tra môn Lý...... thật trùng hợp, tớ cũng vừa mới nghĩ như vậy."

Lời này, lại làm mọi người nở nụ cười, thật trùng hợp, vừa rồi lại có nhiều người cùng như như vậy.

Việt Khê: "......"

Những người này thật là kỳ quái, có cái gì buồn cười.

Chỉ là, mùi hương này mặc dù không làm người khác trở nên thông minh nhưng thật sự có thể khiến họ càng thêm bình tĩnh, lý trí.

Bởi vậy có thể thấy được, hoa sen trong hắc hồ này, đích xác không phải phàm vật.

Ngôn Tình, Linh Dị, Sủng
Nguồn: wattpad.com/user/thien_ti_2811, viclu217191001.wordpress.com/
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »