)
(T/N: Câu trả lời của du khách nam xuất phát từ B trạm, khi xem các video thường xuyên có người hỏi nhạc nền là bài gì, mới đầu mọi người còn kiên nhẫn trả lời, sau này hỏi nhiều quá có một người trả lời qua loa rằng “Cung dưỡng ái tình hỏi nữa tự sát” dần dà, để thể hiện tâm lý cực kỳ thiếu kiên nhẫn qua loa nên nói ngược lại thành “ái tình tự sát hỏi nữa cung dưỡng”. Btw bài mà con vẹt hỏi là bài “Tối huyễn dân tộc phong”)
Tiến lên xem tiếp, có một du khách tắm rửa cho voi dưới sự hướng dẫn.
Điều này khiến Đoàn Giai Trạch nghi ngờ, có phải mấy người ở tổ kế hoạch lúc ra đề đã lười biếng hay không.
Sơ Quả còn đang ưỡn ẹo cơ thể dưới nước, dùng vòi chạm vào bé gái bên cạnh, ngỏ lời cảm ơn.
Bé gái òa khóc: “Nó chạm vào con, mẹ ơi, trên người con có dính nước mũi của nó không?”
Mẹ: “…Không đâu, đừng khóc, không là không có gấu bông đâu.”
Lúc bấy giờ những tiếng hoan hô từ ngoài cổng vọng lại.
Mọi người liếc mắt nhìn, tầm giờ này, hẳn là kết thúc vòng đua xe đầu tiên.
…..
“Được rồi đó, tôi thấy không có vấn đề gì đâu.” Đoàn Giai Trạch hài lòng nói, “Cần làm gì thì làm đi.”
Hôm nay mọi người đều bận rộn, còn phải thuê vài người làm việc tạm thời, mới đủ nhân lực tổ chức hoạt động lần này.
Đoàn Giai Trạch thấy có một con chim cánh cụt mập mạp, đang giải đố ở lối vào khu triển lãm loài chim, xung quanh còn có du khách vây xem, cho rằng linh vật đang bán manh.
Chỉ thấy nó ngửa đầu lên nhìn chòng chọc con vẹt trên giá, giơ cánh lên, bảo con vẹt ra đề. Trọng tài cũng mơ hồ, không biết là đồng nghiệp nào, thế nhưng cũng không có quy định linh vật không được tham gia giải đố.
Con vẹt liếc nhìn con cánh cụt một lúc, ủ rũ nói: “Đầu đội mũ đen, người khoác áo choàng, miệng thì nhọn hoắt, chim mà không bay.”
Linh vật hưng phấn giơ cánh lên, cố gắng chỉ về phía người mình, cho dù nó không lên tiếng, nhưng ý tứ rất rõ ràng: Là tui, chính là tui nè!!!!
Hầu như mọi người đều muốn giúp nó nói lời trong lòng ra, cậu chàng này ra sức quá.
Dân chúng đứng xem cười vang: “Cậu ấy trả lời rồi!”
Tất cả mọi người đều cảm thấy đây là màn biểu diễn được chuẩn bị trước.
Ngay cả trọng tài cũng không rõ, cậu ta là nhân viên thuê ngoài, còn tưởng có sắp xếp như vậy. Theo lý mà nói nếu chỉ đoán đúng một câu thì không được tặng thưởng. Thế nhưng con chim mập như muốn nhảy dựng lên người cậu, các du khách thì đứng xem trò vui, cậu đành phải lấy gối ôm Lục Áp cỡ nhỏ đằng sau ra dúi vào người linh vật.
Linh vật nhận lấy gối ôm, còn hưng phấn nhảy lên —— với hình thể của nó, thực ra chỉ đang lắc lư người mình, chân còn không chạm đất.
Hai cánh của cánh cụt ôm lấy chiếc gối, lắc lư đi ra ngoài, các du khách đều nhường đường cho nó, có em nhỏ chạy lại nắm lấy cái cánh nhỏ, hoặc là sờ mông nó.
Vừa đi ra, cánh cụt mập mạp liền trông thấy Đoàn Giai Trạch đứng bên ngoài: “………….”
Đoàn Giai Trạch khoanh tay nhìn Kỳ Tích, “Hửm?”
Kỳ Tích đi lên trước mấy bước, giơ cái cánh ra, đưa gối ôm cho Đoàn Giai Trạch.
Đoàn Giai Trạch buồn cười nói: “Ba không lấy đâu, con tự cầm đi, ăn gian mà không biết xấu hổ.”
Kỳ Tích cúi đầu, ừ thì, còn bết bát hơn cả ăn gian, là nó ăn gian ở ngay địa bàn nhà mình…
Đoàn Giai Trạch: “Đi đi, đi tìm cha của con rồi chơi cùng nhau.”
Đoàn Giai Trạch đi tới khu triển lãm, thả Lục Áp ra, đương nhiên bữa nay Lục Áp sẽ không ra ngoài làm nhân viên, làm mấy loại chuyện như đặt câu đố cho người ta.
Lục Áp đậu trên vai Đoàn Giai Trạch, ghé vào tai Đoàn Giai Trạch nói rằng: “Ta thấy Tiểu Thanh mặc váy, cùng Tiêu Vinh ra ngoài tham gia cuộc thi.”
Trời ạ, mặc đồ nữ ra ngoài, còn đi với Tiêu Vinh nữa, nhỡ bị người ta vây xem thì làm sao…
Đoàn Giai Trạch ngạc nhiên nhìn Lục Áp: “Đạo quân, anh cũng hóng hớt như vậy à?”
Lục Áp: “…….”
Lục Áp tức giận nói: “Ý ta là Tiểu Thanh nghỉ việc kia kìa!!”
Đoàn Giai Trạch cười ha hả, “Thì anh cũng bỏ việc suốt mà, thôi bỏ đi, hôm nay cậu ấy cũng không có việc gì.”
Lục Áp hừ lạnh một tiếng, không nói lời nào.
Lục Áp đậu trên vai Đoàn Giai Trạch, tay ôm Kỳ Tích, Kỳ Tích ôm gối, cả nhà ra ngoài.
Đúng lúc này có một gia đình đi vào, một cặp vợ chồng dẫn theo con trai, trong tay bé trai cũng có một chiếc gối ôm Lục Áp cỡ nhỏ, hai bên đụng mặt lẫn nhau.
Bé trai nhìn con chim trên vai Đoàn Giai Trạch, rồi nhìn chiếc gối ôm trong tay, lại nhìn chiếc gối ôm trong tay Kỳ Tích, tiếp tục nhìn con chim trên vai Đoàn Giai Trạch, đôi chân lảo đảo, đứng vững lại tiếp tục nhìn gối ôm…
Đoàn Giai Trạch buồn cười bảo: “Thôi đừng nhìn nữa, con của chú là bản gốc đấy!!”

Khỉ colobus

Cận mặt khỉ colobus + khỉ con