Năm Ấy Tui Mở Vườn Bách Thú

Lượt đọc: 3888 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 168
mỹ hầu vương châu phi

❊ ❊ ❊

)

(T/N: Câu trả lời của du khách nam xuất phát từ B trạm, khi xem các video thường xuyên có người hỏi nhạc nền là bài gì, mới đầu mọi người còn kiên nhẫn trả lời, sau này hỏi nhiều quá có một người trả lời qua loa rằng “Cung dưỡng ái tình hỏi nữa tự sát” dần dà, để thể hiện tâm lý cực kỳ thiếu kiên nhẫn qua loa nên nói ngược lại thành “ái tình tự sát hỏi nữa cung dưỡng”. Btw bài mà con vẹt hỏi là bài “Tối huyễn dân tộc phong”)

Tiến lên xem tiếp, có một du khách tắm rửa cho voi dưới sự hướng dẫn.

Điều này khiến Đoàn Giai Trạch nghi ngờ, có phải mấy người ở tổ kế hoạch lúc ra đề đã lười biếng hay không.

Sơ Quả còn đang ưỡn ẹo cơ thể dưới nước, dùng vòi chạm vào bé gái bên cạnh, ngỏ lời cảm ơn.

Bé gái òa khóc: “Nó chạm vào con, mẹ ơi, trên người con có dính nước mũi của nó không?”

Mẹ: “…Không đâu, đừng khóc, không là không có gấu bông đâu.”

Lúc bấy giờ những tiếng hoan hô từ ngoài cổng vọng lại.

Mọi người liếc mắt nhìn, tầm giờ này, hẳn là kết thúc vòng đua xe đầu tiên.

…..

“Được rồi đó, tôi thấy không có vấn đề gì đâu.” Đoàn Giai Trạch hài lòng nói, “Cần làm gì thì làm đi.”

Hôm nay mọi người đều bận rộn, còn phải thuê vài người làm việc tạm thời, mới đủ nhân lực tổ chức hoạt động lần này.

Đoàn Giai Trạch thấy có một con chim cánh cụt mập mạp, đang giải đố ở lối vào khu triển lãm loài chim, xung quanh còn có du khách vây xem, cho rằng linh vật đang bán manh.

Chỉ thấy nó ngửa đầu lên nhìn chòng chọc con vẹt trên giá, giơ cánh lên, bảo con vẹt ra đề. Trọng tài cũng mơ hồ, không biết là đồng nghiệp nào, thế nhưng cũng không có quy định linh vật không được tham gia giải đố.

Con vẹt liếc nhìn con cánh cụt một lúc, ủ rũ nói: “Đầu đội mũ đen, người khoác áo choàng, miệng thì nhọn hoắt, chim mà không bay.”

Linh vật hưng phấn giơ cánh lên, cố gắng chỉ về phía người mình, cho dù nó không lên tiếng, nhưng ý tứ rất rõ ràng: Là tui, chính là tui nè!!!!

Hầu như mọi người đều muốn giúp nó nói lời trong lòng ra, cậu chàng này ra sức quá.

Dân chúng đứng xem cười vang: “Cậu ấy trả lời rồi!”

Tất cả mọi người đều cảm thấy đây là màn biểu diễn được chuẩn bị trước.

Ngay cả trọng tài cũng không rõ, cậu ta là nhân viên thuê ngoài, còn tưởng có sắp xếp như vậy. Theo lý mà nói nếu chỉ đoán đúng một câu thì không được tặng thưởng. Thế nhưng con chim mập như muốn nhảy dựng lên người cậu, các du khách thì đứng xem trò vui, cậu đành phải lấy gối ôm Lục Áp cỡ nhỏ đằng sau ra dúi vào người linh vật.

Linh vật nhận lấy gối ôm, còn hưng phấn nhảy lên —— với hình thể của nó, thực ra chỉ đang lắc lư người mình, chân còn không chạm đất.

Hai cánh của cánh cụt ôm lấy chiếc gối, lắc lư đi ra ngoài, các du khách đều nhường đường cho nó, có em nhỏ chạy lại nắm lấy cái cánh nhỏ, hoặc là sờ mông nó.

Vừa đi ra, cánh cụt mập mạp liền trông thấy Đoàn Giai Trạch đứng bên ngoài: “………….”

Đoàn Giai Trạch khoanh tay nhìn Kỳ Tích, “Hửm?”

Kỳ Tích đi lên trước mấy bước, giơ cái cánh ra, đưa gối ôm cho Đoàn Giai Trạch.

Đoàn Giai Trạch buồn cười nói: “Ba không lấy đâu, con tự cầm đi, ăn gian mà không biết xấu hổ.”

Kỳ Tích cúi đầu, ừ thì, còn bết bát hơn cả ăn gian, là nó ăn gian ở ngay địa bàn nhà mình…

Đoàn Giai Trạch: “Đi đi, đi tìm cha của con rồi chơi cùng nhau.”

Đoàn Giai Trạch đi tới khu triển lãm, thả Lục Áp ra, đương nhiên bữa nay Lục Áp sẽ không ra ngoài làm nhân viên, làm mấy loại chuyện như đặt câu đố cho người ta.

Lục Áp đậu trên vai Đoàn Giai Trạch, ghé vào tai Đoàn Giai Trạch nói rằng: “Ta thấy Tiểu Thanh mặc váy, cùng Tiêu Vinh ra ngoài tham gia cuộc thi.”

Trời ạ, mặc đồ nữ ra ngoài, còn đi với Tiêu Vinh nữa, nhỡ bị người ta vây xem thì làm sao…

Đoàn Giai Trạch ngạc nhiên nhìn Lục Áp: “Đạo quân, anh cũng hóng hớt như vậy à?”

Lục Áp: “…….”

Lục Áp tức giận nói: “Ý ta là Tiểu Thanh nghỉ việc kia kìa!!”

Đoàn Giai Trạch cười ha hả, “Thì anh cũng bỏ việc suốt mà, thôi bỏ đi, hôm nay cậu ấy cũng không có việc gì.”

Lục Áp hừ lạnh một tiếng, không nói lời nào.

Lục Áp đậu trên vai Đoàn Giai Trạch, tay ôm Kỳ Tích, Kỳ Tích ôm gối, cả nhà ra ngoài.

Đúng lúc này có một gia đình đi vào, một cặp vợ chồng dẫn theo con trai, trong tay bé trai cũng có một chiếc gối ôm Lục Áp cỡ nhỏ, hai bên đụng mặt lẫn nhau.

Bé trai nhìn con chim trên vai Đoàn Giai Trạch, rồi nhìn chiếc gối ôm trong tay, lại nhìn chiếc gối ôm trong tay Kỳ Tích, tiếp tục nhìn con chim trên vai Đoàn Giai Trạch, đôi chân lảo đảo, đứng vững lại tiếp tục nhìn gối ôm…

Đoàn Giai Trạch buồn cười bảo: “Thôi đừng nhìn nữa, con của chú là bản gốc đấy!!”

Khỉ colobus

Cận mặt khỉ colobus + khỉ con

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »