Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Lượt đọc: 22667 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Nhà nghèo phải vất vả cần cù lo liệu. Q.1 Chương 2: Bà nội tàn nhẫn sinh lòng độc ác. Q.1 Chương 3: Rời xa cha mẹ, bán mình làm nha hoàn. Q.1 Chương 4: Đến nhà người tương lai mờ mịt. Q.1 Chương 5: Vào Vương phủ chăm chỉ làm việc. Q.1 Chương 6: Chịu bắt nạt, cố gắng sinh tồn. Q.1 Chương 7: Vừa gặp một lần, hồn liền bay mất. Q.1 Chương 8: Thấy tình trạng vết thương, nảy sinh đau lòng. Q.1 Chương 9: Bị phạt gậy, sợ hãi sinh ra trong yêu thương. Q.1 Chương 10: Bị nhìn ngó, tiểu vương ‘nổi dậy’. Q.1 Chương 11: Đêm trăng sáng, xuân – cung hỗn loạn. Q.1 Chương 12: Hái hoa lại bị đâm chảy máu. Q.1 Chương 13: Chìu theo ý chàng, nhận được ‘mưa móc’. Q.1 Chương 14: Xa cách ngắn ngủi, Chu Tử nghi ngờ vô cớ. Q.2 Chương 15: Nhận ân huệ, vô cùng cảm kích. Q.2 Chương 16: Giả say mèm, Vương gia học hỏi kinh nghiệm. Q.2 Chương 17: Sinh hiềm nghi, hai Tĩnh tranh thủ cơ hội. Q.2 Chương 18: Thu dọn hành lý, Chu Tử lưu tình. Q.2 Chương 19: Đêm mưa gió, khổ luyện kỹ thuật. Q.2 Chương 20: Bị cười nhạo, Vương gia trấn định. Q.2 Chương 21: Thổ lộ bí mật, hai bóng song đôi. Q.2 Chương 22: Chào từ biệt, lưu luyến không rời. Q.2 Chương 23: Rời Nhuận Dương, chợt nghe tin dữ. Q.2 Chương 24: Lộ chí lớn, Lục Hà thoát thân. Q.2 Chương 25: Dừng ở Trường Đình, Chu Tử dội dấm. Q.2 Chương 26: Từ chối cầu hoan, Triệu Trinh ê ẩm. Q.2 Chương 27: Nói thành lời, hiểu ra sự thật. Q.2 Chương 28: Rõ chân tướng, cả người căm hận. Q.2 Chương 29: Xa nhau một chút, hơn hẳn tân hôn. Q.3 Chương 30: Gặp Quý phi, được thừa nhận. Q.3 Chương 31: Quay đầu ba lần, thương nhân động tâm. Q.3 Chương 32: Vì tiền, hai mẹ con mặt dày mày dạn. Q.3 Chương 33: Lên kế hoạch, ông chủ lớn mắc câu. Q.3 Chương 34: Lập lời thề, Chu Tử vui vẻ. Q.3 Chương 35: Nhận được tin, chánh thê đánh tới. Q.3 Chương 36: Trở lại kinh thành, quý nữ giá lâm. Q.3 Chương 37: Chiến thắng trở về, đi theo về viện. Q.3 Chương 38: Nhịn nửa năm, Vương gia ra oai. Q.3 Chương 39: Sinh oán hận, đẩy ngã Vương gia. Q.3 Chương 40: Gan hơn trời, Chu Tử la lối om sòm. Q.3 Chương 41: Nguyệt tín đến, Vương gia đau thương. Q.3 Chương 42: Tiệc quần phương, tạm chọn phi. Q.3 Chương 43: Âm thầm tranh đấu, huynh đệ hòa hợp. Q.3 Chương 44: Sau đợt rối ren, người ấy đã không còn. Q.3 Chương 45: Chấn động mạnh, Chu Tử thong dong. Q.3 Chương 46: Cục diện thay đổi, Triệu Trinh được lợi. Q.3 Chương 47: Vì lá thư, bại lộ tung tích. Q.3 Chương 48: Cưỡi ngựa đến, Chu Tử bị tóm. Q.3 Chương 49: Thực hiện hình phạt, Triệu Trinh dùng kế. Q.3 Chương 50: Khéo đàm phán, đạt được mục đích. Q.3 Chương 51: Chăm sóc khi đau ốm, hiểu rõ tấm lòng. Q.3 Chương 52: Trở về Nhuận Dương, vương phủ thay đổi. Q.3 Chương 53: Phong làm phu nhân, Triệu Trinh ra oai. Q.3 Chương 54: Đêm động phòng, thổ lộ nổi lòng. Q.3 Chương 55: Trong đêm xuân, lần đầu bàn chuyện con nối dõi. Q.3 Chương 56: Nghi ngờ có mang, gặp lại người quen cũ. Q.3 Chương 57: Gặp tình địch, Ngân Linh nhổ liễu. Q.3 Chương 58: Tính toán sổ sách, vương gia kinh ngạc. Q.3 Chương 59: Rời khỏi Kim kinh, đại quân tụ họp. Q.3 Chương 60: Vào hoàng cung, thịnh tình khó báo. Q.3 Chương 61: Đêm rét buốt, hội thề ở giáo trường. Q.3 Chương 62: Nhớ Triệu Trinh, mẹ chồng nàng dâu đồng lòng. Q.3 Chương 63: Thiên vị, Quý phi ra tay. Q.3 Chương 64: Chiến thắng trở về, cả nước vui mừng. Q.4 Chương 65: Biến cố phát sinh, Chu Tử rời kinh. Q.4 Chương 66: Gặp lại mẫu thân đệ đệ, nước mắt thấm ướt vạt áo. Q.4 Chương 67: Được cứu chữa, đôi đường khó chọn. Q.4 Chương 68: Gặp lại nhau, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 69: Chăm người ốm, đôi lòng hòa hợp. Q.4 Chương 70: Xét xử phản tặc, Triệu Trinh nổi giận. Q.4 Chương 71: Vợ chồng hòa hợp, chợt sinh biến cố. Q.4 Chương 72: Thành trắc phi, lơ ngơ không biết. Q.4 Chương 73: Tình hình thay đổi, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 74: Gặp con trai, chịu nỗi khổ độc hại. Q.4 Chương 75: Tẩy nước tiểu, Chu Tử xui xẻo. Q.4 Chương 76: Bị khiển trách, Chu Tử tức giận. Q.4 Chương 77: Gặp thân thích, Chu Tử ra mặt. Q.4 Chương 78: Hòa giải xong, gió giông nổi dậy. Q.4 Chương 79: Đánh lui tiểu tam, Triệu Trinh xuất độc chiêu. Q.4 Chương 80: Vào hậu cung, vui buồn lẫn lộn. Q.4 Chương 81: Thương em gái ruột, cung đình chấn động. Q.4 Chương 82: Chất chứa phẫn nộ, báo thù rửa hận. Q.4 Chương 83: Khỏi bệnh, trở về Nhuận Dương. Q.4 Chương 84: Hỏi thăm tin tức, Chu Tử ghen tị. Q.4 Chương 85: Thưởng trâm cài, lòng sinh ngờ vực. Q.4 Chương 86: Sinh oán giận, rời nhà trốn đi. Q.4 Chương 87: Bắt cô vợ bỏ trốn, Vương Gia bình tĩnh. Q.4 Chương 88: Thỏa thuận giao ước, vui mừng khôn xiết. Q.4 Chương 89: Tặng trang sức, mẹ chồng nàng dâu thổ lộ tâm tư. Q.4 Chương 90: Vào tháng chạp, vội vàng nhiều việc. Q.4 Chương 91: Giải bày tâm sự, Triệu Trinh bảo vệ đất nước. Q.4 Chương 92: Hào Hương cư, tình cờ gặp lại người xưa. Q.4 Chương 93: Chấn chỉnh ‘phu cương’, Vương gia thất bại. Q.4 Chương 94: Bày bố mê trận; bị làn ‘sóng hồng’ lật đổ. Q.4 Chương 95: Cảm nhận tình thân, cha con hòa giải. Q.4 Chương 96: Hưởng thụ lợi ích tình thân; Kim Kinh có biến. Q.4 Chương 97: Lễ giao thừa, cảm nhận tình thân của chàng. Q.4 Chương 98: Nhận cấp báo, nửa đêm rời phủ. Q.4 Chương 99: Châm ngọn lửa chiến tranh, lục đục đấu đá. Q.4 Chương 100: Tình thế khẩn cấp, hết sức căng thẳng. Q.4 Chương 101: Phát sinh đảo chính, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 102: Vào kinh thành, trăm việc cần lo lắng. Q.4 Chương 103: Học cách nghiêm trị người dưới, Chu Tử hài lòng. Q.4 Chương 104: Rời Kim kinh, nóng lòng quay về. Q.4 Chương 105: Về đến Vương phủ, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 106: Cha con tranh đấu, Triệu Trinh giành thắng lợi. Q.4 Chương 107: Giỏi dùng kế, một mũi tên trúng ba con nhạn. Q.4 Chương 108: Đêm giữa hè, Chu Tử lâm bồn. Q.4 Chương 109: Ranh giới sống chết, nhìn lại cả đời. Q.4 Chương 110: Tìm kẻ chủ mưu, khó bề phân biệt. Q.4 Chương 111: Gặp con trai thứ, Chu Tử vui mừng. Q.4 Chương 112: Sắc phong chánh phi, song hỉ lâm môn. Q.4 Chương 113: Nũng nịu ngớ ngẩn, Triệu Trinh dạy vợ. Q.4 Chương 114: Bái lạy Thái phi, phu vinh thê quý. Q.4 Chương 115: Vợ chồng đồng lòng trốn khỏi bữa tiệc. Q.4 Chương 116: Bị lạnh nhạt, Chu Tử mất mác. Q.4 Chương 117: Vọng Giang lâu, Triệu Trinh nghe được tin vui. Q.4 Chương 118: Như giấc mộng xuân, Chu Tử cáo ốm. Q.4 Chương 119: Vạch rõ nỗi lòng giấu kín. Q.4 Chương 120: Tìm được đầu sỏ, Thừa tướng nổi giận. Q.4 Chương 121: Thể hiện uy nghiêm, Triệu Trinh dạy con. Q.4 Chương 122: Bị dọa vỡ mật, Tứ phu nhân cung khai. Q.4 Chương 123: Đêm mưa yên tĩnh, vợ chồng tình thâm. Q.4 Chương 124: Đến biệt viện, tiếp tục thử thuốc nổ. Q.4 Chương 125: Hứa Hầu cố tình câu bạc. Q.4 Chương 126: Hưởng thụ tình thân, Triệu Trinh dùng kế. Q.4 Chương 127: Che giấu ‘tiểu tam’, Triệu Trinh bị đánh. Q.4 Chương 128: Tranh chấp xong, hai phía đều khó chịu. Q.4 Chương 129: Giải tỏa hiểu lầm, Triệu Trinh ngã bệnh. Q.4 Chương 130: Khỏi bệnh, đôi bên hòa hợp. Q.4 Chương 131: Cùng trao đổi, vợ chồng dây dưa. Q.4 Chương 132: Thiết đặt cạm bẫy, thu được toàn thắng. Q.5 Chương 133: Rời Nhuận Dương, bắt đầu cuộc phiêu lưu. Q.5 Chương 134: Ngủ ở trạm dịch, trải nghiệm hoàn toàn mới. Q.5 Chương 135: Gặp mưu sĩ, ẩn chứa nguy cơ. Q.5 Chương 136: Sinh hiềm khích, Chu Bích có lòng. Q.5 Chương 137: Đại tuyết’ đến, Chu Tử vào kinh. Q.5 Chương 138: Tỷ muội gặp nhau, vui buồn lẫn lộn. Q.5 Chương 139: Hai phúc hắc đấu tranh gay gắt. Q.5 Chương 140: Về Vương phủ, tập trung nhân khí. Q.5 Chương 141: Bị hãm hại, Chu Tử khó chịu. Q.5 Chương 142: Vì hài hòa, vợ chồng đồng lòng. Q.5 Chương 143: Chịu ức hiếp, mỹ nữ cứu anh hùng. Q.5 Chương 144: Vì quyền thế, quyết đi ngược đường. Q.5 Chương 145: Bước một bước, không lối quay về. Q.5 Chương 146: Trở về Nhuận Dương, cả nhà đoàn tụ. Q.5 Chương 147: Trở về Nhuận Dương, đoán được tin vui. Q.5 Chương 148: Sơ sẩy rơi xuống nước, Triệu Trinh dạy vợ. Q.5 Chương 149: Khéo trả thù, yêu thương khôn tả. Q.5 Chương 150: Sinh con trai, vui mừng vô hạn. Q.5 Chương 151: Chặt đứt cảm tình, tạm rời Đại Kim. Q.5 Chương 152: Vào Ô Thổ chờ cá mắc câu. Q.5 Chương 153: Cùng rối ren, cả hai nơi đều hỗn loạn. Q.5 Chương 154: Tàn sát kẻ địch, trung thành không đổi. Q.5 Chương 155: Được chi viện, thắng lớn trở về. Q.5 Chương 156: Trở về vương phủ, mọi chuyện rối ren. Q.5 Chương 157: Thái hậu đến, thời gian thắm thoát. Q.5 Chương 158: Chương cuối: Thành Thái phi, ‘già’ còn sinh con gái. Q.5 Chương 159: Ngoại truyện về Liễu Liên (1). Q.5 Chương 160: Ngoại truyện về Liễu Liên (2). Q.5 Chương 161: Ngoại truyện về Liễu Liên (3). Q.5 Chương 162: Ngoại truyện về Liễu Liên (4). Q.5 Chương 163: Ngoại truyện về Liễu Liên (5). Q.5 Chương 164: Ngoại truyện về Liễu Liên (6). Q.5 Chương 165: Ngoại truyện về Liễu Liên (7). Q.5 Chương 166: Ngoại truyện về Liễu Liên (8). Q.5 Chương 167: Ngoại truyện về Liễu Liên (9). Q.5 Chương 168: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (1). Q.5 Chương 169: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (2). Q.5 Chương 170: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (3). Q.5 Chương 171: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (4). Q.5 Chương 172: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (5). Q.5 Chương 173: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (6).
Tiến »
Q.3 Chương 49: Thực hiện hình phạt, Triệu Trinh dùng kế.
chương 49

❊ ❊ ❊

Cuối tháng bảy, chính giữa hè, trời tối muộn.

Cửa sổ sát đất ngoài cây cối rậm rạp, ánh nắng chiều đầy trời.

Ở lầu một nhà ăn, Đỗ Nhược sau khi ngồi xuống, liền trịnh trọng đem thẻ ngân hàng còn đưa cho Minh Y, trước hết cảm ơn chú thím mấy năm nay đã giúp đỡ, nhưng nàng từ nửa năm trước đã không dùng đến tiền trong thẻ nữa, sau này cũng có thể tự mình nuôi sống bản thân.

Minh Y đặc biệt kinh ngạc: "Con nhỏ này! Bây giờ đang là lúc học tập, không nên vội vàng đi làm kiếm tiền chứ?"

Đỗ Nhược giải thích: "Không có đâu ạ, chỉ là một tuần hai buổi dạy kèm thôi, với cả kỳ nghỉ đông con cũng đi làm thêm kiếm tiền. Sắp tới năm hai khai giảng, con có thể nhận được học bổng chuyên ngành loại một, tầm hai vạn, đủ chi phí sinh hoạt một năm rồi ạ."

Lúc này Minh Y mới yên tâm, nhìn chồng mình, vui mừng cười nói: "Tiểu Nhược ngày thường đúng là thật chăm chỉ, trường học nhiều bạn học ưu tú như vậy, mà vẫn có thể giành được học bổng."

Cảnh Viễn Sơn nói: "Ba lúc trước đã nói Tiểu Nhược thông minh lại chăm chỉ. Dù có đến hoàn cảnh mới, cũng sẽ không bị người ta vượt mặt." Quay đầu nhìn Cảnh Minh, "Không giống thằng nhóc này, thi cử toàn trượt môn."

Đỗ Nhược nghe xong đầy mặt xấu hổ.

Cảnh Minh chẳng sao cả, thản nhiên gắp đồ ăn trong đĩa, nói: "Cha có thể đừng mỗi lần khen nàng ấy đều chê con một câu được không? Phá hỏng quan hệ của con với nàng ấy sao?"

Cảnh Viễn Sơn nhíu mày: "Ta nói sai chỗ nào, có phải trượt môn không?"

Cảnh Minh: "Cha là lão đại, cha nói gì cũng đúng."

"Thằng nhóc này!" Cảnh Viễn Sơn nhẹ nhàng trừng mắt nhìn hắn một cái, lại nghiêm mặt nói, "Ta xem các con thi đấu ở Thâm Quyến, không tệ."

Minh Y cười khẽ: "Cái gì mà không tệ, đều vui mừng muốn chết. Trong khoảng thời gian này ở bên ngoài đi công tác, ngày nào tối cũng gọi điện cho ta khen, cứ khen mãi cho tới hôm nay về nhà."

Cảnh Minh cười gắp đồ ăn ăn cơm. Đỗ Nhược cũng mím môi cười.

"Ta gọi điện hỏi con thôi. Tiện thể hỏi nó." Cảnh Viễn Sơn xấu hổ ho nhẹ một hai tiếng, "Tiếp theo chuẩn bị làm gì?"

Cảnh Minh: "Qua hai ba tháng nữa, có thể ra mắt xe."

Cảnh Viễn Sơn: "Vẫn là không cho ba con đầu tư?"

"Đây là chuyện của con. Giai đoạn trước dùng tiền của cha, cho cha cổ phần."

Cảnh Viễn Sơn ha ha cười hai tiếng: "Được... Nói vậy, người đầu tư đã tìm được rồi?"

Cảnh Minh: "Ngôn Nhược Ngu."

Cảnh Viễn Sơn cùng Minh Y liếc nhìn nhau: "Chuyện khi nào thế?"

"Cuối tuần trước."

"Không nghe con nói."

Cảnh Minh: "Cha mẹ có hỏi đâu."

Minh Y trừng mắt nhìn hắn một cái.

Cảnh Viễn Sơn nói: "Có thể được Ngôn lão coi trọng, xem ra là thật lợi hại. Không phải ba đây mang tình cảm riêng mà tô hồng cho con đâu."

Cảnh Minh một đầu hắc tuyến: "..."

Minh Y cùng Đỗ Nhược nhìn nhau cười.

Cảnh Viễn Sơn lại cảm khái: "Ngôn lão là người có tình cảm lớn, cả đời đều dốc toàn lực nâng đỡ đội ngũ công nghệ cao trong nước, nâng cao năng lực cạnh tranh của nước nhà. Điểm này làm cho rất nhiều doanh nghiệp phải hổ thẹn. Hắn đầu tư hạng mục, càng chú trọng xây dựng thương hiệu, phát triển lâu dài, chứ không giống những nhà đầu tư khác đặt mục tiêu hàng đầu là mưu cầu lợi nhuận ngắn hạn."

Cảnh Minh: "Cho nên hắn là lựa chọn tốt nhất cho Prime. Sau khi cuộc thi Thâm Quyến kết thúc, con đã biết hắn sẽ tìm con." Hắn cười một chút, "Quả nhiên."

"Đừng có đắc ý." Cảnh Viễn Sơn nói.

Cảnh Minh nhướng mày.

Trên bàn cơm không khí nhẹ nhàng vui vẻ, Đỗ Nhược cũng rất thả lỏng, vô thức duỗi chân, không cẩn thận đá trúng chân Cảnh Minh. Nàng giật mình, cúi đầu lùa cơm.

Hắn liếc nàng một cái, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Cảnh Minh ăn rất nhanh, thấy Đỗ Nhược trong chén còn cơm, sợ nàng một mình ở lại xấu hổ, chờ nàng cùng nhau xuống bàn, liền lại múc thêm chén canh chậm rãi uống. Mắt thấy nàng ăn xong, buông đũa muốn mở miệng, hắn liền nói trước: "Ăn xong rồi."

Đỗ Nhược cũng nhẹ nhàng đứng dậy theo.

Cảnh Minh như thường lệ nằm dài trên sofa chơi điện thoại một lát, Đỗ Nhược thì ngồi ở một bên xem điện thoại của mình.

Nửa đường nhận được tin nhắn thoại của Hà Vọng, rủ hắn chơi game.

Hắn trả lời: "Lần sau."

Nàng vô tình liếc nhìn màn hình điện thoại của hắn, liền thấy nàng được ghi chú là: "Bên ta thủy tinh."

Nàng sửng sốt.

Nhà ăn cha mẹ còn đang ăn cơm tán gẫu. Phía này, hai người đều không hé răng, an an tĩnh tĩnh.

Cảnh Minh chuyển điện thoại, cố kìm nén, cuối cùng ngồi không yên nữa, liếc Đỗ Nhược một cái, ánh mắt quét về phía cầu thang, ý tứ: Lên lầu đi?

Đỗ Nhược có chút khẩn trương mím môi, không đáp lại.

Ngồi một lát, Cảnh Minh đứng dậy lên lầu. Đỗ Nhược cầm điện thoại ngồi tại chỗ, da đầu tê dại, do dự một giây, dứt khoát đi theo lên.

Bên nhà ăn, Minh Y quay đầu lại nhìn bóng dáng hai người một trước một sau lên lầu, thoáng nhíu mày.

Đỗ Nhược lẻn vào thư phòng đóng cửa lại, hơi hơi thở hổn hển một hơi, không hiểu sao, trái tim đập thình thịch.

Cảnh Minh đã ngồi dưới đất, tính toán điều chỉnh thử robot mới hoàn thành, ngước mắt thấy nàng bước vào, vỗ vỗ sàn nhà bên cạnh. Nàng đi qua ngồi xuống.

"Đừng khẩn trương." Hắn xoa mặt nàng, "Sẽ không bị phát hiện."

"Ừm." Nàng gật gật đầu, thu thập tâm tình, cùng hắn nghiêm túc làm việc, cảm giác thấp thỏm vừa rồi liền dần dần tan biến.

Tư tư, tư tư, Eva ở trong phòng đi tới đi lui, tự mình giải trí, thỉnh thoảng chạy đến bên cạnh hai người nhìn một cái, rồi lại tránh ra.

Cảnh Minh cùng Đỗ Nhược điều chỉnh thử robot, ngoài những trao đổi cần thiết, không nói thêm lời nào.

Một lúc nào đó, Đỗ Nhược thấy cổ mỏi, ngẩng đầu vặn vặn cổ, thấy hắn cúi đầu, mái tóc đen, bỗng nhiên, nàng muốn sờ tóc hắn, thế là liền sờ.

Hắn phát hiện, đôi mắt ngước lên, lặng lẽ nhìn nàng một cái. Rồi lại cúi đầu tiếp tục làm việc.

Ngón tay nàng quấn quanh trên tóc hắn, mát lạnh, thơm tho, mềm mại, không muốn buông ra, liền cứ mãi vuốt tóc hắn chơi.

Chơi đại khái vài phút.

"Nghiện rồi hả?" Hắn nói.

"Đúng vậy. Nghiện rồi." Nàng nói.

Hắn không trả lời, hai giây sau, ngón tay đột nhiên chọc vào eo nàng.

Nàng đột nhiên co rụt lại, né ra: "Nha!"

"Có nghiện không? Hửm? Có nghiện không?" Hắn từng chút từng chút chọc nàng, nàng vặn vẹo thành một đoàn né tránh. Hắn đuổi theo không bỏ, trong lúc vui đùa ầm ĩ, nàng không cẩn thận ngửa mặt ngã xuống đất, hắn cũng không kịp kiểm soát thân thể, mãnh liệt nghiêng người đè xuống, bóng hình bao phủ lên trên người nàng.

Hắn trên, nàng dưới.

Bốn mắt nhìn nhau, không khí đột nhiên yên tĩnh.

Điều hòa trong phòng, vậy mà cũng khiến lòng người nóng bừng.

Gò má Đỗ Nhược trong khoảnh khắc nóng bừng lên, ngơ ngác hai giây, lập tức lăn người muốn tránh. Cảnh Minh lập tức giữ nàng lại, ấn xuống sàn nhà.

Nàng xấu hổ, hạ giọng: "Ở trong nhà mà!"

Hắn buồn cười, cố ý nói: "Thì sao nào?" Ngón tay cái xoa xoa môi nàng, "Họ cũng sẽ không lên đâu."

"Không được." Nàng vừa gấp vừa hoảng, mặt nhỏ đỏ bừng, người muốn ngồi dậy. Hắn không cho, ấn nàng trở về. Hai người trên sàn nhà giằng co, nàng nhỏ hơn hắn một vòng, sức lực cũng nhỏ hơn, thở hổn hển giãy giụa trong lòng ngực hắn, nhưng không thể tạo ra động tĩnh quá lớn, nghẹn đến mức mặt đỏ gay.

Nàng lần lượt xấu hổ gấp gáp muốn đứng lên, hắn lần lượt cười ấn nàng trở về.

Nàng khẽ kêu: "Rốt cuộc anh muốn thế nào!"

"Em nói anh muốn thế nào?" Hắn nói, luồn tay vào trong quần áo nàng. Lòng bàn tay nóng rực áp lên làn da mịn màng của cô gái.

Nàng bỗng nhiên trợn to mắt, cả người cứng đờ.

Hắn cúi đầu chạm vào môi nàng, trượt xuống, vùi vào cổ nàng hít một hơi thật sâu, hôn hôn, lại đột nhiên dừng lại, giọng cực thấp lẩm bẩm: "Xong rồi."

Lời còn chưa dứt, hắn đột nhiên ngồi dậy, kéo nàng lên, không trêu nàng nữa.

Nàng đỏ mặt kéo kéo chiếc áo thun bị nhăn, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sao vậy?"

"Không có gì." Hắn không nhìn nàng.

Chỉ là rất muốn ôm nàng về phòng ngủ cách vách, đặt lên giường mình, thân thân, sờ sờ, xoa xoa, nắn nắn.

Hắn nhìn chằm chằm robot dưới đất, tại chỗ im lặng vài giây, đột nhiên quay đầu nhìn nàng, hai tay ôm lấy mặt nàng, như trút giận mà dùng sức xoa xoa.

Đỗ Nhược vẻ mặt ngơ ngác.

Hắn còn thở dài một hơi, không giải thích, cũng không làm bậy, gọi nàng: "Không chơi nữa, làm việc thôi." Cằm chỉ chỉ robot vẫn còn đang điều chỉnh thử.

"Ừm."

Hai người lại cúi đầu xích lại gần nhau.

Qua một lát, Cảnh Minh nói: "Ở nhà anh thêm vài ngày nữa đi."

Đỗ Nhược nội tâm khó xử, hàm hồ ừ một tiếng.

Nàng ở nhà hắn cảm thấy không được tự nhiên, đặc biệt là khi Cảnh Viễn Sơn và Minh Y có nhà.

Nàng muốn về trường.

Nhưng thời tiết nóng bức, lại có Minh Y giữ lại, cùng với ánh mắt của Cảnh Minh, nàng vẫn ở lại thêm vài ngày.

Ban ngày, Cảnh Viễn Sơn và Minh Y đi công ty, trong nhà chỉ còn hai người họ và Trần tẩu.

Cảnh Minh định đưa nàng ra ngoài chơi, nhưng nàng lo Trần tẩu sẽ báo cho Minh Y, nên không chịu.

Hắn liền ở nhà cùng nàng.

Bên ngoài nắng chói chang, hai người ngả người trên sofa phòng khách ăn dưa hấu xem phim, thanh thản thích ý, cũng không tệ.

Chỉ là xem được nửa đường, người bên cạnh động đậy một tiếng. Cảnh Minh quay đầu lại, Đỗ Nhược nghiêng người ngã trên sofa ngủ rồi.

Cảnh Minh: "..."

Hắn đứng dậy, cởi dép cho nàng, nhấc chân nàng lên sofa, nhẹ nhàng nâng đầu nàng lên, nhét một cái gối tựa vào, lại đắp cho nàng một tấm chăn mỏng. Nàng trong giấc ngủ thoải mái cuộn tròn người, như một con thú nhỏ.

Hắn lại gần trước mặt nàng, gần gũi ngắm nhìn nàng.

Lông mi nàng vừa đen vừa dài, mềm mại rủ xuống, trên môi còn dính nước dưa hấu, đỏ hồng. Hắn không nhịn được, chọc chọc khuôn mặt mềm mại trắng nõn của nàng. Nàng nhíu mày, rồi dần dần giãn ra, hơi thở dài và bình yên.

Hắn chọc chọc chạm chạm chơi một hồi lâu, điện thoại rung lên.

Hắn ngồi xuống sàn nhà xem điện thoại, thì ra là bị mấy người bạn cùng trường cấp ba lâu không liên lạc kéo vào một nhóm chat.

Bấm vào xem, một đám người đang trêu chọc:

"Cảnh thiếu yêu đương rồi hả?"

"Tao nói rồi, hôm đó thấy nó đăng vòng bạn bè đã thấy kỳ quặc."

"Nó chưa bao giờ đăng."

"Chắc chắn." Câu này là Mẫn Ân Trúc nói. Năm trước hai người chia tay khá khó chịu, phương thức liên lạc đều xóa sạch.

"Trúc Trúc cũng vào à? Cảm giác thế nào, ha ha."

Mẫn Ân Trúc: "Đừng lôi tao, tao đã yêu đương mối mới rồi."

"Chảnh thế."

Mẫn Ân Trúc: "Cút, tao thiếu bạn trai chắc?"

"Cảnh thiếu, phát ảnh xem nào. Chắc là một đại mỹ nữ."

"Thì cũng đẹp không bằng Trúc Trúc."

Mẫn Ân Trúc: "Cảnh Minh, phát ảnh xem bái, xem bây giờ mày đổi gu thế nào."

"Chắc không phải ngại ngùng đấy chứ?"

"Đùa à, Cảnh thiếu chọn bạn gái, còn sợ ngại ngùng."

Đậu má, mấy con mụ trong nhóm này bị bệnh à.

Cảnh Minh rất khó chịu, gõ ra một hàng chữ: "Bạn gái tao, cần gì tụ bây xàm lol." Nghĩ lại rồi xóa, đổi câu: "Vợ tao chẳng có ưu điểm gì, cũng chỉ có chỉ số thông minh gấp hai ba lần tụ bây thôi."

Gửi đi, rời nhóm, xóa sạch mấy người kia.

Toàn là loại đầu trâu mặt ngựa gì không biết.

Xóa xong phát hiện một lời mời kết bạn, từ Mẫn Ân Trúc.

Từ chối.

Buông điện thoại, quay đầu nhìn Đỗ Nhược vẫn còn đang ngủ trưa, lại gần ngắm một lát, cực nhẹ chụt lên môi nàng một cái, lúc này mới nguôi giận.

Mấy ngày sau đó, phần lớn thời gian hai người đều ở trong thư phòng, xem sách, làm máy móc, hoặc không quấy rầy nhau, hoặc tán gẫu một lát, hoặc thảo luận vấn đề, hoặc trêu đùa nhau vài cái, thời gian vậy mà trôi qua rất nhanh.

Bốn ngày sau, bữa tối xong, Cảnh Minh nằm dài trên sofa xem kênh quân sự, Đỗ Nhược ngồi một bên, cách hắn một chỗ ngồi.

Nửa đường điện thoại nàng reo, nàng sang một bên nghe điện thoại xong, liền đi thẳng ra bàn ăn, chào hỏi Cảnh Viễn Sơn và Minh Y vẫn còn đang ăn cơm, nói ngày mai nàng về trường.

Minh Y nói: "Chơi thêm vài ngày nữa đi. Dù sao nghỉ hè cũng không có việc gì, thời tiết lại nóng thế này, ở trường nóng lắm."

"Con có học sinh cần dạy kèm ạ, nên..."

"Vậy được rồi. Con có việc chính thì cô không giữ nữa, rảnh thì lại chơi nhé, nghỉ hè nên nghỉ ngơi nhiều."

"Vâng. Con biết rồi ạ."

Đỗ Nhược đi trở lại sofa ngồi xuống, Cảnh Minh nhìn nàng một cái.

Vừa rồi nàng nói chuyện với Minh Y, hắn đều nghe thấy, lúc này không vui, không hỏi cũng không phản ứng, tiếp tục xem TV.

Đỗ Nhược lấy điện thoại ra trả lời tin nhắn cho học sinh, vô tình ngước mắt lên, thấy ảnh đại diện của học sinh là một cậu con trai, nghệ thuật sinh, trang điểm thời thượng, trông cũng khá soái.

Cảnh Minh liếc thấy, móc điện thoại ra, ngón tay bấm vài cái.

Trên màn hình điện thoại Đỗ Nhược nhảy ra một tin nhắn: "Nó là ai vậy?"

Nàng bất lực, trả lời: "Học sinh."

Giây tiếp theo, điện thoại hắn tích tích reo lên một chút.

Hai người đều sửng sốt, nín thở.

Bên nhà ăn, cha mẹ dường như không để ý tới tiếng động.

Hắn để điện thoại về chế độ im lặng, cúi mắt tiếp tục gõ chữ: "Bao nhiêu tuổi?"

Nàng: "18."

Hắn: "Nhìn ảnh chẳng giống học sinh gì cả, cái thằng phá hoại."

"..." Đỗ Nhược quay đầu liếc hắn một cái, hắn nằm dài trên sofa, lãnh đạm nhìn TV.

Nàng trả lời hắn bốn chữ, rồi cất điện thoại.

Hắn ngồi nửa ngày, mới lấy điện thoại ra xem.

"Cũng như anh thôi."

Hắn đùng đùng đứng dậy, lên lầu.

Đỗ Nhược tại chỗ nhìn TV một lát, rồi về phòng khách thu dọn đồ đạc.

Minh Y lại một lần nữa quay đầu nhìn căn phòng khách trống trải.

Ngày hôm sau ăn xong bữa sáng, Đỗ Nhược chào tạm biệt họ.

Minh Y dặn dò: "Cảnh Minh, con đưa Tiểu Nhược về trường đi. Trời nóng quá, chen tàu điện mệt lắm."

Cảnh Minh "Ừ" một tiếng, lên lầu lấy chìa khóa.

Cảnh Viễn Sơn cùng Minh Y đi công ty, Cảnh Minh cùng Đỗ Nhược đi trường học.

Hai chiếc xe ra khỏi khu chung cư, chạy về hai hướng khác nhau.

Minh Y nhìn qua kính chiếu hậu, thấy chiếc xe thể thao màu xanh lục của con trai càng ngày càng xa, không khỏi thở dài.

Cảnh Viễn Sơn trong lòng hiểu rõ, an ủi: "Có lẽ là hai đứa nó ở chung tốt. Có tiếng nói chung, cùng nhau học tập cũng tốt."

Làm mẹ thì càng tin vào trực giác của mình: "Thư phòng của nó bao giờ cho người ngoài vào? Game cũng không chơi, chỉ ở với nó. Vừa nói đưa nó về, lập tức đồng ý ngay. Tính tình nó..."

Phía trước đèn đỏ, Cảnh Viễn Sơn giảm tốc độ dừng lại, hơi lo lắng: "Hai đứa nó nếu thực sự có gì, thì làm sao bây giờ?"

"Ta không lo lắng chuyện khác, đều còn trẻ, yêu đương cũng chẳng gọi là gì, trải nghiệm cuộc sống là phải có. Cảnh Minh có chừng mực, sẽ không làm bậy. Nhưng hai đứa khác biệt quá lớn, sợ đi không đến cuối cùng. Bây giờ đang trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt, tính tình đều nén lại, nhìn đối phương cái gì cũng tốt. Qua một thời gian, bản tính lộ ra, một đứa nóng tính, một đứa nhạy cảm, sớm muộn cũng cãi nhau tan vỡ."

Cảnh Viễn Sơn gật đầu, cùng quan điểm.

Minh Y lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ ánh nắng chói chang, nói: "Hy vọng tốt đến tốt đi, đừng gây ra chuyện gì, đừng ai bị tổn thương mới tốt."

Cảnh Viễn Sơn thở dài: "Mong là vậy."

Mà ở một chiếc xe khác, không khí yên tĩnh.

Cảnh Minh nhìn con đường phía trước, không nói lời nào, cũng không nhìn Đỗ Nhược lấy một cái. Đỗ Nhược chỉ nghĩ hắn đang tập trung lái xe, không thấy có gì lạ.

Mãi đến khi gần tới trường, Cảnh Minh mới mở miệng: "Cái học sinh của em làm nghề gì thế?"

"Nghệ thuật sinh thôi, cụ thể làm gì em không biết," nàng cố nhớ lại, "Hình như là nhạc Tây Dương? Quên rồi."

Cảnh Minh hừ một tiếng: "Mệt em làm gia sư cho người ta, cái này cũng không quan tâm."

"Em chỉ lo dạy học thôi, quản mấy cái đó làm gì?"

Cảnh Minh nghe vậy, sắc mặt chuyển biến tốt đẹp, một lát sau nhớ ra gì đó, nhíu mày: "Nghỉ hè còn phải học bù? Không phải nên tuyển chọn sao?"

"Môn văn hóa kém vài phần, không đỗ. Thi lại một năm."

Cảnh Minh châm chọc: "Xem ra chỉ số thông minh có vấn đề."

"..." Đỗ Nhược nói, "Anh chẳng phải cũng hay trượt môn sao?"

Cảnh Minh đánh tay lái, nghiêng người liếc nhìn nàng một cái: "Anh trượt vẫn vào được đại học, nó có được không?"

Chậc chậc chậc, Đỗ Nhược quả thực chịu không nổi hắn, trợn mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hắn vẫn luôn đưa nàng đến cổng khu nhà dạy kèm.

Xe dừng lại, nàng tháo dây an toàn chuẩn bị xuống xe.

Hắn gọi nàng: "Này."

Nàng quay đầu lại.

Hắn một tay ôm eo nàng kéo nàng lại gần, cúi đầu cắn môi nàng, vừa hút vừa cắn, trong khoảnh khắc liền cạy mở môi răng nàng, cuốn lấy đầu lưỡi nàng, hung hăng mút.

Nàng choáng váng đầu óc, đau đến ú ớ kêu, nắm tay đấm vài cái lên vai hắn. Hắn mới buông ra, nhìn đôi môi bị gặm đến vừa đỏ vừa sưng của nàng, hắn rất tà khí cười một chút.

Nàng vẻ mặt oán hận, không biết hắn cười cái quái gì.

Miệng nàng đau chết đi được, cũng chẳng thèm để ý đến trái tim trong lồng ngực đang đập loạn, mở cửa xuống xe.

"Này, Đỗ Nhược Xuân." Hắn lại gọi nàng.

"Hả?" Nàng quay đầu lại.

Hắn cắn môi nửa ngày, bỗng nhiên cười, nói: "Anh là Sư Tử."

Nói xong, cửa xe đóng lại, người đi rồi.

Đỗ Nhược tại chỗ bực mình, không hiểu hắn đột nhiên nói câu này có ý gì.

Sư Tử, cho nên tính tình nóng nảy như sư tử?

Nàng đi vào khu nhà, một đường suy nghĩ, mãi đến khi vào nhà học sinh cũng chưa nghĩ thông, liền đem chuyện này vứt ra sau đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Nhà nghèo phải vất vả cần cù lo liệu. Q.1 Chương 2: Bà nội tàn nhẫn sinh lòng độc ác. Q.1 Chương 3: Rời xa cha mẹ, bán mình làm nha hoàn. Q.1 Chương 4: Đến nhà người tương lai mờ mịt. Q.1 Chương 5: Vào Vương phủ chăm chỉ làm việc. Q.1 Chương 6: Chịu bắt nạt, cố gắng sinh tồn. Q.1 Chương 7: Vừa gặp một lần, hồn liền bay mất. Q.1 Chương 8: Thấy tình trạng vết thương, nảy sinh đau lòng. Q.1 Chương 9: Bị phạt gậy, sợ hãi sinh ra trong yêu thương. Q.1 Chương 10: Bị nhìn ngó, tiểu vương ‘nổi dậy’. Q.1 Chương 11: Đêm trăng sáng, xuân – cung hỗn loạn. Q.1 Chương 12: Hái hoa lại bị đâm chảy máu. Q.1 Chương 13: Chìu theo ý chàng, nhận được ‘mưa móc’. Q.1 Chương 14: Xa cách ngắn ngủi, Chu Tử nghi ngờ vô cớ. Q.2 Chương 15: Nhận ân huệ, vô cùng cảm kích. Q.2 Chương 16: Giả say mèm, Vương gia học hỏi kinh nghiệm. Q.2 Chương 17: Sinh hiềm nghi, hai Tĩnh tranh thủ cơ hội. Q.2 Chương 18: Thu dọn hành lý, Chu Tử lưu tình. Q.2 Chương 19: Đêm mưa gió, khổ luyện kỹ thuật. Q.2 Chương 20: Bị cười nhạo, Vương gia trấn định. Q.2 Chương 21: Thổ lộ bí mật, hai bóng song đôi. Q.2 Chương 22: Chào từ biệt, lưu luyến không rời. Q.2 Chương 23: Rời Nhuận Dương, chợt nghe tin dữ. Q.2 Chương 24: Lộ chí lớn, Lục Hà thoát thân. Q.2 Chương 25: Dừng ở Trường Đình, Chu Tử dội dấm. Q.2 Chương 26: Từ chối cầu hoan, Triệu Trinh ê ẩm. Q.2 Chương 27: Nói thành lời, hiểu ra sự thật. Q.2 Chương 28: Rõ chân tướng, cả người căm hận. Q.2 Chương 29: Xa nhau một chút, hơn hẳn tân hôn. Q.3 Chương 30: Gặp Quý phi, được thừa nhận. Q.3 Chương 31: Quay đầu ba lần, thương nhân động tâm. Q.3 Chương 32: Vì tiền, hai mẹ con mặt dày mày dạn. Q.3 Chương 33: Lên kế hoạch, ông chủ lớn mắc câu. Q.3 Chương 34: Lập lời thề, Chu Tử vui vẻ. Q.3 Chương 35: Nhận được tin, chánh thê đánh tới. Q.3 Chương 36: Trở lại kinh thành, quý nữ giá lâm. Q.3 Chương 37: Chiến thắng trở về, đi theo về viện. Q.3 Chương 38: Nhịn nửa năm, Vương gia ra oai. Q.3 Chương 39: Sinh oán hận, đẩy ngã Vương gia. Q.3 Chương 40: Gan hơn trời, Chu Tử la lối om sòm. Q.3 Chương 41: Nguyệt tín đến, Vương gia đau thương. Q.3 Chương 42: Tiệc quần phương, tạm chọn phi. Q.3 Chương 43: Âm thầm tranh đấu, huynh đệ hòa hợp. Q.3 Chương 44: Sau đợt rối ren, người ấy đã không còn. Q.3 Chương 45: Chấn động mạnh, Chu Tử thong dong. Q.3 Chương 46: Cục diện thay đổi, Triệu Trinh được lợi. Q.3 Chương 47: Vì lá thư, bại lộ tung tích. Q.3 Chương 48: Cưỡi ngựa đến, Chu Tử bị tóm. Q.3 Chương 49: Thực hiện hình phạt, Triệu Trinh dùng kế. Q.3 Chương 50: Khéo đàm phán, đạt được mục đích. Q.3 Chương 51: Chăm sóc khi đau ốm, hiểu rõ tấm lòng. Q.3 Chương 52: Trở về Nhuận Dương, vương phủ thay đổi. Q.3 Chương 53: Phong làm phu nhân, Triệu Trinh ra oai. Q.3 Chương 54: Đêm động phòng, thổ lộ nổi lòng. Q.3 Chương 55: Trong đêm xuân, lần đầu bàn chuyện con nối dõi. Q.3 Chương 56: Nghi ngờ có mang, gặp lại người quen cũ. Q.3 Chương 57: Gặp tình địch, Ngân Linh nhổ liễu. Q.3 Chương 58: Tính toán sổ sách, vương gia kinh ngạc. Q.3 Chương 59: Rời khỏi Kim kinh, đại quân tụ họp. Q.3 Chương 60: Vào hoàng cung, thịnh tình khó báo. Q.3 Chương 61: Đêm rét buốt, hội thề ở giáo trường. Q.3 Chương 62: Nhớ Triệu Trinh, mẹ chồng nàng dâu đồng lòng. Q.3 Chương 63: Thiên vị, Quý phi ra tay. Q.3 Chương 64: Chiến thắng trở về, cả nước vui mừng. Q.4 Chương 65: Biến cố phát sinh, Chu Tử rời kinh. Q.4 Chương 66: Gặp lại mẫu thân đệ đệ, nước mắt thấm ướt vạt áo. Q.4 Chương 67: Được cứu chữa, đôi đường khó chọn. Q.4 Chương 68: Gặp lại nhau, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 69: Chăm người ốm, đôi lòng hòa hợp. Q.4 Chương 70: Xét xử phản tặc, Triệu Trinh nổi giận. Q.4 Chương 71: Vợ chồng hòa hợp, chợt sinh biến cố. Q.4 Chương 72: Thành trắc phi, lơ ngơ không biết. Q.4 Chương 73: Tình hình thay đổi, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 74: Gặp con trai, chịu nỗi khổ độc hại. Q.4 Chương 75: Tẩy nước tiểu, Chu Tử xui xẻo. Q.4 Chương 76: Bị khiển trách, Chu Tử tức giận. Q.4 Chương 77: Gặp thân thích, Chu Tử ra mặt. Q.4 Chương 78: Hòa giải xong, gió giông nổi dậy. Q.4 Chương 79: Đánh lui tiểu tam, Triệu Trinh xuất độc chiêu. Q.4 Chương 80: Vào hậu cung, vui buồn lẫn lộn. Q.4 Chương 81: Thương em gái ruột, cung đình chấn động. Q.4 Chương 82: Chất chứa phẫn nộ, báo thù rửa hận. Q.4 Chương 83: Khỏi bệnh, trở về Nhuận Dương. Q.4 Chương 84: Hỏi thăm tin tức, Chu Tử ghen tị. Q.4 Chương 85: Thưởng trâm cài, lòng sinh ngờ vực. Q.4 Chương 86: Sinh oán giận, rời nhà trốn đi. Q.4 Chương 87: Bắt cô vợ bỏ trốn, Vương Gia bình tĩnh. Q.4 Chương 88: Thỏa thuận giao ước, vui mừng khôn xiết. Q.4 Chương 89: Tặng trang sức, mẹ chồng nàng dâu thổ lộ tâm tư. Q.4 Chương 90: Vào tháng chạp, vội vàng nhiều việc. Q.4 Chương 91: Giải bày tâm sự, Triệu Trinh bảo vệ đất nước. Q.4 Chương 92: Hào Hương cư, tình cờ gặp lại người xưa. Q.4 Chương 93: Chấn chỉnh ‘phu cương’, Vương gia thất bại. Q.4 Chương 94: Bày bố mê trận; bị làn ‘sóng hồng’ lật đổ. Q.4 Chương 95: Cảm nhận tình thân, cha con hòa giải. Q.4 Chương 96: Hưởng thụ lợi ích tình thân; Kim Kinh có biến. Q.4 Chương 97: Lễ giao thừa, cảm nhận tình thân của chàng. Q.4 Chương 98: Nhận cấp báo, nửa đêm rời phủ. Q.4 Chương 99: Châm ngọn lửa chiến tranh, lục đục đấu đá. Q.4 Chương 100: Tình thế khẩn cấp, hết sức căng thẳng. Q.4 Chương 101: Phát sinh đảo chính, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 102: Vào kinh thành, trăm việc cần lo lắng. Q.4 Chương 103: Học cách nghiêm trị người dưới, Chu Tử hài lòng. Q.4 Chương 104: Rời Kim kinh, nóng lòng quay về. Q.4 Chương 105: Về đến Vương phủ, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 106: Cha con tranh đấu, Triệu Trinh giành thắng lợi. Q.4 Chương 107: Giỏi dùng kế, một mũi tên trúng ba con nhạn. Q.4 Chương 108: Đêm giữa hè, Chu Tử lâm bồn. Q.4 Chương 109: Ranh giới sống chết, nhìn lại cả đời. Q.4 Chương 110: Tìm kẻ chủ mưu, khó bề phân biệt. Q.4 Chương 111: Gặp con trai thứ, Chu Tử vui mừng. Q.4 Chương 112: Sắc phong chánh phi, song hỉ lâm môn. Q.4 Chương 113: Nũng nịu ngớ ngẩn, Triệu Trinh dạy vợ. Q.4 Chương 114: Bái lạy Thái phi, phu vinh thê quý. Q.4 Chương 115: Vợ chồng đồng lòng trốn khỏi bữa tiệc. Q.4 Chương 116: Bị lạnh nhạt, Chu Tử mất mác. Q.4 Chương 117: Vọng Giang lâu, Triệu Trinh nghe được tin vui. Q.4 Chương 118: Như giấc mộng xuân, Chu Tử cáo ốm. Q.4 Chương 119: Vạch rõ nỗi lòng giấu kín. Q.4 Chương 120: Tìm được đầu sỏ, Thừa tướng nổi giận. Q.4 Chương 121: Thể hiện uy nghiêm, Triệu Trinh dạy con. Q.4 Chương 122: Bị dọa vỡ mật, Tứ phu nhân cung khai. Q.4 Chương 123: Đêm mưa yên tĩnh, vợ chồng tình thâm. Q.4 Chương 124: Đến biệt viện, tiếp tục thử thuốc nổ. Q.4 Chương 125: Hứa Hầu cố tình câu bạc. Q.4 Chương 126: Hưởng thụ tình thân, Triệu Trinh dùng kế. Q.4 Chương 127: Che giấu ‘tiểu tam’, Triệu Trinh bị đánh. Q.4 Chương 128: Tranh chấp xong, hai phía đều khó chịu. Q.4 Chương 129: Giải tỏa hiểu lầm, Triệu Trinh ngã bệnh. Q.4 Chương 130: Khỏi bệnh, đôi bên hòa hợp. Q.4 Chương 131: Cùng trao đổi, vợ chồng dây dưa. Q.4 Chương 132: Thiết đặt cạm bẫy, thu được toàn thắng. Q.5 Chương 133: Rời Nhuận Dương, bắt đầu cuộc phiêu lưu. Q.5 Chương 134: Ngủ ở trạm dịch, trải nghiệm hoàn toàn mới. Q.5 Chương 135: Gặp mưu sĩ, ẩn chứa nguy cơ. Q.5 Chương 136: Sinh hiềm khích, Chu Bích có lòng. Q.5 Chương 137: Đại tuyết’ đến, Chu Tử vào kinh. Q.5 Chương 138: Tỷ muội gặp nhau, vui buồn lẫn lộn. Q.5 Chương 139: Hai phúc hắc đấu tranh gay gắt. Q.5 Chương 140: Về Vương phủ, tập trung nhân khí. Q.5 Chương 141: Bị hãm hại, Chu Tử khó chịu. Q.5 Chương 142: Vì hài hòa, vợ chồng đồng lòng. Q.5 Chương 143: Chịu ức hiếp, mỹ nữ cứu anh hùng. Q.5 Chương 144: Vì quyền thế, quyết đi ngược đường. Q.5 Chương 145: Bước một bước, không lối quay về. Q.5 Chương 146: Trở về Nhuận Dương, cả nhà đoàn tụ. Q.5 Chương 147: Trở về Nhuận Dương, đoán được tin vui. Q.5 Chương 148: Sơ sẩy rơi xuống nước, Triệu Trinh dạy vợ. Q.5 Chương 149: Khéo trả thù, yêu thương khôn tả. Q.5 Chương 150: Sinh con trai, vui mừng vô hạn. Q.5 Chương 151: Chặt đứt cảm tình, tạm rời Đại Kim. Q.5 Chương 152: Vào Ô Thổ chờ cá mắc câu. Q.5 Chương 153: Cùng rối ren, cả hai nơi đều hỗn loạn. Q.5 Chương 154: Tàn sát kẻ địch, trung thành không đổi. Q.5 Chương 155: Được chi viện, thắng lớn trở về. Q.5 Chương 156: Trở về vương phủ, mọi chuyện rối ren. Q.5 Chương 157: Thái hậu đến, thời gian thắm thoát. Q.5 Chương 158: Chương cuối: Thành Thái phi, ‘già’ còn sinh con gái. Q.5 Chương 159: Ngoại truyện về Liễu Liên (1). Q.5 Chương 160: Ngoại truyện về Liễu Liên (2). Q.5 Chương 161: Ngoại truyện về Liễu Liên (3). Q.5 Chương 162: Ngoại truyện về Liễu Liên (4). Q.5 Chương 163: Ngoại truyện về Liễu Liên (5). Q.5 Chương 164: Ngoại truyện về Liễu Liên (6). Q.5 Chương 165: Ngoại truyện về Liễu Liên (7). Q.5 Chương 166: Ngoại truyện về Liễu Liên (8). Q.5 Chương 167: Ngoại truyện về Liễu Liên (9). Q.5 Chương 168: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (1). Q.5 Chương 169: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (2). Q.5 Chương 170: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (3). Q.5 Chương 171: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (4). Q.5 Chương 172: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (5). Q.5 Chương 173: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (6).
Tiến »