Mỹ Nhân Hoàng Gia

Lượt đọc: 4946 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134 Chương 135
Tiến »
Chương 122..

❊ ❊ ❊

Vốn là một ngày cuối thu mát mẻ nhưng trên núi lại hơi lạnh. Thẩm Oanh ngồi ở hành lang thất thần nhìn phong cảnh núi non.

Thẩm Oanh cúi đầu nhìn cái bụng tròn vo của mình, khóe miệng nở nụ cười: “Trước kia khi chưa mang thai, nhắc đến chuyện sinh hài tử thì hơi sợ. Chắc đó là bản năng làm mẫu thân. Đến khi thật sự đến thời điểm sắp sinh thì mong chờ được gặp nó sớm một chút.”

“Dịch cô cô, ta không thể liên lạc với mẫu thân hả?” Thẩm Oanh hỏi. Trước đây nàng từng nghĩ về điều này nhưng biết là không thỏa đáng.

“Nhưng ta lo lắng Hoàng thượng sẽ làm khó dễ bọn họ.”

Thật ra không chỉ Thẩm gia, chỉ cần Bùi Chương muốn, có thể bắt toàn bộ người của An Định Hầu Phủ và Thẩm gia để uy hiếp nàng. Hơn nữa nàng rất lo lắng cho Ngọc Bình, với sự thông minh của Bùi Chương, chút mánh khóe phóng hỏa này không thể gạt được mắt hắn.

“Cô nương, ta đã thu dọn mọi thứ, tối ngày mai có thể lên đường. Cô nương đừng suy nghĩ nhiều, nếu quyết định đi bước này thì phải bỏ một số thứ.” Dịch cô cô nói.

Thẩm Oanh biết đạo lý này, nhưng nghĩ là một chuyện, làm được hay không lại là một chuyện khác. Hơn nữa Bùi Duyên vốn quyết định đi cùng bọn họ, bây giờ lại muốn tách ra, tuy chưa nói rõ lý do nhưng trong lòng nàng vẫn vô cùng bất an. Nàng muốn giúp hắn, nếu nàng vẫn là con gái của An Quốc Công thì có thể thử liên lạc với bộ cũ của phụ thân. Nhưng hiện giờ những bộ cũ đó sẽ không giúp một người không liên quan như nàng.

Trên trời bắt đầu có mưa nhẹ, Dịch cô cô đỡ Thẩm Oanh đi về phòng.

Hồng Lăng đang dọn dẹp nhà cửa, dùng giẻ lông gà lau bàn ghế, nhìn thấy các nàng quay lại, nàng nói ngay: “Lục La nói trong bếp không có rau củ tươi, nàng xuống trang trại dưới núi đi hỏi lâu rồi mà chưa trở về.”

Thẩm Oanh hơi sửng sốt: “Ai đi cùng nàng?”

Hồng Lăng đứng dậy, lắc đầu tỏ vẻ không biết. Thẩm Oanh gọi thủ vệ đến hỏi, hắn nói khi Lục La ra ngoài không đi với ai, nói đi một chút sẽ về.

Bọn họ đang ở tại biệt viện của Tạ gia, tuy rằng ẩn nấp nhưng có nhiều người như vậy, không thể hoàn toàn che giấu tung tích. Nếu Bùi Chương bày ra thiên la địa võng, Cẩm Y Vệ sẽ tìm được nơi này. Lục La có thể đã ở trong tay họ.

“Trước tiên đừng đi. Có bao nhiêu người ở biệt viện?” Thẩm Oanh hỏi.

Thẩm Oanh nhíu mày. Tình hình hiện tại rất bất lợi, nếu kẻ địch thật sự xuất hiện, dựa vào vị trí của biệt viện này không phải không thể cứu vãn, nhưng nàng đang mang thai, dù chạy cũng chạy không xa, chỉ đành đối đầu với bọn họ.

Thẩm Oanh đang cúi đầu suy nghĩ, bên ngoài truyền đến giọng nói của Lục La: “Cô nương!”

Người nọ nghe vậy bước lên phía trước, mỉm cười đầy tự tin: “Phu nhân, chúng ta lại gặp nhau.”

Lý Từ Khiêm? Thẩm Oanh nhớ rõ hắn. Thời điểm còn ở Đại Đồng, miệng hắn toàn nói lời bậy bạ, không ngờ vào kinh thành đi thi còn đậu Thám Hoa. Hiện giờ nên ở Hàn Lâm Viện, sao lại chạy đến đây? Chờ một chút, làm sao hắn biết nàng ở đây?

Thẩm Oanh lui về phía sau một bước theo bản năng, Dịch cô cô cũng nhận ra vấn đề này, muốn lên tiếng gọi thủ vệ đến.

Lý Từ Khiêm vung tay: “Đừng gọi, đừng gọi, nếu ta muốn làm hại các ngươi thì cứ trực tiếp nói cho Cẩm Y Vệ biết tung tích của các ngươi, cần chi đơn thương độc mã chạy đến. Thật sự có chuyện quan trọng cần nói.”

Thẩm Oanh suy nghĩ thấy đúng nên hỏi: “Tại sao ngươi biết ta ở đây?”

Lý Từ Khiêm cười nói: “Điều này cũng không khó. Ta đã sớm nhận ra Hoàng thượng có ý đối với ngài, chỉ khá kinh ngạc khi hắn động thủ bắt ngài đến tiềm để nhanh như vậy. Ta biết coi phong thuỷ. Tính ra được. Bây giờ ngài đã tin lời tiên đoán của ta rất chính xác hay chưa?”

Thẩm Oanh cảm thấy hắn vẫn nói lời vô nghĩa, không biết câu nào thật, câu nào giả.

“Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?” Nàng hỏi.

Lý Từ Khiêm hạ giọng: “Hoàng thượng đã bổ nhiệm Tĩnh Viễn Hầu làm thống soái đại quân chống lại Thát Đát, yêu cầu hắn đến Khai Bình Vệ. Nhưng hắn đồng thời cũng phái Cẩm Y Vệ ám sát Tĩnh Viễn Hầu trên đường đi. Chắc Tĩnh Viễn Hầu không nói cho ngài biết tin này phải không?”

Thẩm Oanh sững sờ, Bùi Duyên chỉ nói không đi cùng bọn họ chứ không nói điều này. Bọn họ đang ở trên núi, tin tức cũng không nhận được đầy đủ như vậy.

Với thân phận và địa vị hiện tại của Lý Từ Khiêm, hắn biết những việc này từ đâu? Bùi Chương lệnh Cẩm Y Vệ ám sát Bùi Duyên, chắc sẽ không để lộ ra mà chỉ thông báo cho Phùng Miểu. Đây không phải là chuyện vinh quang.

Lý Từ Khiêm tựa như biết Thẩm Oanh suy nghĩ điều gì: “Ngài đừng lo ta biết tin từ đâu, bổn sơn nhân tự có diệu kế. Chỉ muốn hỏi ngài có muốn cứu Tĩnh Viễn Hầu hay không? Hắn có thể tránh thoát sự ám sát của Hoàng thượng nhưng không biết đó là thiên la địa võng, không có người hỗ trợ sẽ rất khó chạy trốn.”

Dịch cô cô và mọi người nhìn nhau, người này thật sự là kẻ đa mưu túc trí? Giống như chuyện gì cũng biết.

“Ngươi là thần tử của hoàng đế, vừa đậu Thám Hoa, vì sao muốn giúp Tĩnh Viễn Hầu? Chắc ngươi sẽ không làm chuyện không có lợi đúng không?” Thẩm Oanh nhìn vào mắt Lý Từ Khiêm hỏi. Nói chuyện với người thông minh chỉ cần đơn giản và trực tiếp.

Lý Từ Khiêm nhìn Thẩm Oanh có chút tán thưởng, hắn biết nữ nhân này không đơn giản. Từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng ở Đại Đồng đã cảm thấy tử khí đông lai vô cùng cao quý.

“Rất đơn giản, bởi vì ta đoán được ngài sẽ là Hoàng hậu trong tương lai. Cho nên chỉ cần giúp nam nhân của ngài. Nhưng thế lực của chúng ta yếu, ngoại trừ truyền tin cho các ngài thì không làm được gì. Về phần lợi ích, sau này đừng quên ta là được.”

“Đa tạ.” Thẩm Oanh nói, “Chúng ta ở trên núi, không tiện hành động. Để truyền tin, nhờ ngươi giúp ta nhắn lời đến Ca Nguyệt Phường trong thành.”

“Không thành vấn đề. Nhưng ta khát nước và hơi đói bụng, có thể lấy chút đồ ăn cho ta hay không?” Lý Từ Khiêm vuốt bụng nói.

Thẩm Oanh gật đầu với Lục La, Lục La dẫn hắn đi xuống.

Thẩm Oanh không tin Lý Từ Khiêm nhưng nàng hiểu rõ tính tình của Bùi Chương, đến lúc này chắc chắn sẽ đối phó với Bùi Duyên, năm xưa hắn có thể ra tay đối với huynh đệ ruột của mình, huống chi là Bùi Duyên. Nàng chỉ không biết Bùi Chương hành động nhanh như vậy, Bùi Duyên nhất định cho rằng chỉ là vụ ám sát bình thường, tự mình có thể xử lý, sẽ không bàn bạc với Lam Yên.

Ngay từ đầu Lam Yên hợp tác với Bùi Duyên vì có mục đích, nàng chưa chắc để ý đến sinh tử của Bùi Duyên. Hiện giờ ở kinh thành, Lam Yên là người duy nhất có năng lực giúp Bùi Duyên, vì vậy Thẩm Oanh muốn nói chuyện thẳng thắn với nàng.

Buổi tối, Lam Yên đích thân đến biệt viện của Tạ gia. Thẩm Oanh mời nàng vào phòng, cho mọi người lui ra. Lam Yên nhìn nàng với ánh mắt kỳ lạ dò hỏi. Nàng biết Thẩm Oanh bị hoàng đế bắt đi, sau đó khi Tạ Vân Lãng ra mặt, trong lòng nàng có cảm giác kỳ quái. Người khác có lẽ không biết, nhưng trước khi Lam Yên đi theo Vĩnh Vương đã để ý Tạ Vân Lãng một thời gian dài, cũng mơ hồ biết chuyện cũ của Tạ Vân Lãng và Gia Huệ hậu.

Tạ Vân Lãng là người vô cùng thông minh và lý trí, hắn sẽ không vô duyên vô cớ liên thủ với nàng, người muốn cứu là thiếp thất của Tĩnh Viễn Hầu. Nàng thật sự không hiểu rõ.

Hôm nay vào lúc chạng vạng, Thẩm Oanh phái người nhắn tin cho nàng, nói rằng muốn ôn chuyện với nàng. Các nàng không phải người quen cũ, có chuyện gì để nói? Nhưng nàng vẫn đến vì cảm giác kỳ lạ trong lòng. Giờ phút này đứng trước mặt Thẩm Oanh, nàng đột nhiên không rõ mình có biết người này hay không.

“Lam Yên, chắc ngươi biết ta là ai?”

Thiên la địa võng: cạm bẫy được giăng ở khắp nơi, khó lòng thoát được.

Bổn sơn nhân tự có diệu kế: người trên núi đều có thủ đoạn riêng (câu nói của Khổng Minh Gia Cát Lượng)

Tử khí đông lai: nghĩa là khí tía từ phương Đông đến. Đây là loại khí tốt lành, mang lại bình an và may mắn, có thể giúp bạn đời thuận buồm xuôi gió

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134 Chương 135
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của bạc yên