Cùng lúc đó, trên núi Long Cốt.
Nhiều người đang leo lên cao.
Nhìn từ chân núi, những người này nhỏ bé phảng phất như những hạt cát trên ngọn núi cao vạn trượng.
Sau khi tiến vào dãy núi với hàng loạt các cây đại thụ nối tiếp nhau, họ liên tục leo từ chân núi lên đến đỉnh núi.
Dù ở hướng nào, tất cả bọn họ đều đang tiến l*n đ*nh.
Tiếng gầm lanh lảnh ấy bắt nguồn từ đỉnh núi, gây ra cái chết của phần lớn võ giả cảnh giới tầng một và tầng hai.
"Mạnh thật!"
Bạch Tuyệt ngẩng đầu nhìn phía trên, nói với vẻ thất thần.
"Bạch Tuyệt huynh, huynh có biết đó là tiếng gì không?"
Trong lòng Trĩ Thiên Thương vẫn chưa hết sợ hãi.
Khoảnh khắc vừa rồi hắn ta còn tưởng tim mình sắp nhảy ra ngoài nữa cơ.
"Nếu ta đoán không sai thì hẳn là tiếng rồng ngâm!"
Vẻ thận trọng hiện ra trên mặt Bạch Tuyệt.
Lần này gã ta và Bạch Tình Thiên làm đại diện thương mại cho núi Huyền Không và đầu quân cho nhánh Cổ thuật, còn cường giả thật sự của núi Huyền Không thì tiến l*n đ*nh núi dưới sự dẫn dắt của Huyền Ngọc Đức.
"Rồng ngâm..."
Trĩ Thiên Thương thấy tim mình run rẩy không ngừng.
Rồng ngâm, nghĩa là Thần Long chân chính xuất hiện rồi!
Lẽ nào trên ngọn núi này không chỉ có trứng rồng mà còn có Thần Long chân chính?
Không ai dám chắc chắn điều này!
Phía Huyết Minh, đám người Trương Thắng Vỹ, Chu Á Huy và Thiên Vô Viêm đều trố mắt nhìn nhau, mặt tái mét sau khi nghe thấy âm thanh gào thét của rồng.
Chỉ có một mình Tần Mộng Dao là mặt không cảm xúc.
Bản thân cô thức tỉnh thần phách Băng Hoàng nên đương nhiên không mấy hoảng sợ khi bị uy áp dữ dội ấy tác động.
"Đây là tiếng rồng ngâm đúng không!"
Giọng điệu của Chu Á Huy hơi thều thào, y không thể không lau mồ hôi trên mặt.
"Chắc vậy!"
Trương Thắng Vỹ nhẹ gật đầu, nét mặt cũng cực kỳ bình tĩnh.
Người Huyết Minh cử ra để dẫn đội cho chuyến đi hôm nay chính là một trong bốn trưởng lão, Tập Lung trưởng lão. Ông ấy theo sau Tần Mộng Dao.
"Lần này chúng ta phải cẩn thận, nhiều người muốn đối phó chúng ta lắm. Núi Huyền Không thì chắc chắn là kẻ đầu tiên muốn giết chúng ta rồi!"
Tập Lung trưởng lão nghiêm túc bảo: "Tuyệt đối không được tự ý hành động trước khi minh chủ xuất hiện!"
"Vâng!"
Tất cả đều gật đầu.
Hiện giờ, Tập Lung đã được xếp vào hàng ngũ mười trưởng lão chủ chốt của Huyết Minh, bản thân ông ấy cũng là cường giả cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ mười.
Người này lúc còn ở núi Huyền Không đã có tiếng là trưởng lão hạt nhân, thực lực sâu không lường được.
Năm năm kể từ khi gia nhập Huyết Minh, Tập Lung đã bị Mục Vỹ chinh phục.
Ông ấy tự nhận đã làm tròn trách nhiệm của mình trong việc quản lý Trận Các của Huyết Minh.
Nhưng trong năm năm qua, lúc chế tạo Huyền Minh Tru Tiên Trận cùng với Mục Vỹ, Tập Lung mới chính thức cảm nhận được thế nào là núi cao còn có núi cao hơn.
Trước kia, ông ấy có thể không thẹn với lòng khi nói rằng mình là một đại sư trận đạo, chỉ đứng sau vài thiên tài nghìn tuổi của Vạn Trận Tông.
Song đến khi gặp Mục Vỹ, Tập Lung mới ngộ ra danh hiệu đại sư trận đạo không chỉ có thế.
Khả năng phòng thủ của Huyền Minh Tru Tiên Trận có thể nói là vô cùng xuất sắc, và những cách thức cấu tạo đại trận mà Mục Vỹ sử dụng trong năm năm qua đã giúp ông ấy học hỏi được rất nhiều điều.
Nếu nói trong quá khứ, Tập Lung vẫn còn nhìn minh chủ Mục Vỹ bằng thái độ kiêu ngạo thì giờ đây ông ấy đã hoàn toàn khâm phục hắn!
Sau khi nói xong, Tập Lung dẫn người của Huyết Minh tiếp tục leo núi.
Giờ phút này, Vỹ thánh sử mới dẫn Mục Vỹ, Tiêu Doãn Nhi và những người khác đến chân núi Long Cốt.
"Đó là... xương rồng!"
Dải xương rồng óng ánh, trong suốt và dài mấy chục nghìn mét kia nổi bật đến nỗi dù ở trên núi Long Cốt cao mười nhìn mét vẫn không bị che khuất.
Dải xương rồng hoàn chỉnh này phải dùng từ hoàn hảo mới đủ để lột tả.
Nếu dùng nó để lột xác xương cốt thì có lẽ thân thể Mục Vỹ sẽ có sự tiến hóa gấp mấy chục lần thậm chí là trăm lần.
Nhưng hắn biết quan trọng hơn là nơi cất thực sự cất chứa tinh hoa của xương rồng nằm ở khu vực lân cận tim Thần Long.
Trước giờ trái tim của bộ tộc Thần Long luôn ẩn giấu sức mạnh kinh thiên động địa.
Điều đó dẫn đến xương rồng quanh tim cứng rắn hơn bao giờ hết.
Thường thì võ giả gọi phần xương quanh tim Long tộc là tâm cốt!
Xét về tính kiên cố hay tính linh hoạt, tâm cốt của Thần Long luôn ưu việt hơn xương ở những vị trí khác.
Nếu như lấy được tâm cốt của con Thần Long này để cải tiến xương thân thể mình, sự hóa rồng của Mục Vỹ sẽ được nâng lên một tầng cao mới.
Vừa tăng cảnh giới vừa xây dựng thể xác bằng từng bộ phận của các loại Thần Long, mai này không lo không thể tiến vào trạng thái tiến hóa đến cùng của hóa rồng!
"Đi thôi!"
Mục Vỹ nhìn núi Long Cốt, tâm niệm vừa động, mọi người lập tức xông về phía dãy núi.
Dễ thấy giờ đây ai nấy cũng chỉ mải mê chú ý đến tiếng rồng ngâm.
Chẳng qua, càng vậy trong lòng Mục Vỹ càng nhẹ nhõm.
Bây giờ không ai trong núi Huyền Không dám ra tay với hắn cả!
Xương rồng ở đỉnh núi, người người đều muốn tranh giành. Nếu ai chém giết lẫn nhau để giải quyết mâu thuẫn tại đây thì xương rồng rơi vào tay người khác là cái chắc!
Hơn nữa, cự long dài dến mười nghìn mét này không còn bao nhiêu phần xương được bảo tồn hoàn chỉnh.
Trong tình huống tăng nhiều thịt ít này, e rằng ai cũng đặt hết tâm tư vào việc tranh giành xương rồng. Đó mới thật sự là lúc cuộc chiến bắt đầu.
Trong lúc nhất thời, võ giả các thế lực lớn lục đục đi vào dãy núi và leo dốc lên ngọn núi cao vạn trượng kia.
Nhưng khi nhóm võ giả gồm Mục Vỹ vào trong dãy núi, làn sương mờ ảo dưới chân núi tản ra như thể vừa đóng thứ gì đó lại!
Chương 1032: Gặp nhau giữa đường, sống mái một trận
Không một ai biết đến chuyện này!
Khi đi sâu vào trong dãy núi, nhóm Mục Vỹ mới phát hiện những gì mình thấy ở bên ngoài đều là mây.
Toàn bộ dãy núi cây cối um tùm tạo thành một cánh rừng rậm rạp, xanh um tươi tốt, bầu không khí thì yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Nhưng sự yên tĩnh này lại làm lòng Mục Vỹ ngần ngại.
Hắn có thể cảm giác được đâu đó quanh đây có nhiều đôi mắt không biết ở ngoài sáng hay trong tối đang nhìn chằm chằm như đục một lỗ trên người họ.
Cảm giác này vô cùng lạ lùng nhưng cũng rất rõ ràng.
"Mọi người cẩn thận chút, ta e là núi Long Cốt này không đơn giản đâu!"
Mục Vỹ vừa nói ra câu này thì một số đệ tử thánh địa Huyền Nguyệt bĩu môi.
Đến Vỹ thánh sử cũng không phát hiện ra điều gì khác biệt cơ mà, tên này nhận ra cũng hay đấy!
"Những người khác đã lên núi Long Cốt rồi, tại sao thánh địa Huyền Nguyệt chúng ta lên lại nguy hiểm?"
Một đệ tử thánh địa Huyền Nguyệt mặc đồ xanh ý kiến ngay: "Chẳng lẽ họ không phát hiện mà chỉ có một mình Mục Vỹ người phát hiện sao?"
Nghe thấy câu này, Mục Vỹ cười chế nhạo, không giải thích.
Xem ra việc Tiêu Doãn Nhi thuộc về hắn đã làm không ít nam đệ tử thánh địa Huyền Nguyệt căm thù.
Chẳng qua Mục Vỹ không nói nhiều làm gì. Đây chỉ là cảm giác của hắn thôi, không quá chắc chắn, hơn nữa quả thật xung quanh không có nguy hiểm gì.
Mọi người tiếp tục leo núi, dần dần thấy hình như phía trước có người.
Phía trên có người nhưng cũng có tiếng đánh nhau vọng lại.
"Có người đang đánh nhau!"
Mục Vỹ khẽ quát một tiếng, những người còn lại lập tức ẩn nấp và quan sát cuộc đấu đằng trước.
Cùng lúc đó, từng bóng dáng dày hơi sương từ từ hiện ra trong bụi cỏ ở phía sau nơi đám người Mục Vỹ vừa đi ngang qua.
"Đại nhân, có khi nào chúng ta bị phát hiện rồi không ạ?"
Một nam tử toàn thân được bao phủ bởi làn sương đen hỏi với giọng đều đều.
Nghe vậy, một nam tử cao khoảng năm mét ở phía trước bóng đen nói nhỏ: "Chắc là không đâu, có điều khả năng cảm nhận của tên thanh niên kia khá mạnh đấy, xem ra chúng ta phải cẩn thận hơn mới được!"
"Rõ!"
"Chúng ta vào hang rồng này vốn thông qua một lối đi khác, hơn nữa ma đế đại nhân đã cung cấp bảo bối che giấu thân pháp cho chúng ta, đám người này không phát hiện ra được đâu!"
Ma đế!
Không ngờ những kẻ này là chiến sĩ Ma tộc!
"Tra Khắc đại nhân đã hạ lệnh, nếu có thể tiêu diệt Mục Vỹ thì cứ làm!"
"Tuân lệnh!"
Bóng đen nói một cách kiêu ngạo: "Không ngờ một kẻ không tên không tuổi như Mục Vỹ lại có thể giết liên tiếp bốn vị ma hoàng của Ma tộc ta. Tội đáng muôn chết. Núi Huyền Không cũng chưa chắc đã dám ngạo mạn như thế, tên này đúng là chán sống rồi. Tra Khắc ma đế đặc biệt nhấn mạnh tên hắn đấy, các ngươi mà làm hỏng chuyện thì chờ chết đi!"
Năm đó, Đại A Ma và ba vị ma hoàng là những người có tài năng xuất chúng trong Ma tộc, còn trẻ đã đến cảnh giới Vũ Tiên nên được phong làm ma hoàng.
Tất cả những chiến sĩ Ma tộc có mặt tại đây đều là cường giả cảnh giới Vũ Tiên, nhưng họ không được phong làm ma hoàng!
Tôn xưng ma hoàng đại diện cho hai điều, một là cao thủ chí cao vô thượng trong tương lai của Ma tộc, hai chính là chiến sĩ Ma tộc có thực lực hùng mạnh ngay vào thời điểm hiện tại.
Bốn người vốn là những chiến sĩ Ma tộc có tiềm năng trở thành ma đế, nào ngờ vừa đến Thiên Vận Đại Lục để rèn luyện thì đã chết hết cả bốn.
Cuối cùng tuy Tra Khắc ma đế đã tự mình ra tay nhưng lại để vuột mất Mục Vỹ.
Đây đúng là nỗi sỉ nhục của ma đế!
Ma tộc sẽ không bao giờ dễ dàng bỏ qua cho sự nhục nhã đó!
"Đi theo!"
Tên ma hoàng nhỏ giọng quát lên, những cái bóng đen lại biến mất.
Cùng lúc đó, đám người Mục Vỹ vừa ẩn thân vừa quan sát cuộc chiến ở đằng trước.
"Sao Cửu Hàn Thiên Cung và Vô Cực Ma Tông choảng nhau rồi?"
Mục Vỹ nhìn cuộc đánh nhau với vẻ khó hiểu.
Cửu Hàn Thiên Cung và Vô Cực Ma Tông nơi thì ở cạnh Tây Vực, nơi thì ở Đông Vực hơi chếch về phía bắc, có thể nói là nước sông không phạm nước giếng, sao lại đấu đá nhau ở đây thế này?
"Đây là chuyện có từ lâu lắm rồi!"
Vỹ thánh sử lên tiếng: "Năm đó, muội muội cung chủ Cửu Hàn Thiên Cung phải lòng một đệ tử ưu tú của Vô Cực Ma Tông nhưng cung chủ Cửu Hàn Thiên Cung không đồng ý. Cuối cùng muội muội ông ta tự sát, bởi vậy nên Cửu Hàn Thiên Cung hận Vô Cực Ma Tông lắm".
"Người muội muội đó chính là cô cô của Hàn Thiên Nhẫn, còn đệ tử ưu tú đó của Vô Cực Ma Tông chính là tông chủ Vô Cực Ma Tông hiện tại - Ma Lãnh Huyết!"
Có chuyện đó nữa sao?
"Vậy nên bây giờ Hàn Thiên Nhẫn vừa thấy người của Vô Cực Ma Tông liền chướng tai gai mắt, còn người của Vô Cực Ma Tông mà thấy đệ tử Cửu Hàn Thiên Cung đương nhiên cũng khó chịu. Hai bên cứ mâu thuẫn với nhau mấy trăm năm, hận thù tiếp nối hận thù!"
Thông tin này làm Mục Vỹ chẳng biết nói gì.
Chẳng qua vì biết Vô Cực Ma Tông và Cửu Hàn Thiên Cung không cùng một giuộc nên tâm trạng hắn thả lỏng hơn rất nhiều.
Ít nhất Vô Cực Ma Tông sẽ không hợp tác với Cửu Hàn Thiên Cung để chống lại Huyết Minh!
"Hàn Doãn, nhiều năm không gặp, ông vẫn còn sống tốt nhỉ!"
Ma Vô Tình đứng ở phía trước các đệ tử Vô Cực Ma Tông, cười lạnh chế giễu Hàn Doãn.
"Cha ngươi còn chưa chết thì sao ta chết được!"
Hàn Doãn nhếch mép đáp lại: "Những năm gần dây, Vô Cực Ma Tông của ngươi càng ngày càng xuống dốc, ta thấy Ma Vô Tình ngươi còn không lọt nổi danh sách mười người mạnh nhất của núi Huyền Không nữa là!"
"Ồ? Thật không?"
Ma Vô Tình không nổi nóng mà chỉ mỉm cười: "Chẳng qua là do ta lười quá không muốn đánh nhau với đệ tử Cửu Hàn Thiên Cung thôi. Không phải Hàn Thiên Vũ từng là thiên chi kiêu tử của Cửu Hàn Thiên Cung các ông nhưng rồi cũng bị Mục Vỹ giết đó sao?"
Nghe thấy câu nói của y, Mục Vỹ thầm mắng trong lòng.
Mấy tên này muốn đả kích Cửu Hàn Thiên Cung thì thôi.
Tự nhiên cứ lôi hắn vào làm gì.