Mùa thu hoạch xương

Lượt đọc: 733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Sẽ mất nửa buổi sáng để em đi tới đó, một hang động hẹp đằng sau thác nước ở đầu nguồn con suối nơi những người phu cắt mía vẫn hay tắm gội. Cảnh trí bên trong hang thật đẹp mắt với nền hang đầy rêu ẩm, đá san hô đỏ, và những hòn đá vôi óng ánh như cẩm thạch. Ban đầu, em có lẽ sẽ cảm thấy sợ khi phải đi xuyên qua thác nước, với dòng nước ầm ầm đổ xuống hai vai. Dù vậy, em vẫn nhón chân đi sâu vào bên trong hang cho tới khi tất cả những gì hiện ra trước mắt em là một màu xanh óng ánh – màu xanh thẫm tươi mát của lá cây đu đủ ướt nước. Tai em không còn nghe thấy tiếng dế kêu, tiếng chim ruồi hót, hay tiếng bồ câu gù. Tất cả những gì em nghe thấy chỉ là tiếng nước chảy ầm ào qua mép đá và đổ vào một hồ nước sủi bọt sóng sánh bên dưới.

Khi ở bên trong hang động chật hẹp trơn trượt ấy, em cũng sẽ không nhận ra đêm xuống khi nào bởi vì thác nước, Sebastien giải thích, đã lưu giữ một phần ký ức về mặt trời mà nó nhất quyết không để vuột mất. Bên trong hang động luôn luôn có ánh sáng, bất kể ngày hay đêm. Em, người đã biết được bí mật của hang động, trong một khoảng thời gian nhất định, em cũng sẽ bị mê hoặc bởi vùng đa sắc này, một tạo vật kỳ khôi của thiên nhiên. Nó sẽ khiến em muốn đắm chìm vào những khoái lạc tiềm ẩn trong cơ thể. Nó sẽ đưa đường dẫn lối cho em tận hưởng cơ thể mình theo cách riêng của nó, giống như cách những khoảng rỗng bên trong từng lóng xương hay từng hơi thở trong mạch máu của em sẽ chỉ cho em. Đây là những điều mà thân thể em sẽ thấu hiểu còn hơn cả lý trí em.

Đây là nơi lần đầu tiên Sebastien và tôi hòa làm một, ngay trong hang động này, trong một góc nhỏ nơi tôi cảm thấy một nửa cơ thể mình như bị chôn vùi, ngay cả khi ánh sáng trong hang động vẫn theo gót và ở bên cạnh chúng tôi.

Tôi vẫn luôn ao ước ánh sáng này sẽ soi rọi lên phần mộ của cha mẹ tôi, nhưng giờ tôi cũng ước nó sẽ hiển hiện với Joël và Rafael nữa.

« Lùi
Tiến »