Mùa thu hoạch xương

Lượt đọc: 731 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Tôi nằm trong phòng và lắng nghe tiếng nhạc của cây cối, tiếng những quả phượng va vào nhau lộp bộp trong khi những con chim ruồi xớn xác kêu lên vì hoảng sợ. Mặc dù chúng đã quen với tiếng đung đưa va đập của quả phượng, nhưng nó là một thứ âm thanh ngẫu hứng, luôn luôn thay đổi, lúc thưa nhặt lúc dồn dập tuỳ theo sức thổi của gió.

Tôi đóng cánh cửa và chặn đứng luồng gió đêm dập dìu trước khi nó chạm tới cơ thể trần truồng của tôi, một phần vì Sebastien đã khiến tôi tin rằng việc nằm ngủ mà không một mảnh vải che thân như khi chúng ta đi vào thế giới này từ trong bụng mẹ, cũng giống như việc cầu nguyện vậy. Nhưng chủ yếu, tôi nằm ngủ trần truồng vì muốn cảm thấy những giọt mồ hôi đọng lại nơi khoảng trống nhỏ hẹp giữa sàn nhà xi măng và hõm lưng. Tôi muốn khi mình thức giấc, sẽ có một dòng suối mồ hôi chảy xuống bờ mông, lần ra phía trước và phía sau và ở giữa đùi non, xuống tận bắp chân, cẳng chân, mắt cá chân, và những ngón chân. Và như thế, những giọt nước cuối cùng sẽ bị vắt cạn kiệt khỏi cơ thể tôi và tôi sẽ không còn nước mắt để khóc nữa.

« Lùi
Tiến »