Người đàn ông xuống xe trước hai cánh cổng đóng kín. Ông ta đứng tần ngần một lát trước khi đưa tay bấm chuông. Đó là một người thấp, đậm người, trạc năm mươi tuổi, tay dắt xe đạp. Tuy trời tối ông ta vẫn đội trên đầu chiếc mũ cối, một hình ảnh khá quen thuộc. Không ngày nào là không có người đến hỏi căn nhà này. Ngôi nhà mở ra hai hướng, hướng đông và hướng tây, nằm giữa hai con đường giao nhau. Hai đầu là hai trường học. Xung quanh là hàng rào chè tàu từ lâu thiếu người xén tỉa, mọc cao quá đầu. Trên con đường đó, nó là ngôi nhà đẹp nhất. Bên trong vườn trồng nhiều hoa.
Dưới vòm lá hoa ăng ti gôn, đôi bạn trẻ đang ngồi tựa đầu vào nhau, giật mình bởi tiếng chuông reo. Người con gái đi ra mở cổng, hơi ngạc nhiên về sự hiện diện của người đàn ông lạ vào một giờ đã muộn như thế này.
Bác hỏi ai ạ?
Cô đoán ngay lại một người từ ngoài bắc vào.
– Dạ mẹ tôi sang nhà hàng xóm chơi rồi.
– Có cần gì xin chú nhắn lại. Thi tiếp lời.
– Tôi không có chi để nhắn. Tôi là ông Hoàng Nhật, bạn của chồng bà Phương.
Nhìn người đàn ông Nhiên mở rộng hai cánh cửa.
– Mời bác vào nhà ạ.
Ông ta dắt xe đạp vào. Trong khi Thi qua hàng xóm mời bà Phương về Nhiên lấy nước mời khách. Mẹ ở hàng xóm tất tả chạy về. Bà nhìn ông ta một lúc rồi kêu to, tiếng kêu ngạc nhiên lẫn vui mừng.
– Anh Nhật!
– Vâng, chào thím. Thím có già, nhưng không khác. Chú còn ở đây hay là đi Sài gòn?
Làn sóng người ào ạt vào Nam trên những chuyến tàu Thống Nhất khiến ông ta hỏi như thế.
– Nhà em ở Sài Gòn. Quay sang con gái bà giới thiệu: Nhiên, đây là bác Nhật, tập kết trước 45, anh em chú bác ruột với ba con. Kia là Thi, bạn dạy cùng trường với cháu.
Nhiên ngồi bên sập, nhìn kĩ người đàn ông. Ông ta hiền từ, vẻ thật thà phúc hậu với cặp mắt sáng và sóng mũi vừa. Lấy nước xong để hai người lớn ngồi nói chuyện Nhiên xin phép ra ngoài. Giải phóng xong, thành phố Huế như qua một cơn lốc với cảnh kẻ ở người đi, kẻ đi người đến. Nửa con trai đi học tập tận các tỉnh phía Nam xa xôi, nửa con nhỏ ở lại Sài Gòn với chồng, trong ngôi nhà của chính con trai họ. Mẹ Nhiên cho vợ chồng người giáo viên trẻ cùng bà mẹ và ba đứa nhỏ ở nhà dưới. Ba dứa con trai của họ tên ở nhà là: Un, Deux, Trois, gây gổ, đập lộn nhau suốt ngày, đến bữa cơm mẹ chúng chia mỗi đứa mỗi tô to, chúng ăn chán rồi ngủ, ngủ dậy đi học. Đứa nhỏ nhất ở nhà với bà nội. Có ba đứa nhỏ, cha mẹ chúng và bà Thông người hàng xóm trước đây ở trước nhà họ bây giờ sang ở cũng cho vui cửa vui nhà.
Nhiên hiểu sâu sắc nỗi buồn của mẹ, cô còn trẻ mà bà sắp xa cô.
Tiếng người bác trên bậc thềm:
– Tôi về. Hôm nào rảnh mời thím đến chơi. Đi ba mươi năm về thấy thím khỏe mạnh là tôi mừng.
Nhiên và mẹ tiễn bác ra cổng. Thi còn ở lại chơi. Đêm nào anh cũng ngồi đến 11 giờ dù Nhiên buồn ngủ díp mắt.
– Nhiên à, ba mẹ cho phép mình làm đám cưới sớm.
Thi vuốt tóc Nhiên. Một ngày gần đây ngôi nhà sẽ thuộc về tay người khác và cô thuộc về anh. Anh yêu cô chân thành và nghĩ rồi đây cô sẽ được tự do dưới mái nhà của mình. Nhiên hất tay Thi ra. Chiều nào đi dạy về mẹ cũng nấu cơm rồi, bữa cơm chỉ có hai mẹ con đơn giản, ăn cơm xong cô ra ngồi dưới vòm lá ăng ti gôn, lặng nghe tiếng côn trung rả rích trong lá, tiếng thở dài của những cành hoa trên đầu. Cô không thích nghĩ chuyện mẹ bán nhà. Cái chết của Nhã Y ám ảnh cô. Là đôi bạn thân hồi sinh viên, cái chết của Y đến sớm quá, làm cô hụt hẫng choáng váng. Căn nhà rậm rạp âm u như cánh rừng, nhà Thi, thứ bảy nào cô cũng đến. Ta yêu Thi hay yêu chính khu vườn ấy. Để kiếm một chỗ trở về sao. Ta chưa muốn bước chân vào cuộc đời khác. Chưa. Môi còn hồng trái tim còn phong nhuỵ. Sau những cơn mưa giông Thi bắt những con ếch nướng. Hái những trái cây đủ mùi vị chua, chát, ngọt ngào trong vườn nhà cho Nhiên ăn. Thi thổi bùng ngọn lửa trong mắt môi Nhiên. Tay trong tay họ chạy nhảy khắp khu vườn rộng gần một mẫu phía tây bắc thành nội. Hạnh phúc trước mắt chưa lấp được niềm đau đớn xa lìa ngôi nhà cũ.
Sự êm ấm dịu dàng của đêm lan tỏa. Mùi hoa sen tinh khiết. Nếu có ba, ba sẽ thức khuya đợi hoa quỳnh nở. Những ngón tay Thi lùa trong mái tóc dài óng ả của Nhiên.
– Em có thích về ở trong vườn nhà anh không?
– Chưa. Nhiên bướng bỉnh. Cô ngồi nép mình trong bóng tối, dưới chậu quỳnh hoa để trên ban công. Trên đầu họ những chùm hoa ăng ti gôn rủ cánh ngủ.
– Anh đang cầu hôn em mà.
Đây là khu vườn của mẹ, căn nhà của ba mẹ. Nhiên kêu lên trong lòng. Tôi không hề muốn bất cứ ai tới đây. Nhã Y chết rồi. Ba mẹ sắp đi rồi. Khuya Thi từ giã ra về. Anh ôm Nhiên thật chặt.Cái hôn bùng nở trên môi Nhiên thật dịu dàng say đắm. Nhiên lách khỏi vòng tay Thi.
– Anh về đi.
❊ ❊ ❊