Một Tờ Hôn Thư

Lượt đọc: 21301 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 122

❊ ❊ ❊

Con đường vừa hẹp vừa quanh co đều là dấu vết do người trước để lại, hai bên đường nở đầy hoa dại tràn đầy sức sống.

Kỷ Vân Chi nhìn những bông hoa dại có bướm vờn quanh, bỗng nhiên cảm thấy chúng còn đẹp hơn cả hoa mẫu đơn trong cung.

Mấy con bướm bay từ hoa dại đến bên cạnh Kỷ Vân Chi chạm vào chiếc váy màu sắc sặc sỡ của nàng, rồi lại bay về phía trước, lượn lờ bên vai Lục Huyền.

Lục Huyền không thèm nhìn lấy một cái, tiện tay xua chúng đi.

Kỷ Vân Chi cong môi, thu hồi tầm mắt.

Mấy con chim sẻ bay thấp qua, bay về phía xa. Ánh mắt Kỷ Vân Chi dõi theo mấy con chim sẻ này, nhìn vào rừng núi xa xôi, đôi mắt nàng như được bao phủ bởi màu xanh.

“Bên ngoài… rất khác với kinh thành.” Kỷ Vân Chi cảm thán.

Lục Huyền quay đầu lại nhìn nàng hết nhìn đông tới nhìn tây đầy kinh ngạc, suy nghĩ một chút, chàng hỏi: “Gần núi rừng tốt hơn, hay kinh thành phồn hoa náo nhiệt tốt hơn?”

“Mỗi nơi đều có cái tốt riêng!” Kỷ Vân Chi cong mắt cười.

Lục Huyền mỉm cười, nói: “Nàng mới ra ngoài, chỉ thấy được vẻ đẹp của non nước hữu tình, tạm thời bỏ qua những bất tiện.”

Kỷ Vân Chi theo bản năng nghiêng người về phía trước gần Lục Huyền hơn, gần như nằm sấp trên lưng ngựa, hỏi: “Còn phải đi lâu nữa không?”

Lục Huyền dừng chân, nhìn về phía xa.

Kỷ Vân Chi nhìn theo ánh mắt của chàng, lúc này mới phát hiện mình đã lên đến đỉnh núi, mây mù bao phủ xung quanh, hai người như đang đi trong mây. Mà bên kia núi cũng giống như con đường lúc đến, cây cối xanh um tùm trải dài vô tận.

Hai người vừa rồi còn đang trò chuyện bỗng im bặt, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh núi non hùng vĩ khiến lòng người thư thái.

“Đi thôi.” Lục Huyền xoay người lên ngựa, hai tay ôm lấy Kỷ Vân Chi nắm lấy dây cương, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, con ngựa vừa rồi còn đi thong thả cuối cùng cũng có thể tung vó phi nước đại xuống núi.

Gió thổi vào mặt mang theo hương thơm nồng nàn của cỏ cây. Kỷ Vân Chi lúc đầu theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng nàng nhanh chóng mở mắt ra, mở to mắt, nhìn cảnh sắc màu xanh lá cây lướt qua như bay.

Bên sườn núi này có một ngôi làng yên bình tĩnh lặng.

Lục Huyền dẫn Kỷ Vân Chi đến đầu làng, bế nàng xuống ngựa, để nàng chờ ở đây, hắn tự mình vào làng hỏi chỗ ở của Khổng Hưng Sinh.

Hắn đi chưa được bao xa, nhớ đến Kỷ Vân Chi không biết cưỡi ngựa, liền quay đầu lại nhìn.

Kỷ Vân Chi cau mày, nhưng tay lại nắm chặt dây cương. Con ngựa đen muốn đi ăn cỏ, Kỷ Vân Chi không hiểu cứ tưởng nó muốn chạy, vội vàng quấn dây cương quanh cổ tay hai vòng.

Lục Huyền nhìn thấy mà bật cười.

Nhưng con ngựa này cực kỳ hiền lành, Lục Huyền rất yên tâm. Hắn nhanh chóng đi rồi lại nhanh chóng quay lại tìm Kỷ Vân Chi.

Kỷ Vân Chi căng thẳng hồi lâu thấy Lục Huyền trở về, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cởi dây cương quấn trên cổ tay ra.

Lúc này Lục Huyền mới nhìn thấy dây cương siết cổ tay trắng nõn mảnh mai của nàng thành một vết đỏ, hắn lập tức không cười nổi nữa, đưa tay xoa xoa cổ tay nàng, rồi nắm lấy tay nàng, dắt nàng đi vào làng.

Trên đường gặp mấy người dân trong làng, tò mò nhìn hai người. Kỷ Vân Chi cảm thấy nắm tay nhau đi đường ở bên ngoài có chút không được tự nhiên, nhưng nghĩ lại đây không phải kinh thành, nàng tự thuyết phục mình lặng lẽ nắm lại tay Lục Huyền.

Lục Huyền dẫn Kỷ Vân Chi dừng lại trước một căn nhà nhỏ.

Cánh cửa gỗ của căn nhà nhỏ đang mở, một ông lão ngồi trong sân đan giỏ tre.

“Lão sư.” Lục Huyền lên tiếng.

Khổng Hưng Sinh ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn sang, có chút không dám tin vào mắt mình.

Lục Huyền trực tiếp buộc con ngựa đen bên ngoài bức tường gỗ, dẫn Kỷ Vân Chi đi vào.

Khổng Hưng Sinh nhìn Lục Huyền, cảm thán nói: “Đã nhiều năm không gặp Tụng Yêm rồi.”

“Đúng là nhiều năm không gặp, đến thăm lão sư.”

Khổng Hưng Sinh mơ hồ đoán được chuyến đi này của Lục Huyền e rằng là được người khác nhờ vả, ông mỉm cười gật đầu, ánh mắt rơi trên người Kỷ Vân Chi, hỏi: “Thành gia rồi à?”

“Vâng.” Lục Huyền nói, “Hôn lễ không thể mời lão sư được.”

Kỷ Vân Chi tiến lên nửa bước, hành lễ.

Khổng Hưng Sinh càng kinh ngạc hơn, không ngờ Lục Huyền đến đây lại dẫn theo phu nhân, đây không giống phong cách của hắn.

“Đường núi khó đi, mau vào nghỉ ngơi một chút!” Khổng Hưng Sinh vừa nói, vừa quay đầu vào nhà gọi: “Tiểu Hằng, Tiểu Mai, mau ra đây!”

Hai người trẻ tuổi từ trong nhà đi ra, thấy Lục Huyền đều rất ngạc nhiên, vội vàng tiến lên chào hỏi.

Lục Huyền nghiêng đầu giới thiệu với Kỷ Vân Chi: “Hai người họ là nghĩa tử nghĩa nữ của lão sư.”

Kỷ Vân Chi hành lễ với hai người họ.

Lúc này đã là chạng vạng tối, Tiểu Mai đang định nấu cơm chiều, có khách đến, nàng lập tức giục Tiểu Hằng ra ruộng hái thêm rau, rồi ra sân sau giếc gà.

Nàng mỉm cười đón Kỷ Vân Chi, dẫn nàng vào trong nhà, sắp xếp chỗ ở cho Lục Huyền và Kỷ Vân Chi.

"Ở trong thôn chắc chắn không thể bằng Kinh thành, chỗ ở nhỏ hẹp, đồ đạc cũng lộn xộn. Kỷ phu nhân đừng chê cười." Tiểu Mai vừa nói chuyện với Kỷ Vân Chi, vừa nhanh tay dọn dẹp.

"Nào có lộn xộn? Ta thấy sạch sẽ ngăn nắp lắm, gọn gàng hơn phòng ta nhiều!" Kỷ Vân Chi bước tới cười với Tiểu Mai, cùng nàng thu dọn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »