Một Lần Gặp Gỡ Một Đời Bên Anh

Lượt đọc: 3189 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 170
phiên ngoại 5

❊ ❊ ❊

Thẩm Vọng Tân lái xe vào gara tầng hầm của một tòa nhà lớn.

Sau khi xuống xe, Tô Tinh Dã ngờ vực hỏi anh, "Chúng ta tới đây làm gì?"

Thẩm Vọng Tân cười khóa xe lại, đem bàn tay cô bọc lại trong bàn tay mình, dẫn cô đi đến bên thang máy, "Đi lên em sẽ biết."

Vì vậy Tô Tinh Dã ngoan ngoãn được anh nắm tay dẫn lên lầu, ra khỏi thang máy, Tô Tinh Dã thấy phía trước là một studio, cửa kính thủy tinh trong suốt sạch sẽ lộ ra, cô thấy được từng kiện từng kiện váy cưới xinh đẹp khiến mình líu lưỡi, cô vô ý mà nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Vọng Tân, "Váy cưới?"

Khóe miệng Thẩm Vọng Tân mang theo độ cong đẹp mắt, "Vào xem."

Nhân viên cửa hàng bên trong thấy bọn họ lập tức đi về phía Thẩm Vọng Tân chào hỏi, "Anh Thẩm, anh đến rồi."

Thẩm Vọng Tân gật đầu nhẹ với anh ta, "Ông chủ của các cậu đâu?"

Nhân viên cửa hàng nói, "Ở trên lầu, chờ hai người lâu rồi."

Nghe đến đó, Tô Tinh Dã đang xem áo cưới trong mắt cũng hiện lên một tia nghi hoặc, hai người bọn họ thoạt nhìn rất quen thuộc, biết nhau?

Thẩm Vọng Tân phát giác được ánh mắt nghi hoặc của cô, cười rồi ôm cô đến bên cạnh, "Vậy được, chúng tôi đi vào trước."

"Vâng, được được."

Tô Tinh Dã cũng hỏi: "Không xem sao?"

"Xem chứ, trên lầu."

"Trên lầu còn có à?"

"Có." Mà lại độc nhất vô nhị nữa.

Hai người lên lầu, trên lầu quả thật có treo vài bộ váy cưới, thậm chí hấp dẫn hơn so với dưới lầu.

Khi đang quan sát, một người đàn ông trẻ tuổi đứng dậy khỏi bàn làm việc, ngữ khí quen thuộc nói, "Đến rồi à."

Thẩm Vọng Tân giới thiệu với Tô Tinh Dã: "Học trưởng đại học của anh, Khương Xước, là nhà thiết kế cũng là ông chủ studio này."

Tô Tinh Dã mơ hồ cảm thấy cái tên này có vài phần quen tai, hình như là đã nghe qua ở đâu rồi, nhưng vừa rồi nhất thời không nhớ được, thấy người đã mỉm cười tới gần cũng nhanh chóng lễ phép chào hỏi anh ta, "Xin chào, Tô Tinh Dã."

Khương Xước vừa cười vừa nói: "Biết rõ biết rõ, em dâu nha."

Tô Tinh Dã vì tiếng "em dâu" này mà tai hơi hơi nhiễm màu hồng nhạt.

Thẩm Vọng Tân thấy cô hồi hộp, liền cười với Khương Xước rồi nói: "Anh đừng có trêu ghẹo nữa, chuẩn bị xong chưa?"

"Tác phẩm dốc hết tâm huyết của nhà thiết kế lớn Thẩm, anh có thể không chuẩn bị thỏa đáng sao?"

Tô Tinh Dã nhất thời không hiểu được câu "nhà thiết kế lớn Thẩm" kia.

"Đang ở bên trong à, nhìn xem?"

"Đương nhiên."

Đợi đến khi về sau kịp phản ứng, cô nhỏ giọng hỏi anh, "Cái gì mà nhà thiết kế lớn Thẩm?"

Thẩm Vọng Tân cười đem tay cô nắm chặt lần nữa, ra hiệu với cô về phương hướng của Khương Xước, vì vậy cô vô thức nhìn sang hướng Khương Xước.

Khương Xước không biết từ khi nào đã cách vị trí của bọn họ vài mét. đứng trước một tấm rèm, trên tay cầm một cái gì đó tương tự điều khiển từ xa, nhìn qua bọn họ rồi chậm rãi giơ cánh tay lên, ngón tay nhẹ nhàng ấn xuống, thật sự chính là điều khiển từ xa vì sau khi anh ta ấn, tấm rèm tự động mở ra hai bên.

Tô Tinh Dã ngạc nhiên nhìn về hướng hai tấm rèm đang mở, khe hở ẩn ẩn lộ ra điều gì, cô không nhịn được bước lại gần muốn nhìn rõ hơn, theo tấm rèm từ từ mở ra, cô thấy rõ ràng bên trong đấy treo...váy cưới...

Ánh đèn màu trắng chiếu vào tầng tầng lớp lớp lụa mỏng bên trên váy cưới hở vai, bên hông được thêu tinh xảo, chân váy được thêu viền hoa đẹp đẽ, khảm kim cương tinh khiết điểm xuyết ở giữa, chiếu sáng rạng rỡ.

Đầu Tô Tinh Dã lập tức "oong" một tiếng, trống rỗng, cô đưa tay che miệng lại giống như các cô gái bình thường khi nhận được tất cả kinh hỉ, cô đột nhiên nghĩ đến câu "nhà thiết kế lớn Thẩm" của Khương Xước, rồi nhìn kiện váy cưới cách đó không xa, cô lập tức hiểu rõ điều gì, cô quay đầu như thể muốn xác thực về phía Thẩm Vọng Tân, "Váy cưới này... Anh thiết kế sao?"

Hốc mắt cô gái vô cùng ẩm ướt, đôi mắt hồ ly lộ ra một tầng ửng đỏ nhẹ lóe lên, lông mi bị ướt một mảng, hỏi ra mang theo run rẩy. Anh nhẹ nhàng xoa nhẹ đỉnh đầu cô, gật đầu, "Ừm."

"Vì vậy nên trong khoảng thời gian này anh thường xuyên gọi điện thoại, nửa đêm lén lút vào thư phòng là vì chiếc váy cưới này?"

Cô thút tha thút thít hỏi ra những lời này, nhưng anh vẫn kiên nhẫn lắng nghe cô nói, khi cô nói xong thì gật đầu lần nữa.

Tô Tinh Dã đưa tay che hai má, đôi vai gầy yếu run đến lợi hại.

Thẩm Vọng Tân kéo tay che hai má của cô xuống, cúi người hôn xuống mi mắt nóng lên vì khóc của cô, "Đây là do anh bỏ ra thời gian rất dài mới thiết kế ra đấy, cho nên em có muốn mặc thử không? Thoáng cảm nhận một chút."

Tô Tinh Dã ra sức gật đầu.

Khi đứng trước bộ váy cưới này, ánh mắt đầy sao của cô dường như không chứa được thứ gì nữa, cô gần như si mê mà cẩn thận từng li từng tí vươn tay nắm nhẹ một góc nhuyễn sa, trong lòng bàn tay là tinh tế, tỉ mỉ và mềm mại, ngón tay nhẹ nhàng vân vê, trong nháy mắt tiếp theo ngừng lại, dường như cô nhận ra điều gì, đem tầng nhuyễn sa vén lên, ở dưới tầng tầng lớp lớp nhuyễn sa vậy mà dùng chỉ bạc thêu những vì sao nhỏ cực kỳ tinh xảo.

Anh nói, "Nó còn có tên, gọi là Ngôi Sao Rơi."

"Ngôi Sao Rơi..."

"Gặp em, ngôi sao rơi."

Trong hốc mắt Tô Tinh Dã tràn ngập nước mắt lập tức lăn xuống không dứt, ngay cả chóp mũi cũng đều ửng hồng, cô cũng không nhịn được nữa mà lao vào trong nguc Thẩm Vọng Tân, "Anh làm sao có thể đối tốt với em như vậy chứ?"

Thẩm Vọng Tân một tay ôm eo cô, một tay vu0t ve cái ót cô, "Bởi vì anh yêu em."

Chỗ nguc áo sơ mi rất nhanh bị nước mắt của cô thấm ướt, giọt lệ cô nóng hổi.

"Muốn thử một lần không?" Anh hỏi.

"Muốn..." Cô khóc đáp lời anh.

Anh nâng gương mặt của cô lên, bụng ngón tay đem nước mắt của cô lau sạch, "Vậy thì nhanh chóng nín khóc đi, nghe lời, mặc thử cho anh nhìn một chút."

Tô Tinh Dã gật đầu, nghẹn ngào, "Được."

***

Dưới sự trợ giúp của trợ lý trong studio, Tô Tinh Dã mặc vào "Ngôi Sao Rơi" do Thẩm Vọng Tân vì cô thiết kế, kích cỡ quần áo đặc biệt vừa vặn, trợ lý nhất thời nhìn đến ngây người, thất thần nói. "Tô tiểu thư, váy cưới này mặc lên người cô quả thật quá đẹp."

Tô Tinh Dã khẽ cụp mắt xuống, ngón tay vuốt nhuyễn sa bên trên ngôi sao được thêu, dịu dàng trả lời: "Cảm ơn."

"Tô tiểu thư, cô còn không biết các cô gái bên trong studio chúng tôi hâm mộ cô rất nhiều đâu." Trợ lý một bên giúp cô sửa sang lại, một bên nói với cô, "Anh Thẩm lúc trước vì muốn thiết kế chiếc váy cưới này cho cô mà thật sự đem cửa studio này nhanh chóng đạp nát rồi, vắt óc suy nghĩ, ít nhất phải bỏ ra thời gian gần hai tháng mới có thể hoàn thành bản thiết kế."

Chuyện Thẩm Vọng Tân tự mình thiết kế váy cưới cho Tô Tinh Dã bên trong studio của bọn họ cũng không phải bí mật, từ mấy tháng trước anh bắt đầu ra vào studio của bọn họ, anh không học thiết kế, nhưng không sánh được là anh có một sư huynh nhà thiết kế là ông chủ của bọn họ. Trong lúc này, ông chủ của bọn họ bị giày vò quá sức, không chỉ một lần phàn nàn ngay cả chính bản thân anh ta mỗi lần thiết kế cũng không có mệt như vậy, nhưng mỗi lần thấy Thẩm Vọng Tân ôm bản thiết kế đi tới, anh không nói hai lời đem mọi người kéo vào studio.

"Về sau cuối cùng cũng hoàn thành bản thiết kế, vật liệu áo cưới phải sử dụng là do anh ấy tự mình chọn lựa, chuẩn bị đầy đủ rồi sau đó lại tự mình giám sát chế tác, cô đã nhìn thấy gần một ngàn viên kim cương ở mặt sau chưa?" Trợ lý dừng lại rồi nói tiếp, "Gần một ngàn viên kim cương đó là do anh ấy tự mình đính lên đó."

Ánh mắt Tô Tinh Dã rơi vào từng viên kim cương, dưới ánh đèn xinh đẹp lộng lẫy, cô cắn môi, vẻ phiếm hồng chưa tan ở hốc mắt tăng thêm vài phần, bởi vì anh vì chiếc váy cưới này mà chuẩn bị lâu như vậy...

Trợ lý giúp cô sửa sang lại váy, ngẩng đầu lên đã phát hiện ra hốc mắt cô ửng đỏ, vội vàng nói, "Tô tiểu thư, thật xin lỗi, tôi không phải cố ý..."

Tô Tinh Dã lập tức lắc đầu, "Không sao, cô không nên xin lỗi, trái lại tôi còn phải cảm ơn cô, cảm ơn cô đã cho tôi biết những điều này."

Trợ lý thấy thế vừa cười vừa nói: "Tô tiểu thư, cô nhất định là cô gái hạnh phúc nhất trên thế giới này."

Thẩm Vọng Tân bên ngoài còn vô cùng sốt ruột đợi cô, khi tấm rèm khẽ nhúc nhích, một giây sau đó anh bật người đứng dậy khỏi sô pha, chăm chú nhìn chằm chằm rèm cửa, mà Khương Xước ở một bên giơ camera nhìn thấy phản ứng của anh, cạn lời! Tại sao anh ta phải làm thêm công việc nhiếp ảnh gia nữa vậy??

Trợ lý ấn điều khiển từ xa, tấm rèm từ từ mở ra, Thẩm Vọng Tân thấy Tô Tinh Dã đứng dưới ánh đèn. Đầu vai gầy yếu xinh xắn, thiết kế lưng cao phác họa eo nhỏ vô cùng tinh tế, làn váy dài chạm đất, cô không trang điểm, không tạo hình cũng không đeo bất cứ đồ trang sức gì, chỉ xõa mái tóc đen dài như mực, mặc chiếc váy cưới. Lúc anh thiết kế chiếc váy cưới này, anh từng vô số lần tưởng tượng hình dáng của cô sau khi mặc nó lên, nhưng không có lần nào so được với cảnh tượng thật kinh động hồn phách trước mặt cả, thậm chí trong nháy mắt anh suýt chút nữa quên cả hô hấp.

Khương Xước nhìn Thẩm Vọng Tân bên trong màn ảnh cơ hồ xem đến ngây người, híp mắt, quả không thể ngồi nhìn, rơi vào đường cùng anh ta chỉ có thể ho nhẹ một tiếng, lúc này mới làm cho Thẩm Vọng Tân như ở trong mộng tỉnh lại, anh nhìn, nhất thời chân tay có chút luống cuống mà bắt đầu, "Tinh...Tinh Tinh..."

Tô Tinh Dã mỉm cười nhìn anh, gật đầu, "Ừm."

Thẩm Vọng Tân siết chặt hai tay đặt bên người, sau đó từng bước đi về phía cô, anh cẩn thận từng li từng tí nhìn người trước mặt, xinh đẹp khiến anh có chút không nỡ chớp mắt, "Em mặc váy cưới này lên thật đẹp."

Tô Tinh Dã đưa tay ôm lấy cổ anh, "Em cả đời này chỉ vì mặc vì anh."

Bởi vì những lời này của cô, vành mắt Thẩm Vọng Tân đỏ ửng, anh không nói gì mà ôm cô chặt hơn, như là muốn nhập vào cốt nhục.

Nhân viên công tác dưới lầu không biết đi lên từ lúc nào, một hai bắt đầu ồn ào nói: "Hôm một cái hôn một cái."

Thẩm Vọng Tân bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Khương Xước không ngăn cản mà còn vẻ mặt dung túng cười, anh lắc đầu, sau đó một lần nữa nhìn về phía Tô Tinh Dã. Trong đôi mắt thâm thúy ấy chứa đựng sự thâm tình, thời gian dần qua cúi người đến gần.

Tô Tinh Dã cũng có chút ngượng ngùng, nhưng cô vẫn hơi ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại, chuẩn bị nghênh đón nụ hôn sắp rơi xuống của anh, nhưng trên môi không có cảm giác ấm áp quen thuộc như dự đoán, cái hôn ấm áp ấy đã rơi vào mi tâm cô, lông mi cô khẽ run rẩy, bởi vì nụ hôn này cực kỳ thành kính.

- -----oOo------

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »