Một Kiếp Đau Thương

Lượt đọc: 6346 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 150
Hiểu cho nhau.

❊ ❊ ❊

Khải Phong cởi áo khoác ra rồi quăng ở trên giường thì cô mới biết là anh đã về nhà.Lúc này thì Yến Chi cũng đứng dậy đi về phía chồng mình.

" Ah,anh về rồi…"

" Anh về từ nãy giờ mà em cũng không hay luôn."

“Vậy sao,chắc là em xem phim nhập tâm quá đấy …”

" Chắc là vậy rồi "_ Anh khẽ cười rồi đưa cành hoa hồng ta tặng cho vợ mình.

" Cái này tặng cho em đó, hoa hồng tượng trưng cho tình yêu …"

" Cảm ơn anh… "

" Ở đây có bánh và trà dâu cho em nữa nè … "

" Wow,anh mua nhiều bánh thế.Ah có bánh trứng nữa nè,em thích món này lắm…"

" Em thích là được, nhưng mà phải nhớ chừa phần cho anh đấy …"

" Anh làm như em ham ăn lắm không bằng … "’

" Ủa nhưng mà em nhớ là anh đâu thích ăn vặt đâu …"

" Nhưng mà bây giờ thì thích rồi,em thích ăn gì thì anh sẽ thích món đó. Anh đi tắm trước đây,em ăn trước đi nha …"

" Ừm."

Nói xong thì Khải Phong đi lại tủ lấy đồ rồi đi vào trong toilet tắm rửa,cả người anh đã dơ lắm rồi.Từ sáng giờ ngồi ở trong văn phòng cho đến khuya luôn.

Yến Chi đem mấy túi thức ăn lại bàn rồi mở trà dâu ra uống,đây là thức uống yêu thích của cô đây mà.Đã vậy còn làm đúng khẩu vị của cô nữa chứ nhiều dâu ít đá,Yến Chi uống xong thì mở bánh trứng ra ăn.Ở đây không những có bánh trứng mà còn có bánh sầu riêng nữa chứ,đây chính là combo yêu thích của cô luôn.

Từ lúc mà có thức ăn của anh thì mấy món xoài cóc của cô cũng đã bị đẩy vào lãnh cung tạm giam nó luôn rồi.

Lát sau anh đi ra thì thấy vợ mình đang ăn bánh trứng, thấy cô ăn ngon miệng như vậy thì anh cũng thấy no.Biết là đồ ăn vặt sẽ không tốt cho sức khỏe nhưng mà lâu lâu ăn thì cũng không sao đâu,với lại phụ nữ khi mang thai thì cũng hay thèm ăn món này món kia lắm cũng giống như lúc nãy cô ấy đang ăn đồ chua như cóc và xoài vậy.

" Anh tắm xong rồi sao …"

" Ừm,xong rồi"

Sau đó thì anh ngồi xuống xoa xoa bụng của Yến Chi:" hôm nay con có đạp bụng mẹ hay không ".

" Đương nhiên là có rồi,mà anh à em nghĩ con của chúng ta là con trai đấy.Em bé cứ đạp bụng của em mãi, chỉ có con trai mới có sức nghịch ngợm như vậy …".

" Anh thấy em nghịch ngợm mà vợ …"

" Hừ,cái anh này,em đâu có nghịch ngợm đâu.."

" Anh giỡn mà …"

" Ừm,vậy anh mau ăn bánh đi,bánh ngon lắm đó.."

" Ừm,anh biết rồi "

Đúng là bánh trứng ngon thật đấy,còn bánh sầu riêng thì rất là béo.Anh ăn đêm như thế này thì liệu có mập hay không đây,với cái vóc dáng săn chắc như thế này thì anh đã phải tập luyện rất là lâu mới có được,lỡ như mà anh mập anh xấu rồi thì cô ấy có chê anh hay không đây.

Nghĩ vậy thôi chứ ăn thì cũng phải ăn,từ lúc mà Yến Chi mang thai đến giờ thì đa số anh ăn đồ ăn còn dư lại của cô ấy mà thôi.Lần nào đi ăn cũng vậy,anh sẽ cho cô ăn trước còn anh là người ăn sau …

" Khải Phong lỡ như sau này em có xấu đi thì anh có còn yêu em không"

Cái cô gái này lại tự ti nữa rồi,trong giai đoạn mang thai thì thế nào cô ấy cũng sẽ suy nghĩ về bản thân mình không xứng cho mà xem.

" Em đừng có nói như thế,em mang thai đã rất cực khổ rồi cho nên anh sẽ không thay lòng…Anh vẫn sẽ yêu em như ban đầu mà thôi…"

" Thật sao …"

" Đương nhiên là thật rồi…"

" Em sinh con cho anh đáng lẽ anh còn phải cảm ơn và yêu em nhiều hơn nữa.Vì em đã hy sinh rất nhiều đã vậy còn mang bụng bầu rất nặng nữa …Vậy cho nên em đừng suy nghĩ gì nhiều nữa,thời gian này em cứ ăn uống nghỉ ngơi thoải mái còn không thì cứ đi chơi với bạn bè của mình.Còn nếu em không muốn đi chơi thì có thể đến công ty cùng với anh."

" Em đi làm cùng anh được sao,như vậy thì có vướng bận gì không…"

" Đồ ngốc này “_ Khải Phong búng lên trán của vợ mình một cái rồi cười cười:” bây giờ em đã là phu nhân rồi và cũng là vợ của anh,cho nên em muốn đến lúc nào cũng được hết …"

Yến Chi nghe anh nói như vậy thì cũng phấn khởi ở trong lòng, không ngờ anh ấy lại có thể nhẹ nhàng và yêu chiều mình như vậy.

" Em lên giường nằm trước đi để anh đem đống thức ăn này xuống dưới nhà chứ mà để ở đây thì sẽ ám mùi …"

" Vâng …"

Khải Phong cầm mấy túi thức ăn rồi có cả dĩa đồ chua của cô đem xuống lầu luôn.Anh cho thức ăn này bỏ vào thùng rác hết rồi rửa mấy cái dĩa dơ. Chẳng biết từ khi nào mà anh lại muốn tự lập trong chuyện bếp nút rồi nữa,chắc có lẽ là khi Yến Chi mang thai thì phải,anh muốn làm tất cả kể cả những chuyện chăm nom và nấu ăn cho cô ăn luôn.

Cái cảm giác được chăm sóc cho người mình yêu nó tuyệt vời lắm,thật sự mà nói thì rất là hạnh phúc không có gì có thể tả được. Chỉ cần cô ấy ăn ngon ngủ ngon thì anh cũng cảm thấy vui ở trong lòng rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »