Nối Vòng Tay Lớn
Rừng núi dang tay nối lại biển xa
Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà
Mặt đất bao la anh em ta về
Gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng trời rộng
Bàn tay ta nắm nối trọn một vòng Việt Nam
Cờ nối gió đêm vui nối ngày
Dòng máu nối con tim đồng loại
Dựng tình người trong ngày mới
Thành phố nối thôn xa vời vợi
Người chết nối linh thiêng vào đời
Và nụ cười nối trên môi
Từ Bắc vô Nam nối liền nắm tay
Ta đi từ đồng hoang vu vượt hết núi đồi
Vượt thác cheo leo tay ta vượt đèo
Từ quê nghèo lên phố lớn nắm tay nối liền
Biển xanh sông gấm nối trọn một vòng tử sinh
Ca Dao Mẹ Mẹ ngồi ru con Đong đưa võng buồn Đong đưa võng buồn Mẹ ngồi ru con Mây qua đầu ghềnh Lạy trời mưa tuôn Lạy trời mưa tuôn Cho đất tơi mềm Hạt mầm vun lên Mẹ ngồi ru con Nước mắt nhục nhằn Xót xa đời mình Mẹ ngồi ru con Đong đưa võng buồn Năm qua tuổi mòn Mẹ nhìn quê hương Nghe con mình buồn Giọt lệ ăn năn Giọt lệ ăn năn Đưa con về trần Tủi nhục chung thân Một dòng sông trôi Cuốn mãi về trời Bấp bênh phận người Mẹ ngồi ru con Tiếng hát lênh đênh Mẹ ngồi ru con Ru mây vào hồn Mẹ dạy con tiếng nói quê hương Mẹ nhìn con đi phút giây bàng hoàng Mẹ ngồi ru con Đong đưa võng buồn Đong đưa phận mình Mẹ ngồi ru con Nghe đất gọi thầm Trọn nợ lưu vong Mẹ ngồi trăm năm Như thân tượng buồn Để lại quê hương Tuổi còn bơ vơ Thế giới hận thù Chiến tranh ngục tù
Ướt Mi Ngoài hiên mưa rơi rơi Lòng ai như chơi vơi Người ơi nước mắt hoen mi rồi Đừng khóc trong đêm mưa Đừng than trong câu ca Buồn ơi trong đêm thâu Ôm ấp giùm ta nhé Người em thương mưa ngâu Hay khóc sầu nhân thế Tình ta đêm về Có ấm từng cơn mưa em chưa Mưa lạnh lùng rơi rớt giữa đêm về Nghe não nề Mưa kéo dài lê thê những đêm khuya Lạnh ướt mi Ai còn nhìn mưa mãi rớt bên sông Thêm lạnh lùng Ai còn buồn khi lá rớt rơi trong một cuối đông. Ngoài hiên mưa rơi rơi Buồn dâng lên đôi môi Buồn đau hoen ướt mi ai rồi Buồn đi trong đêm khuya Buồn rơi theo đêm mưa Còn mưa trong đêm nay Lòng em buồn biết mấy Trời sao chưa thôi mưa Để mắt người em ấy Từ nay thôi mờ Nước mắt buồn mi em ngây thơ.
Giọt Nước Mắt Cho Quê Hương Giọt nước mắt thương con Con ngủ mẹ mừng Giọt nước mắt thương sông Ấp ủ rêu rong Giọt nước mắt thương đất Đất cằn cỗi bao năm Giọt nước mắt thương dân Dân mình phận long đong Giọt nước mắt thương mây Mây ngủ trên ngàn Giọt nước mắt thương cây Cây ngả trên non Giọt nước mắt thương anh Khô dòng máu châu thân Giọt nước mắt quê hương Ôi còn chảy miên man Ôi dòng nước mắt chảy hoài Dòng nước mắt đời đời Dòng nước mắt thương ai Ôi dòng nước mắt trong tim Chảy lai láng vào hồn Nửa đêm gọi đến mình Giọt nước mắt thương chim Chim bỏ xa rừng Giọt nước mắt thương đêm Đêm đẩy xe tang Giọt nước mắt thương em Trên vận nước điêu linh Giọt nước mắt không tên Xin để lại quê hương
Đóa Hoa Vô Thường
Tìm em tôi tìm
Mình hạc xương mai
Tìm trên non ngàn
Một cành hoa khôi
Nụ cười mong manh
Một hồn yếu đuối
Một bờ môi thơm
Một hồn giấy mới
Tìm em tôi tìm
Nhủ lòng tôi ơi
Tìm đêm chưa từng
Tìm ngày tinh khôi
Tìm chim trong đàn
Ngậm hạt sương bay
Tìm lại trên sông
Những dấu hài
Tìm em xa gần
Đất trời rộn ràng
Tìm trong sương hồng
Trong điều bạc mệnh
Trăng tàn nguyệt tận
Chưa từng tuyệt vọng
Đâu em
Tìm trong vô thường
Có đôi dòng kinh
Sấm bay rền vang
Bỗng tôi thấy em
Dưới chân cội nguồn
Tôi mời em về
Đêm gội mưa trong
Em ngồi bốn bề
Thơm ngát hương trầm
Trong vườn mưa tạnh
Tiếng nhạc hân hoan
Trăng vàng khai hội
Một đóa hoa quỳnh
Từ nay tôi đã có người
Có em đi đứng bên đời líu lo
Từ nay tôi đã có tình
Có em yêu dấu lẫy lừng nói thưa
Từ em tôi đã đắp bồi
Có tôi trong dáng em ngồi trước sân
Mùa đông cho em nỗi buồn
Chiều em ra đứng hát kinh đầu sông
Tàn đông con nước kéo lên
Chút tình mới chớm đã viên thành
Từ nay anh đã có nàng
Biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca
Mùa xuân trên những mái nhà
Có con chim hót tên là ái ân
Sen hồng một nụ
Em ngồi một thuở
Một thuở yêu nhau
Có vui cùng sầu
Từ rạng đông cao
Đến đêm ngọt ngào
Sen hồng một độ
Em hồng một thuở xuân xanh
Sen buồn một mình
Em buồn đến trọn mối tình
Một chiều em đứng cuối sông
Gió mùa thu rất ân cần
Chở lời kinh đến núi non
Những lời tình em trối trăn
Một thời yêu dấu đã qua
Gót hồng em muốn quay về
Dù trần gian có xót xa
Cũng đành về với quê nhà
Từ đó trong vườn khuya
Ôi áo xưa em là
Một chút mây phù du
Đã thoáng qua đời ta
Từ đó trong hồn ta
Ôi tiếng chuông não nề
Ngựa hí vang rừng xa
Vọng suốt đất trời kia
Từ đó ta ngồi mê
Để thấy trên đường xa
Một chuyến xe tựa như
Vừa đến nơi chia lìa
Từ đó ta nằm đau
Ôi núi cũng như đèo
Một chút vô thường theo
Từng phút cao giờ sâu
Từ đó hoa là em
Một sớm kia rất hồng
Nở hết trong hoàng hôn
Đợi gió vô thường lên
Từ đó em là sương
Rụng mát trong bình minh
Từ đó ta là đêm
Nở đóa hoa vô thường.
Từng Ngày Qua Từng ngày qua bóng chim về ngoài dòng sông Từng ngày qua nắng phơi trên đầu cỏ non Đời tình nhân đã bao nhiêu lần giá rét Đời quạnh hiu nghe chăn chiếu quá thênh thang. Đời trần gian có môi hồng có mắt nhìn Một ngày kia ôi thân thế lênh đênh Từng chiếc bóng trăm năm đã về Vây người giữa nến não nùng Từng tiếng khóc trăm năm đã về Vây người giữa chốn mông lung. Từng ngày qua thấy mưa về miền phù du Từng ngày qua thấy nắng tan vào lời ru Đời nửa đêm có khi nghe lời trăn trối Đời rộng thênh như im vắng tiếng rơi khô Đời trần gian có tim người có tay chờ Một ngày kia ôi thân thế vu vơ.
Chìm Dưới Cơn Mưa Chìm dưới cơn mưa Và chìm dưới đêm khuya Trời đất bao la còn chìm đắm trong ta. Hạt cát ngu ngơ nằm chìm dưới chân đi Bờ bến thiên thu nằm chìm dưới hư vô. Chìm dưới cơn mưa một ngàn năm trước Mây qua mây qua môi em hồng nhạt. Chìm dưới cơn mưa một ngàn năm nữa Mây qua mây qua môi em hồng vừa. Chìm dưới cơn mưa, Một người chết đêm qua. Chìm dưới đất kia, Một người sống thiên thu, Chìm khuất trong ta Một lời nói vu vơ, Chìm dưới sương thu Là một đoá thơm tho. Chìm dưới cơn mưa Một dấu chân đi Chìm dưới đất kia, Hạt cát bao la. Chìm dưới cơn mưa Bàn chân nhỏ bé Năm xưa năm xưa chung vui hội hè. Chìm dưới cơn mưa Bàn chân nhỏ bé Năm nay năm nay đã quên đường về.
Có Một Dòng Sông Đã Qua Đời
Mười năm xưa đứng bên bờ dậu.
Đường xanh hoa muối bay rì rào.
Có người lòng như khăn mới thêu
Mười năm sau áo bay đường chiều.
Bàn chân trong phố xa lạ nhiều
Có người lòng như nắng qua đèo
Tóc người dòng sông xưa ấy đã phai,
Đã lênh đênh biển khơi
Có lần bàn chân qua phố thấy người
Sóng lao xao bờ tôi.
Mười năm chân bước trên đường dài
Gặp nhau không nói không nụ cười
Chút tình dường như hiu hắt bay
Mười năm khi phố khi vùng đồi.
Nhìn nhau ôi cũng như mọi người
Có một dòng sông đã qua đời...
Rừng Xưa Đã Khép
Ta thấy em trong tiền kiếp với cọng buồn cỏ khô
Ta thấy em đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa
Rừng thu lá úa em vẫn chưa về
Rừng đông cuốn gió em đứng bơ vơ
Ta thấy em trong tiền kiếp với mặt trời lẻ loi
Ta thấy em đang ngồi hát khi rừng về nhiều mây
Rừng thu thay lá mây bay buồn rầu
Rừng đông buốt giá mưa bay rạt rào
Ta vẫn mong ta chờ mãi trên từng ngày quạnh hiu
Ta vẫn mong em về đấy cho đời bày cuộc vui
Mùa xuân đã đến em hãy quay về
Rừng xưa đã khép em hãy ra đi
Hết
