Cơn đau bắt đầu xuất hiện sau khi mặt trời mọc. Một giờ sau, có cảm giác như mọi chiếc xương trong cơ thể cô đang cố chọc xuyên qua vị trí của các khớp. Nina nằm trên cái bàn đã được cô sử dụng để điều trị vết thương do dao đâm của Inej. Các giác quan của cô vẫn còn đủ nhạy để có thể ngửi thấy mùi tanh của máu ẩn sau mùi chất tẩy rửa mà Rotty đã dùng để làm sạch bề mặt gỗ. Nó có mùi giống như Inej.
Matthias đang ngồi bên cạnh cô. Anh cố cầm tay cô, nhưng cơn đau quá lớn. Ma sát giữa hai lớp da khiến cô đau rát. Mọi thứ dường như nằm sai chỗ và cho cảm giác sai lạc. Tất cả những gì cô nghĩ đến là vị ngọt khét của parem. Cổ họng cô ngứa ngáy. Làn da trở thành kẻ thù của cô.
Khi cơn run rẩy bắt đầu, cô đã xin anh để cô lại một mình.
“Em không muốn anh thấy em như thế này,” cô nói và cố gắng xoay nghiêng người.
Anh vuốt lớp tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán cô. “Nó có tệ lắm không?”
“Tệ lắm.” Nhưng cô biết nó sẽ còn tệ hơn.
“Em có muốn dùng jurda không?” Kuwei từng đề xuất rằng những liều nhỏ jurda bình thường có thể giúp Nina cầm cự qua ngày.
Cô lắc đầu. “Em muốn… em muốn… Thánh thần ơi, sao trong này nóng thế?” Bất chấp cơn đau, cô tìm cách ngồi dậy. “Đừng cho em bất cứ liều nào nữa. Dù em có nói thế nào, Matthias, dù em có xin xỏ đến đâu. Em không muốn giống Nestor hay các Grisha bị giam giữ ở Lâu Đài Băng.”
“Nina, Kuwei nói hội chứng cai thuốc có thể giết chết em. Anh sẽ không để em chết.”
Kuwei. Lúc ở kho bạc, Matthias đã nói cậu ta là một người giống như chúng ta. Cô thích từ đó. Chúng ta. Một khái niệm không có sự chia rẽ hay biên giới, và dường như đầy ắp hi vọng.
Cô nằm xuống trở lại trong sự phản kháng của toàn bộ cơ thể. Trang phục trên người tựa như găm đầy mảnh thuỷ tinh. “Em muốn giết chết mọi drüskelle trên đời.”
“Chúng ta ai cũng có tội lỗi của mình, Nina. Anh cần em sống để anh có thể chuộc lại lỗi lầm của mình.”
“Anh có thể làm điều đó mà không cần em, anh biết đấy.”
Anh vùi mặt vào hai bàn tay. “Anh không muốn thế.”
“Matthias,” cô vừa nói vừa lướt ngón tay trên lớp tóc ngắn của anh. Nó khiến cô đau đớn. Tất cả mọi thứ khiến cô đau đớn. Chạm vào anh khiến cô đau đớn, nhưng cô vẫn làm. Biết đâu cô sẽ không có cơ hội làm điều này một lần nữa. “Em không hề hối tiếc.”
Anh cầm lấy bàn tay của cô và dịu dàng hôn lên những đốt ngón tay. Cô nhăn mặt, nhưng khi anh định buông tay ra, cô siết tay lại chặt hơn.
“Ở lại đi,” cô hổn hển nói, những giọt nước mắt ứa ra. “Ở lại đến phút cuối đi.”
“Kể cả sau đó,” anh nói. “Mãi mãi.”
“Em muốn được cảm thấy an toàn trở lại. Em muốn quay về Ravka.”
“Vậy thì anh sẽ đưa em về đó. Chúng ta sẽ đốt nho hay bất kì cái gì mà đám ngoại đạo các em vẫn làm để giải trí.”
“Đồ cuồng tín nhà anh,” cô yếu ớt nói.
“Phù thuỷ.”
“Mọi rợ.”
“Nina,” anh thì thầm, “chim sẻ đỏ. Đừng đi nhé.”